Chương 1053: Ngươi Là Muốn Bạo Lực Gia Đình Sao?
Rời khỏi nhà của Đỗ Nguyên Bá, Diệp Linh Lạc đi đến căn phòng mà Đỗ Nguyên Bá đã chỉ cho nàng, bên trong sạch sẽ ngăn nắp, bụi bặm không nhiều, có thể thấy người trước đó rời đi chưa lâu.
Diệp Linh Lạc thi triển một cái Thanh Khiết Thuật, sau khi dọn dẹp căn phòng xong liền ngồi lên sập.
Nàng từ trong nhẫn lấy ra thuốc trị thương cùng băng gạc, cùng với dao găm và cồn.
Lồng ngực vẫn luôn rất đau, nàng đã cố nhịn đến tận bây giờ mới quay về xử lý vết thương.
Mặc dù có Thần Mộc Châu và Thanh Nha, nhưng vết thương không được xử lý kỹ càng, hồi phục không được tốt lắm, cũng may vết thương này là do nàng tự gây ra, vết cắt rất bằng phẳng cũng không sâu.
Nàng cởi vạt áo của mình ra, để lộ bờ vai trắng ngần, nhưng cũng ngoại trừ bờ vai là lành lặn, những nơi khác trên cơ thể đều thương tích đầy mình, đều vẫn chưa hoàn toàn lành lặn.
Nàng nhìn kỹ vết thương trên tim một chút, lúc học y ở Thần Y Cốc, nàng nhớ lúc đó trưởng lão có dạy qua, vết thương trên tim là không thể xử lý theo cách thông thường.
Nhưng xử lý cụ thể thế nào, ông ấy chưa kịp giảng sâu đến thế.
Diệp Linh Lạc lộ ra vẻ mặt buồn cười, quần áo đều đã cởi ra rồi mới phát hiện cách xử lý vết thương chưa học.
Thế là, nàng lại chạy vào trong nhẫn tìm sách y liên quan, khó khăn lắm mới tìm được một cuốn, nhưng cuốn sách cực dày, nàng tìm kiếm kỹ càng cần chút thời gian.
Thế là dứt khoát nằm nghiêng trên sập, chăm chú lật tìm.
Có lẽ là tìm quá chăm chú, có lẽ là có người đi đường cố ý không phát ra tiếng động, sau khi cửa phòng nàng bị mở ra, nàng mới giác quan được có người đến.
Nàng bỗng ngẩng đầu lên, thấy Dạ Thanh Huyền đang đứng ở cửa phòng, mà lúc này Dạ Thanh Huyền đứng ở cửa cũng ngây người.
"Ta không nhớ, nàng có thói quen ở trong phòng sẽ y quan bất chỉnh (quần áo không chỉnh tề)."
...
Diệp Linh Lạc sắc mặt không tốt đặt cuốn sách trong tay xuống.
Dạ Thanh Huyền từ ngoài cửa bước vào, sau đó rất thuận tay đóng cửa phòng lại, huynh ấy thậm chí còn khóa cửa lại, giống như sợ những người khác xông vào vậy.
Nhưng thực tế là, nơi này ngoại trừ huynh ấy ra cũng chẳng có ai sẽ không thèm gõ cửa một cái mà tự nhiên bước vào cả.
Kẻ đáng phòng nhất thì không phòng được, những động tác phía sau thuần túy là thừa thãi.
"Nàng đã lấy máu đầu tim của mình? Để ta xem nào."
Diệp Linh Lạc không lên tiếng, kéo quần áo lên, không cho xem.
Dạ Thanh Huyền đi đến bên sập của nàng ngồi xuống, sau đó lấy ra một quả cầu sáng, nhét vào tay nàng.
Quả cầu sáng đến tay, một luồng khí tức mạnh mẽ lại đầy sức sống lan tỏa ra, tất cả sự chú ý của Diệp Linh Lạc đều bị thu hút qua đó.
"Đây là thứ ta thu thập được ở phía dưới, bên trong đều là những thứ nàng thích. Bây giờ có thể để ta xem vết thương của nàng một chút được chưa? Vết thương trên tim không giống những nơi khác, nàng đừng có..."
Diệp Linh Lạc toàn bộ sự chú ý đều đặt trên quả cầu sáng này, thậm chí còn không nghe huynh ấy nói xong, liền ậm ừ đáp lại huynh ấy một tiếng.
Thấy bộ dạng này của nàng, Dạ Thanh Huyền bất lực thở dài một hơi, ánh mắt liếc thấy nội dung cuốn sách nàng vừa mới đậy lại, sau đó huynh ấy bất giác mỉm cười.
Làm gì có ai như vậy chứ? Vạt áo đều đã cởi ra rồi, phát hiện không biết thế mà còn học tại chỗ.
Nhưng ở trên người nàng trái lại là chuyện bình thường, những chuyện học tại chỗ bán tại chỗ nàng làm không hề ít.
Dạ Thanh Huyền thu hồi sự chú ý từ nơi khác, lật vạt áo nàng vừa mới đậy lại ra, để lộ vết thương trên tim nàng.
Vết thương này nhìn qua liền biết không phải vừa mới gây ra, đã được một thời gian rồi.
Sao có thể như vậy chứ? Vết thương trên tim không phải chuyện đùa đâu.
Dạ Thanh Huyền vừa định phê bình vài câu, nhưng vừa ngẩng đầu thấy nàng đang nghiên cứu viên châu đó, nghĩ lại phê bình cũng sẽ không được tiếp nhận, thôi bỏ đi.
Huynh ấy lật lật thuốc bên cạnh, bắt đầu thay nàng xử lý vết thương trên tim này.
Động tác của Dạ Thanh Huyền rất nhẹ, nhẹ đến mức Diệp Linh Lạc đang nhất tâm nghiên cứu quả cầu sáng trong tay cũng không cảm nhận được động tĩnh của huynh ấy.
Quả cầu này thực sự là đại bảo bối nha, nó thế mà lại lấy linh khí làm nền tảng, đem sức mạnh của các loại thuộc tính nhào nặn vào bên trong, hoàn mỹ đem chúng dùng linh khí bao bọc ở trong đó.
Quả cầu lớn như vậy, ít nhất cũng phải chiết xuất sức mạnh từ mấy chục thanh kiếm chứ?
Hơn nữa những sức mạnh này dường như đều vô cùng khế hợp với nàng, chẳng lẽ, những thứ này đều là từ những thanh kiếm của Thanh Huyền Tông bị Đại Diệp Tử nhổ đi chiết xuất ra sao?
Diệp Linh Lạc càng nghiên cứu càng không chờ nổi muốn hấp thu nó thử xem, nàng vừa định động thủ, cánh tay liền bị Dạ Thanh Huyền ấn xuống.
Nàng thắc mắc ngẩng đầu nhìn về phía huynh ấy.
"Vết thương của ta chưa xử lý xong sao?"
"Không phải, nàng bị tổn thương nguyên khí nặng nề hiện giờ không thích hợp hấp thu cái này, sức mạnh bên trong có chút nhiều, trái tim của nàng sẽ không chịu nổi sự xung kích của nhiều sức mạnh như vậy đâu, nàng cần tĩnh dưỡng một thời gian."
Diệp Linh Lạc thất vọng dời tầm mắt trở lại quả cầu sáng trong tay, một chút cũng không muốn đợi.
"Không định nói với ta một chút? Đã xảy ra chuyện gì?"
"Là không định nói với huynh nha, huynh chẳng phải có bí mật của riêng mình rồi sao? Ta liền không thể có?"
Dạ Thanh Huyền bật cười nói: "Ta có thể hiểu là, nàng đây là đang giận dỗi với ta?"
"Không thể."
"Vậy thì đúng rồi." Dạ Thanh Huyền cười nói: "Ta trước đây vẫn luôn nghĩ, nàng là không hiểu hay là không quan tâm, bây giờ ta nhìn rõ rồi, nàng không phải không hiểu, nàng chính là lười để ý đến ta."
"Cho nên?"
"Chẳng cho nên gì cả, ta có thể làm gì được chứ?"
"Cho huynh một cơ hội thành thật để được khoan hồng, huynh rốt cuộc ở Đệ Lục Uyên thu thập được bao nhiêu mảnh vỡ? Lại ở Đệ Bát Uyên thấy được bao nhiêu kiếm ý liên quan đến Thanh Huyền Tông?"
"Rất nhiều rất nhiều."
"Vậy có phải huynh nhớ ra thứ gì rồi không?"
Dạ Thanh Huyền lắc đầu.
"Nói ra có lẽ nàng sẽ không tin, ta xem nhiều mảnh vỡ và kiếm ý như vậy, về rất nhiều chuyện của Thanh Huyền Tông ta đều đã biết rõ, nhưng... những thứ đó đều không liên quan đến ta."
Thấy Diệp Linh Lạc ngơ ngác nhìn mình, Dạ Thanh Huyền lại giải thích: "Chính là ta không thấy bản thân mình trong bất kỳ cảnh tượng nào, ta thậm chí, không thấy bất kỳ ai nhắc đến ta, giống như con người ta căn bản không tồn tại vậy."
Diệp Linh Lạc trước đó khi xem ký ức của đồng môn Thanh Huyền Tông vạn năm trước, liền thắc mắc điểm này, tại sao trong nhận thức của hắn không có Đại Diệp Tử.
Nhưng lúc đó nàng tưởng mình chỉ là xem ít, nên nhận được thông tin ít, không ngờ thực tế là Thanh Huyền Tông vạn năm trước, thực sự không ai biết Đại Diệp Tử sao?
Tại sao? Vậy huynh ấy rốt cuộc là ai? Sư phụ tại sao lại phải làm những chuyện đó?
"Vậy huynh đều thấy được thông tin gì?"
"Thanh Huyền Tông thường ngày, Thanh Huyền Tông xảy ra chuyện cùng với một trận đại chiến giữa Thanh Huyền Tông và Ma tộc vạn năm trước."
Dạ Thanh Huyền đơn giản miêu tả cho Diệp Linh Lạc một lượt, phát hiện những nội dung này bản thân Diệp Linh Lạc đều đã từng thấy qua, cũng không có gì mới mẻ.
"Cho nên, huynh thời gian qua đều là đang bận rộn vô ích?"
Dạ Thanh Huyền vẻ mặt vô tội nói: "Không bận rộn sao biết là đang bận rộn vô ích?"
"Huynh còn đem mảnh vỡ và kiếm của ta đều cướp hết rồi!"
"Tốc độ tay quá nhanh cũng là lỗi của ta sao?"
...
Diệp Linh Lạc không muốn nhịn nữa, nắm đấm đã siết chặt, chuẩn bị động thủ đánh người.
Huynh ấy một người không có linh lực, dựa vào cái gì ở trước mặt mình diễu võ dương oai?
"Ngươi là muốn bạo lực gia đình sao?"
"Ai với huynh là một nhà?"
"Không phải sao? Kiếm của Thanh Huyền Tông đều ở chỗ ta, rất nhiều thông tin cũng ở chỗ ta, thứ quan trọng như vậy, ta chỉ có thể giao cho người nhà mình thôi nha."
...
Đề xuất Trọng Sinh: Đêm Trừ Tịch Cả Nhà Ép Ta Đưa Tiền, Ta Tiễn Bọn Họ Ra Hỏa Táng Trường
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ