Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1064: Molan lữ hành thường ngày 18

Buổi chiều ngày hôm sau, ánh nắng chan hòa rực rỡ. Tại khoảng sân trống giữa doanh trại bộ lạc Tatari, khung cảnh lễ hội đã dần hiện ra những đường nét sơ khai. Đống lửa trại khổng lồ được chất cao như một ngọn núi nhỏ, bên cạnh là ba con trâu sừng sắt đã được làm sạch cùng mấy con hươu ánh trăng béo tốt. Những tấm thảm dệt rực rỡ trải dài trên mặt đất, bên trên bày biện đủ loại dâu rừng, nấm ánh trăng, mật cây và quả hạch trong những bát gỗ, chén đá.

Thu hút ánh nhìn nhất chính là sân khấu gỗ tạm thời dựng bên cạnh, treo đầy những vật trang trí làm từ xương thú, đá màu và lông vũ, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Sylvia từ sớm đã thay một bộ váy rực rỡ, vừa thuận tiện vận động lại vừa xinh đẹp. Váy dài đến bắp chân, ống tay áo bó gọn, bên hông đeo túi không gian chứa đầy những món quà nhỏ nàng chuẩn bị cho đám trẻ bộ lạc Tatari. Mái tóc nàng được mẹ tết thành hai bím gọn gàng, buộc bằng dây ruy băng màu xanh chàm.

“Mẹ ơi, con chuẩn bị xong rồi!” Nàng nhún nhảy trước cổng tòa thành, đôi mắt sáng ngời như chứa đựng cả ánh nắng.

Molan cũng diện bộ váy cùng kiểu với Sylvia, một tay xách giỏ mây đựng lễ vật, tay kia nắm lấy tay con gái: “Vậy chúng ta xuất phát nhé?”

“Xuất phát thôi!”

Hai người vừa bước ra khỏi tòa thành đã thấy Talam dẫn theo các tộc nhân chờ sẵn. Hôm nay họ đều mặc trường bào may từ da hươu ánh trăng, trên áo vẽ những hình xăm đồ đằng phức tạp, tỏa ra ánh sáng xanh, tím, vàng nhạt dưới nắng.

“Đại nhân Molan, tiểu thư Sylvia!” Talam tiến lên đón, tay phải đấm nhẹ vào ngực, “Hoan nghênh hai vị đến tham gia lễ hội săn bắn của bộ lạc Tatari!” Các tộc nhân phía sau cũng đồng loạt hành lễ, động tác đều tăm tắp.

Molan khẽ gật đầu đáp lễ: “Cảm ơn lời mời của ngài, tộc trưởng Talam. Đây là chút quà mọn tôi và Sylvia chuẩn bị.” Nàng đưa giỏ mây cho Talam.

Tộc trưởng hai tay đón lấy, nhìn thấy chiếc hộp gỗ thô mộc bên trong. Khi mở ra, mắt ông lập tức trợn tròn. Ba tấm thẻ {Ma dược trị thương cấp 5}, ba tấm {Ma dược giải độc cấp 5} – giá trị của chúng còn lớn hơn tất cả số thẻ bài họ tích góp mua được bằng đá quý lần này cộng lại.

“Cái này... quý giá quá!” Giọng Talam run rẩy.

“Chỉ là chút tâm ý thôi.” Molan mỉm cười, “Hy vọng chúng có thể bảo vệ sự bình yên cho bộ lạc.”

Talam hít sâu một hơi, trịnh trọng giao hộp gỗ cho một vị trưởng lão cất giữ, rồi nhìn sang những gói nhỏ buộc nơ xanh chàm trong giỏ.

Sylvia bước lên phía trước, giọng nói rõ ràng dù có chút ngượng ngùng: “Tộc trưởng, những gói màu lam này là kẹo và bánh quy cháu chuẩn bị cho các bạn nhỏ trong bộ lạc... Hy vọng các bạn sẽ thích.”

Ở Tatari, mỗi viên đá quý đều phải chắt chiu để mua nhu yếu phẩm và dược tề từ bên ngoài. Dù bánh kẹo không đắt đỏ trên thương thành thẻ bài, nhưng lũ trẻ nơi đây hiếm khi được nếm trải. Nghe thấy có quà dành cho mình, đám trẻ đều tò mò ló đầu ra từ sau lưng cha mẹ.

Talam dứt khoát gọi lũ trẻ lại nhận quà. Từng đứa trẻ nhận quà đều lễ phép cảm ơn Sylvia. Nàng cười rạng rỡ, lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ xinh. Không khí lập tức trở nên ấm áp, gần gũi hơn hẳn.

Talam đích thân dẫn Molan và Sylvia vào sân lễ hội. Trên đường đi, Sylvia tò mò nhìn ngó khắp nơi. Những người phụ nữ bận rộn bên lò đá lớn, đám trẻ vẽ mặt sặc sỡ đuổi bắt nhau, các chiến sĩ trẻ kiểm tra dây cung, mài đoản đao chuẩn bị cho buổi biểu diễn.

Khiến nàng phấn khích nhất chính là những con sói lóe lôi đang nằm phủ phục. Bộ lông xanh bạc của chúng được chải chuốt mượt mà, những đường vân vàng trên lưng lấp lánh dưới nắng. Mỗi con sói đều đeo vòng cổ da màu xanh, đính đá màu và xương thú nhỏ.

“Chúng đẹp quá...” Sylvia khẽ thốt lên.

“Bạn muốn chạm thử không?” Một giọng nói trong trẻo vang lên bên cạnh.

Sylvia quay đầu lại, thấy một cô bé khoảng bảy tám tuổi đứng cách đó không xa. Mặt cô bé vẽ hình tia sét đơn giản, mặc giáp da nhỏ, đeo cung tên, bên hông dắt đoản đao gỗ, bên cạnh là một con sói lóe lôi con nhỏ nhắn.

“Có... có được không?” Mắt Sylvia sáng rực.

Cô bé gật đầu, nói một câu tiếng Tatari với sói con. Nó nghiêng đầu nhìn Sylvia, chậm rãi tiến lại gần, ngửi ngửi quanh chân nàng rồi ngoan ngoãn cúi đầu.

Sylvia cẩn thận đưa tay vuốt ve đỉnh đầu sói con. Lông nó mềm hơn nàng tưởng, đầu ngón tay cảm nhận được những luồng điện tĩnh tê tê nhẹ nhàng. Sói con thoải mái nheo mắt, phát ra tiếng gừ gừ trong cổ họng.

“Nó thích bạn đấy!” Cô bé cười lộ ra chiếc răng sún, “Mình là Tamuna, nó là Tatafu.”

“Chào bạn! Mình là Sylvia!” Sylvia cũng cười, “Lễ hội của các bạn... thường có những gì vậy?”

“Nhiều lắm!” Tamuna hào hứng: “Có tiệc thịt nướng, thi bắn tên, múa chiến... Đúng rồi,” cô bé hạ thấp giọng đầy bí mật, “lát nữa có biểu diễn săn bắn, anh trai mình sẽ tham gia, anh ấy là chiến sĩ giỏi nhất bộ lạc đấy...”

Hai đứa trẻ nhanh chóng thân thiết. Talam và Molan đều không làm phiền chúng. Lễ hội chính thức bắt đầu khi ánh nắng chiều ấm áp nhất. Không có diễn văn dài dòng, Talam bước ra giữa sân, giơ cao chén sừng đựng đầy rượu trái cây lôi điện, hô vang một câu tiếng Tatari.

Ngay lập tức, toàn bộ người dân Tatari, từ già trẻ gái trai đều nâng chén bát trong tay, đồng thanh đáp lại. Tiếng hô vang dội như sấm rền, vọng khắp thung lũng.

Sau đó, hoạt động đầu tiên bắt đầu: Biểu diễn săn bắn. Mười thợ săn tinh nhuệ nhất cưỡi trên lưng những con sói lóe lôi tiến vào sân. Mỗi con sói đều được trang bị yên cương đặc chế, thợ săn tay cầm trường cung, hông đeo đoản đao, những hình vẽ trên mặt dưới ánh mặt trời càng thêm uy nghiêm.

Ở phía bên kia sân, mấy thanh niên đẩy ra một mô hình “trâu sừng sắt” khổng lồ làm từ gỗ và da thú. Talam ra lệnh một tiếng, buổi diễn bắt đầu.

Mười con sói lóe lôi đồng loạt lao vút đi! Tốc độ của chúng nhanh đến mức gần như hóa thành những tàn ảnh xanh bạc. Những thợ săn trên lưng sói vừa phi nước đại vừa giương cung cài tên, động tác vững chãi đến kinh người.

Tiếng mũi tên xé gió hòa cùng tiếng vó sói đạp lên cát bụi, xen lẫn tiếng hò reo nồng nhiệt của tộc nhân. Sylvia xem đến mức quên cả chớp mắt. Nàng thấy thợ săn nghiêng mình trên lưng sói, lúc cúi thấp, lúc đứng thẳng, những mũi tên chuẩn xác găm thẳng vào điểm yếu của “trâu sừng sắt”.

Cuối cùng, khi mười thợ săn vây quanh “con mồi” theo hình cánh quạt và đồng thanh gào vang chiến thắng, cả quảng trường bùng nổ trong tiếng vỗ tay vang dội. Sylvia cũng ra sức vỗ tay đến đỏ cả đôi bàn tay nhỏ bé.

“Thật lợi hại...” Nàng khẽ nói với mẹ, “Họ và sói lóe lôi... phối hợp ăn ý quá!”

Đề xuất Huyền Huyễn: Toàn bộ phản diện đều điên cuồng, chỉ duy nhất nữ chính đáng yêu
BÌNH LUẬN
Luna
Luna

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Hónggg

hzz
hzz

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

hóngg ạ

Báo con nuôi gà
3 tháng trước
Trả lời

Đừng drop bộ này nha ad ơi, thích bộ này lắm á

Báo con nuôi gà
4 tháng trước
Trả lời

Chương 973 như bị thiếu mất 1 khúc nội dung rồi á ad ơi

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
4 tháng trước

ok

Báo con nuôi gà
6 tháng trước
Trả lời

Chương 677: Dệt mộng thế giới 15 bị lỗi nội dung shop ơi

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
6 tháng trước

ok

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện