Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1003: Phải Hiểu Một Chút Chuyện Của Người Lớn

Chương 1002: Phải Hiểu Một Chút Chuyện Của Người Lớn

Diệp Linh Lung dừng bước quay đầu lại.

“Sao thế?”

“Có món quà muốn tặng cho ngươi.”

Diệp Linh Lung nghe thấy có đồ tốt muốn tặng cho mình, nàng lập tức quay người lại, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm Dạ Thanh Huyền.

Dựa theo kinh nghiệm trước đây, Đại Diệp Tử nói có đồ tặng, thì chắc chắn là đồ tốt!

Nhưng Dạ Thanh Huyền chỉ nói một câu này, lại không có bất kỳ hành động nào, Diệp Linh Lung nhìn trái nhìn phải cũng không thấy món đồ tốt hắn muốn tặng cho mình ở đâu, chỉ thấy hắn đang nhìn chằm chằm mình với ánh mắt rực cháy.

Đêm nay Dạ Thanh Huyền có chút không bình thường, giống như sắp làm chuyện đại sự gì đó vậy.

“Mau lấy ra cho ta xem đi, thần thần bí bí không cho họ xem, sao cũng không cho ta xem thế?”

Nói xong, Diệp Linh Lung còn lật lật ống tay áo Dạ Thanh Huyền, còn xoay một vòng khám xét người hắn, chẳng tìm thấy gì cả.

Thấy nàng quan tâm đến bảo bối như vậy, ánh mắt luôn tìm kiếm, lại chẳng thèm nhìn thêm lấy một cái vào ánh mắt lộ liễu như vậy của mình, Dạ Thanh Huyền có chút bật cười.

“Có một câu hỏi ta đã nghĩ rất lâu rồi, mãi vẫn không nghĩ thông suốt.”

Diệp Linh Lung đứng thẳng người dậy, biết hắn lại sắp úp úp mở mở rồi, thế là vẻ mặt thích thú nhìn hắn.

“Vậy ngươi nói đi, ta giải đáp thắc mắc cho ngươi.”

Nàng vừa cười, đôi mắt liền cong cong như vầng trăng khuyết, khiến người ta không tự chủ được mà muốn nhìn mãi không thôi.

Vẻ phúng phính trẻ con trên mặt nàng đã biến mất đi nhiều, trong bao nhiêu năm mài giũa này, nàng đã dần trưởng thành, nét ngây ngô đã thoát đi, nhưng sự linh động vẫn không hề giảm bớt.

Mặc dù Dạ Thanh Huyền đã thấy qua rất nhiều lần, nhưng mỗi lần gặp lại vẫn sẽ không thể rời mắt được.

Dù cho nơi này là vùng đất u ám không có ánh sáng, dù cho nơi này không có ánh nắng hạt sương chim hót hoa thơm, nhưng nàng vừa cười, vùng đất âm u này giống như thổi lên một làn gió xuân.

“Ngươi trước đây nói với Hắc Long rằng, ta và ngươi không có một chút quan hệ nào, ngươi là nghiêm túc chứ?”

Diệp Linh Lung ngẩn ra, không ngờ hắn lại đang để tâm đến chuyện này.

“Hắn suốt ngày ở đó nói bậy bạ, ta đương nhiên phải phản bác hắn một chút rồi, ta không phải nhắm vào ngươi đâu nhé.”

“Vậy hai chúng ta có quan hệ không?”

“Có chứ, chúng ta là bạn bè.”

“Bạn bè có thể tùy tiện nắm tay sao?”

Diệp Linh Lung ngẩn ra.

Dạ Thanh Huyền tiến lên một bước, đứng trước mặt Diệp Linh Lung.

“Bạn bè có thể tùy tiện tựa vào vai ngủ sao?”

Diệp Linh Lung trợn tròn mắt.

Dạ Thanh Huyền cúi đầu xuống, ghé sát vào trước mặt nàng thêm một chút.

“Bạn bè có thể tùy tiện dùng cơ thể của ngươi sao?”

Tim Diệp Linh Lung lỡ mất một nhịp, cả người thành công đờ ra.

Chỉ thấy Dạ Thanh Huyền giơ tay từ từ tiến lại gần nàng, đầu ngón tay sắp chạm vào mặt nàng, Diệp Linh Lung lúc này ngay cả hơi thở cũng ngưng bặt.

Cảnh tượng này nàng chưa từng thấy qua, trong những cuốn sách nàng đọc cũng không có mô tả qua, nhất thời có chút luống cuống, hoang mang một cách khó hiểu.

Có phải không cử động là có thể lừa gạt cho qua chuyện rồi không?

Diệp Linh Lung đang cứng đờ người căng thẳng suy nghĩ thì tay Dạ Thanh Huyền lệch sang một bên, vén những sợi tóc lòa xòa của nàng lên, không hề vuốt ve xuống mặt nàng.

Cho nên… nàng đây là lừa gạt thành công?

Sau này gặp phải tình huống này, chỉ cần đứng nghiêm chỉnh, ánh mắt đờ đẫn, miệng không thể nói, tay không thể động, là có thể lừa gạt cho qua chuyện?

Nàng dường như đã mở ra cánh cửa của một thế giới mới.

“Tiểu Linh Lung, ngươi lớn rồi.”

“Ừm, cập kê nhiều năm rồi.”

“Lớn rồi thì phải hiểu một chút chuyện của người lớn rồi.”

Não Diệp Linh Lung trong nháy mắt xẹt qua vô số thứ loạn thất bát táo.

“Chuyện gì của người lớn?”

“Lớn rồi còn phải học cách gánh vác trách nhiệm.”

Hả? Cho nên câu hỏi trước đó là trực tiếp nhảy qua rồi sao?

“Có những chuyện, làm rồi là phải chịu trách nhiệm đấy.”

“Chuyện gì?”

Dạ Thanh Huyền thở dài một tiếng.

“Ta tổng không thể để ngươi chiếm hời cả đời được.”

Diệp Linh Lung trợn tròn mắt.

“Ta không có chiếm hời của ngươi!”

Nàng vừa dứt lời, trong lòng bàn tay Dạ Thanh Huyền bỗng nhiên xuất hiện một quả cầu ánh sáng rực rỡ, bên trong quả cầu toàn là linh khí, nồng đậm đến mức có thể hóa thành linh dịch nhỏ giọt bên trong cầu.

Đồ tốt nha!

Quả cầu linh khí nồng độ cao như vậy, ngay cả ở bên ngoài cũng là đồ tốt, huống chi là ở cái nơi sát khí nồng đậm linh khí loãng như Cửu U này!

Mắt nàng sáng lên, lập tức đưa tay ra lấy, thấy nàng lấy đi Dạ Thanh Huyền cũng không ngăn cản, chỉ lặng lẽ thở dài một tiếng bên cạnh.

“Hầy… lại bị chiếm hời rồi.”

Tay Diệp Linh Lung đang cầm quả cầu linh khí khựng lại, rồi hơi suy nghĩ một chút.

“Vậy ta, trả tiền?”

“Ngươi thấy ta cần tiền sao?”

“Vậy ngươi muốn cái gì?”

“Chẳng muốn cái gì cả, cứ nợ đó đi.”

Diệp Linh Lung do dự một hồi, trả lại quả cầu linh khí cho hắn.

“Hay là cái hời này ta vẫn là không chiếm nữa?”

“Cái này không chiếm, vậy cái tiếp theo thì sao?”

“Cái tiếp theo?” Diệp Linh Lung trợn tròn mắt: “Ngươi còn có cái tiếp theo?”

“Có chứ, vùng Cửu U này mặc dù sát khí chiếm đa số, nhưng linh khí cũng có mà, mỗi lần ta hấp thụ sát khí đều sẽ hút những thứ khác tới. Phải xuống chín tầng cơ mà, còn phải hút nhiều, đến lúc đó linh khí chắc chắn vẫn sẽ có thôi.”

Dạ Thanh Huyền vừa nói xong, Diệp Linh Lung liền giật lại quả cầu linh khí kia.

Một cái có thể bỏ qua không cần, chín cái tuyệt đối không thể không cần.

Nàng còn phải rời khỏi vùng Cửu U này, không có linh khí tu luyện sao được?

“Vậy được, ta nợ đó, tám cái khác cũng nợ đó luôn.”

“Ồ.”

Dạ Thanh Huyền đáp một tiếng, không nói thêm lời nào khác nữa.

Diệp Linh Lung lúc giấu quả cầu linh khí đi còn lén nhìn hắn một cái.

Thế này là xong rồi? Chỉ là để cho mình biết, mình nợ nần hắn?

Cho nên, sau này hắn còn định dùng khoản nợ này để làm nên chuyện lớn?

Thôi kệ, cứ để hắn làm, dù sao hắn mỗi ngày cũng chẳng có việc gì làm.

Diệp Linh Lung chân thành phát vấn: “Vậy bây giờ chúng ta có thể đi Nhị U được chưa?”

Dạ Thanh Huyền bật cười nói: “Được rồi.”

Bên ngoài Nhị U Tam Uyên thành.

Hắc Long đứng tại chỗ vươn dài cổ nhìn khắp nơi, còn thỏ yêu bên cạnh thì đi tới đi lui, có chút sốt ruột.

“Không lẽ nào, họ không lẽ nào tang tận thiên lương như vậy mà hãm hại con thỏ trắng nhỏ khả ái lại vô tội như ta chứ? Lừa ta xuống đây xong, chính mình ở trên kia xưng vương xưng bá? Để ta một mình xuống đây bị người ta loạn đao chém chết?”

Bích Liên vừa nói xong, Hắc Long liền tát một cái lên đầu hắn, tát đến mức hai cái tai thỏ của hắn đung đưa mấy cái.

“Nói bậy bạ gì đó? Sao lại hại ngươi rồi? Ta chẳng phải cũng nhảy xuống rồi sao?”

“Vậy cho nên là, hại chúng ta?”

Bích Liên nói xong, Hắc Long lại là một cái tát đánh tới, đánh đến mức hắn lảo đảo về phía trước mấy bước.

“Ta cái gì mà chúng ta? Ta với chủ nhân ta mới là chúng ta, ngươi chỗ nào mát mẻ thì biến ra đó mà đứng!”

“Thật sao? Ta không nhìn ra nha. Mặc dù chủ nhân nhà ngươi không hay nói chuyện, nhưng ngài ấy hễ rảnh rỗi là sẽ nhìn chằm chằm Diệp tổ tông, chưa bao giờ thèm nhìn thêm ngươi lấy một cái. Ngươi thấy ngươi với ngài ấy là một hội, nhưng ngài ấy cũng nghĩ như vậy sao?”

“Cái đó là đương nhiên!”

“Vậy tại sao ngài ấy với Diệp tổ tông hai người ở trên kia không chịu xuống?”

“Cái đó chắc chắn là Diệp Linh Lung cưỡng ép giữ ngài ấy ở trên đó!”

“Vậy ngài ấy có phản kháng không?”

“Ngài ấy không có linh lực, đánh không lại Diệp Linh Lung!”

“Ồ, vậy là xuôi theo rồi.”

……

“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, ngài ấy cũng đánh không lại ngươi, vậy sao ngươi không để ngài ấy xuôi theo ngươi đi? Đỡ cho ngươi suốt ngày tương tư đơn phương.”

!!!

Đề xuất Hiện Đại: Phó Tổng Truy Vợ: Hối Hận Đến Phát Điên
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện