Cô ta không phải Vân Sương.
Dị loại không có tín ngưỡng.
Sở Chiêu cúi đầu tránh các điểm phản quang xong, thuận thế lùi ra sau lưng Lý Thanh Ngâm, để tránh bị Vân Sương giả bắt làm con tin.
Vân Sương là người chơi, còn là một người chơi tín ngưỡng (Khi Trá).
Học viện Đức Luật rơi vào vực thẳm bóng tối, sinh tồn trong kẽ hở giữa yên diệt và hư vô, trong học viện ngoài dị loại ra thì chính là người chơi, cư dân bản địa làm gì có năng lực vào đây?
Cho nên cô mới khẳng định Vân Sương là người chơi.
Nếu Vân Sương là người chơi, nhìn đẳng cấp của cô ta là biết, cô ta tuyệt đối không phải người chơi mới.
Vậy thì lẽ đương nhiên, nhiệm vụ của cô ta cũng khác với bọn mình.
Cho nên lời cô ta nói lần trước... đương nhiên không thể tin.
Sở Chiêu đã bảo mà, làm gì có chuyện tân thủ vừa lên đã đi nổ nhà chính của học viện chứ.
Cô ra cửa còn phải có bạn cùng phòng bảo vệ, độ khó của nhiệm vụ này hoàn toàn không tương xứng với thực lực hiện tại của người chơi.
Vậy vấn đề là, nếu mình chỉ là một người chơi bình thường, tại sao Vân Sương giả lại đặc biệt tìm mình.
Tại sao cô lại tỉnh dậy đúng ở phòng 612?
Chẳng lẽ thực sự trùng hợp đến thế, mọi thứ vừa vặn liên quan đến 'Triệu Thanh Hòa'?
Sở Chiêu thà nghĩ nhiều hơn một chút.
Lý Thanh Ngâm vừa vào cửa đã trở mặt, chứng tỏ cô ấy phát hiện ra vấn đề của Vân Sương còn nhanh hơn cả 【Duyệt Độc】 của mình.
Cô ấy phát hiện ra thông qua cái gì?
Cô ấy có thể nhìn ra điểm khác thường của Vân Sương, huống hồ là người 'bạn cùng phòng' sớm tối ở bên cạnh như mình chứ?
Cô cũng đã 【Duyệt Độc】 không ít dị loại rồi, phần lớn đều là 'b', phẩm giai 'Huyền'.
Mà Lý Thanh Ngâm lại là 's', phẩm giai chưa rõ.
Mặc dù Sở Chiêu rất muốn tin đây là trùng hợp, nhưng chuyện này cũng quá trùng hợp rồi.
Dù chưa 【Duyệt Độc】, nhưng Sở Chiêu cũng có thể cảm nhận rõ ràng, thực lực của Lâm Thu, Chúc Khanh An cũng mạnh hơn bạn học bình thường.
Sở Chiêu không phải người tự luyến, vào khoảnh khắc này không khỏi tự xem xét lại mình.
Cô có điểm gì đặc biệt sao?
Quét qua bảng thuộc tính của mình hồi lâu, ánh mắt Sở Chiêu dừng lại ở thân phận ẩn giấu của mình.
【Sứ đồ Hỗn Độn】
Chẳng lẽ chỉ có cô có thân phận ẩn giấu?
Sở Chiêu nheo mắt lại.
Ánh mắt cô rơi lên người 'Vân Sương'.
"Cô có giá trị gì?" Giọng nói Lý Thanh Ngâm âm lãnh.
"Hiện tại vị trí của học viện đang ở Hoang Dã Quá Khứ, đó là nơi mà thần linh cũng không muốn dừng chân," Không cười nổi nói rất nhanh, vì cô ta hiểu thần trí của dị loại cực kỳ không ổn định, "Tôi có bản đồ ở đây, tôi có thể đưa cho các người."
Cô ta nói, "Cô chắc là người của Hội Tự Quản nhỉ?"
Hội Tự Quản?
Sở Chiêu vểnh tai lên.
"Lý trí của các người dường như mạnh hơn đồng loại bên ngoài rất nhiều, không những có thể duy trì trạng thái ngụy trang trong thời gian dài, thậm chí còn có thể chung sống với người sống lâu như vậy."
Sở Chiêu đầy bụng thắc mắc, nhưng vẫn không ngắt lời cô ta.
Lý Thanh Ngâm nhắm mắt lại, "Thôi bỏ đi, để mình tự xem vậy."
"Đừng đừng đừng, tôi nói tôi nói tôi nói hết!" Không cười nổi cũng không ngờ mình chỉ thắc mắc hỏi thêm một câu mà cô ấy đã mất kiên nhẫn rồi.
Đúng là lũ quỷ, chẳng có chút kiên nhẫn nào.
Trên người Không cười nổi liên tiếp nổ ra những luồng sáng trắng, giống như có đạo cụ gì đó bị vỡ vụn vậy.
"Không! Đừng ra tay, đó là bùa hộ mệnh Ngô chủ ban cho tôi, cô cũng không muốn chọc giận Ngô chủ đâu nhỉ!"
Lý Thanh Ngâm cuối cùng cũng mở mắt, nhìn cô ta nói, "Chỉ dựa vào cô?"
Không cười nổi tăng tốc độ nói, "Tôi là người chơi? Cô biết người chơi là gì không? Mỗi người chúng tôi đều là thần tuyển dự bị, trên người đều có thần ân!"
"Cô đã biết đến sự tồn tại của Họ, chắc hẳn phải biết đến vĩ lực của Họ."
Tạ ơn trời đất, đám dị loại này không phải lũ nhà quê, bọn họ vậy mà thật sự biết đến thần linh!!!
Không cười nổi thở phào nhẹ nhõm.
Với tư cách là (Khi Trá), cô ta sợ nhất là những thứ không thể giao tiếp được.
Khổ nỗi cô ta lại đang ở địa bàn của 'Đức Luật', vừa vặn có 'Đức Luật' hạn chế cô ta phát huy.
Cô ta vạn lần không ngờ tới, trong đám học sinh lại có dị loại ở cấp độ này, hơn nữa còn có kẻ khốn khiếp dẫn cô ta tới đây.
Ánh mắt Vân Sương không nhịn được rơi lên người Sở Chiêu, "Ví dụ như người bạn sau lưng cô, chính là người chơi mới đấy."
Sở Chiêu từ sau lưng Lý Thanh Ngâm thò đầu ra, "Có thể để tôi hỏi cô ta vài câu không, Thanh Ngâm?"
Lý Thanh Ngâm quay đầu liếc nhìn cô một cái.
Sở Chiêu đã tự mình mở miệng hỏi rồi, "Nhiệm vụ của cô là gì?"
Không cười nổi nhướng mày, "Nhiệm vụ của tôi hoàn toàn không liên quan gì đến các người, không muốn chết thì đừng có dòm ngó nhiệm vụ của người chơi cấp cao, là cô..."
Sở Chiêu ngắt lời cô ta, "Cô ta muốn tìm Trái tim Thánh giả để nổ tung học viện, Thanh Ngâm thịt cô ta để bạo kim tệ đi."
Trên người Không cười nổi lại bắt đầu nổ sáng trắng.
Nhìn những đạo cụ hộ thân mình bỏ ra số tiền lớn để mua từng cái một nổ tung, tim Không cười nổi như rỉ máu, giọng điệu cô ta lập tức trở nên chân thành cực kỳ, "Với tư cách là tiền bối, cô muốn hỏi gì cứ hỏi, tôi biết gì nói nấy, không giấu nửa lời."
Mày tốt nhất là sống sót mà ra ngoài, để tao xem rời khỏi cái nơi quỷ quái này rồi, còn có dị loại nào bảo vệ mày không.
Không lừa mày đến mức cái quần đùi cũng không còn, tao liền chuyển sang đầu quân cho 'Đức Luật' luôn!
Không cười nổi thầm thề độc trong lòng.
Sở Chiêu: "Nhiệm vụ của cô là?"
Không cười nổi trầm giọng nói, "Máu của tội nhân."
Cô ta liếc nhìn Sở Chiêu một cái, ánh mắt lại có chút vi diệu, "Đây là phó bản cấp S, tôi thật sự không hiểu nổi, tại sao các người có thể xui xẻo đến mức thử thách ở đây."
"Tôi đều đã chuẩn bị sẵn sàng để cưỡng ép thoát ra bảo mạng rồi, các người có thể không?"
Sở Chiêu: "Cô còn biết những người chơi nào giống cô không? Có tổng cộng bao nhiêu người vào phó bản? Mục tiêu của họ có giống cô không? Thời hạn nhiệm vụ của các người là bao lâu?"
Không cười nổi: "..."
Thà để dị loại hỏi còn hơn.
Đồ phản bội người chơi chết tiệt này!
Lý Thanh Ngâm nheo mắt lại.
Không cười nổi chỉ có thể thành thật nói, "Tổng cộng 12 người, họ đều ở khu nội trú, tôi là hoán đổi thân phận để ra ngoài."
Cô ta liếc nhìn Lý Thanh Ngâm, "Còn khu nội trú là cái gì, cô tự đi mà hỏi bạn tốt của cô."
"Mục tiêu của chúng tôi là nhất trí, đây không phải phó bản đối kháng," cô ta mặt không cảm xúc, "thời hạn là một tháng."
"Các người vào đây ngày nào?" Sở Chiêu tiếp tục hỏi.
Không cười nổi khó chịu cực kỳ, liếc nhìn Sở Chiêu nói, "Ngày 7/8."
Sở Chiêu: "Cô là quyến thuộc của (Khi Trá), nhưng tôi nghĩ sau khi cô bị lộ bây giờ, Thanh Ngâm chắc chắn có cách để kiểm chứng lời cô nói là thật hay giả."
Lý Thanh Ngâm khẽ gật đầu, sau đó trực tiếp vươn tay, chộp lấy thứ gì đó trên người Không cười nổi, một tia sáng xẹt qua, Sở Chiêu không nhìn rõ.
Mặt Không cười nổi lại xanh mét.
Cô ta dùng ánh mắt muốn giết người nhìn Sở Chiêu.
Sở Chiêu thản nhiên như không, thậm chí còn đặt cằm lên vai Lý Thanh Ngâm, không sợ mùi máu tươi ngày càng nồng nặc trên người cô ấy.
Cô tiếp tục hỏi, "Hiện tại cô đã biết được những tin tức gì rồi? Bao gồm cả những gì đồng đội cô nói cho cô."
Không cười nổi nhắm mắt lại, căn bản không muốn nhìn Sở Chiêu, "Tôi muốn đối thoại riêng với Ngài."
Lý Thanh Ngâm suy nghĩ một lát, vẫn gật đầu.
Sở Chiêu: "???"
Có phải là chơi không đẹp không?
Lý Thanh Ngâm theo thói quen an ủi cô vài câu, "Đó không phải là chuyện cậu nên biết, rất nguy hiểm."
Cô ấy lại nói, "Thu Thu, An An, các cậu đưa cậu ấy về nhà đi."
"Hai ngày tới mình có thể không về," cô ấy cau mày nói, "các cậu về chú ý an toàn, đóng chặt cửa sổ vào."
Bọn Lâm Thu trầm mặc gật đầu.
Sở Chiêu không tình nguyện đi theo Lâm Thu ra ngoài, nhưng đi được hai bước cô lại quay đầu lại, "Không cười nổi, này, nổ chút tiền vàng đi." (Siêu to khổng lồ)
Không cười nổi: "???"
【Nhận được Tích phân +5650, 'Áo khoác của Tần Chấp'】
Bởi vì mục đạo cụ đã đầy, vật phẩm trực tiếp xuất hiện trên tay Sở Chiêu.
Cánh cửa Chúc Khanh An vừa mới mở ra 'rầm' một cái đóng lại.
Lý Thanh Ngâm vươn tay chộp một cái, chiếc áo khoác bay trở lại, "Cậu lấy ở đâu ra thế?"
Không cười nổi cũng nghiến răng nghiến lợi, "Mày..."
Sở Chiêu: "Tôi nổ tiền vàng từ cô ta ra đấy."
Cô rất vô tội.
Lâm Thu, Chúc Khanh An: "..."
Không cười nổi mặt không cảm xúc, lườm Sở Chiêu một cái mới nói, "Lần này trong số chúng tôi có người là học giả, anh ta đọc được lời nhắn của tiền bối, liền đến đại lễ đường lấy chiếc áo khoác."
Để lấy được đồ từ đại lễ đường, họ đã tốn rất nhiều công sức.
Không cười nổi để lừa được chiếc áo khoác ra, cũng tốn không ít công sức.
Bây giờ hay rồi, mất trắng hết.
Lý Thanh Ngâm nhất thời không biết nói gì nữa.
Cô ấy thu chiếc áo khoác lại.
Không cười nổi uất ức muốn hộc máu, chưa kể tích phân còn bị trừ mất hơn năm ngàn.
Hơn năm ngàn đấy!!!
Một phó bản cấp A từ đầu đến cuối cũng chưa chắc đã tích góp được năm ngàn tích phân!
Sở Chiêu lại hỏi, "Thanh Ngâm, cậu lấy áo khoác của tôi làm gì?"
Không cười nổi: "???"
Lý Thanh Ngâm: "..."
Họ đều phục Sở Chiêu rồi.
Lý Thanh Ngâm chỉ có thể nhắm mắt, "Tạm thời để chỗ mình." Nhưng không trả.
Sở Chiêu đã bị Lâm Thu dùng sức kéo đi, "Lúc về nhớ trả lại cho tôi đấy..."
Ra khỏi cửa, Sở Chiêu lại thản nhiên như không, "Thu Thu, Hội Tự Quản là cái gì thế?"
Lâm Thu lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, "Là tổ chức quản lý học viện do các học sinh năm trên lập thành."
"Tại sao cậu không gia nhập thế?" Sở Chiêu hỏi.
Lâm Thu: "Kiểm tra không đạt yêu cầu."
Sở Chiêu: "Thu Thu lợi hại như vậy, sao lại không đạt yêu cầu được?"
Chúc Khanh An hiếm khi xen vào, "Kim Tiêu chết rồi, cậu ấy chắc là có thể qua rồi."
Sở Chiêu thắc mắc.
Lâm Thu không muốn giải thích, chuyển chủ đề nói, "Chúng ta phải đợi một lát mới rời đi được."
Sở Chiêu nhìn chằm chằm cô ấy.
"Không có Thanh Ngâm đi cùng," cô ấy đứng trên hành lang nhìn xuống dưới, "tạm thời chúng ta không thể rời khỏi tòa nhà dạy học."
Sở Chiêu nhìn xuống dưới, sau đó nhíu mày.
Bên ngoài tòa nhà dạy học, sương mù xám dày đặc bám trên lớp bình chướng vô hình, cô nhìn thấy ở sảnh tầng một có vài người quen.
Lớp của họ, hình như đều chưa ra ngoài được.
Vu Ca lặng lẽ xuất hiện bên cạnh họ, "Vị... đàn chị đó đâu rồi?"
Lâm Thu: "Cậu ấy có việc."
Vu Ca trầm tư.
Cô ấy nói, "Bọn chúng đã không có thức ăn từ lâu rồi, nếu không có vị đàn chị đó bảo vệ, các cậu e là rất khó đưa Triệu Thanh Hòa trở về nguyên vẹn đấy."
Lâm Thu xắn tay áo lên, "Cũng không khó đến thế."
Sở Chiêu có chút cảm động, liền nghe Lâm Thu nói câu tiếp theo, "Cùng lắm thì để cậu ấy chết."
Sở Chiêu: "..."
Cô khoác vai Lâm Thu, "Thu Thu, đã nói là đôi bạn tốt không giấu nhau chuyện gì rồi mà!"
Lâm Thu lạnh lùng kéo tay cô xuống, "Không phải."
Sở Chiêu không buông tha bám lấy.
Vu Ca biểu cảm hơi kỳ quái.
Quan hệ của các cậu tốt thật đấy?
Chúc Khanh An: "Chúng ta đi cửa sau đi."
"Về trước khi trời tối," giọng điệu cô ấy vẫn bình thản như cũ, "bọn chúng đã ngửi thấy mùi rồi, sẽ không rút lui đâu."
Lâm Thu gật đầu, quay người đi về phía sau.
Sở Chiêu đột nhiên hỏi, "611 có nắm chắc sẽ về an toàn không?"
Chúc Khanh An trả lời cô, "Xem họ có sẵn lòng nỗ lực không đã."
Bốn người ở 612 đều ở lớp (3), họ đi đủ người.
Sở Chiêu phiên dịch: Xem họ và 611 quan hệ có tốt không, có chịu bỏ sức ra không.
Lâm Thu giọng điệu rất thiếu kiên nhẫn, "Cậu quản họ làm gì?"
Vừa nói, họ đã đi đến cánh cửa nhỏ phía sau tòa nhà dạy học, rõ ràng vẫn là buổi chiều, nhưng sắc trời lại như bị nhuộm máu.
Sở Chiêu trầm tư một lát, "Thu Thu, cái này có thể khiến chúng ta thoải mái hơn chút không?"
"Cửu Vĩnh Chi Ca?" Vu Ca thất thanh, "Cậu lấy ở đâu ra thế?!"
Sở Chiêu thần sắc như thường, "Tôi nhặt được."
Đề xuất Cổ Đại: Cẩm Thư Vân Thượng