Cố Đức Chiêu tan sở đặc biệt tới thăm nàng.
Cẩm Triều đưa cho ông mấy gói trà đã gói sẵn: "... Là Tam gia chuẩn bị cho người đấy ạ."
Thấy con gái trưởng trở về, Cố Đức Chiêu vẫn rất vui mừng. Cầm gói trà xem tới xem lui: "Đây là trà gì vậy?"
Cẩm Triều nói với ông: "Con cũng không biết rõ cái này... Tam gia nói là Nga Mi Tuyết Nha. Chàng nhờ người lấy từ Gia Châu, Tứ Xuyên về. Là loại trà được các tăng nhân hái từ ngọn cây trà trên đỉnh núi vào mỗi dịp Thanh minh chế thành, cây trà mọc cùng với bách sam, đỗ trọng nên cũng có dược tính, rất tốt cho sức khỏe."
Cố Đức Chiêu đưa trà cho nha hoàn bên cạnh, hỏi nàng: "Trần đại nhân đối xử với con có tốt không?"
Cẩm Triều gật đầu nói tự nhiên là tốt. Cố Đức Chiêu liền thở dài: "Đối tốt với con là được rồi, cũng coi như phụ thân không nhìn lầm người. Ta hiện giờ làm Lang trung ở Bộ Hộ, hàng ngày trái lại nhàn nhã hơn nhiều, ngay cả hai vị Thị lang Bộ Hộ đối với ta cũng rất khách khí. Lần trước khi thuật chức, Trần đại nhân còn giữ ta lại nói thêm vài câu, chỉ điểm cho ta việc quản lý kho tàng. Hiếm khi chàng có lòng như vậy... Đúng rồi, phụ thân có một việc muốn bàn bạc với con."
Chẳng lẽ định nói chuyện của Cố Lạn? Cố Cẩm Triều nhìn Cố Đức Chiêu.
Cố Đức Chiêu lại cười khổ nói: "E là con cũng biết chuyện của Cố Lạn rồi... Nó, ôi! Ta thật sự không biết phải làm sao cho phải. Sao nó lại làm ra chuyện như vậy... Giờ phải làm thiếp cho Diêu tam công tử không nói, đứa bé trong bụng cũng thật khó giải quyết."
Cố Cẩm Triều nói: "Người đã bàn bạc với mẫu thân chưa?"
Cố Đức Chiêu ngẩn ra, mới lắc đầu: "Chưa... sao vậy?"
Cố Cẩm Triều liền nói với ông: "Người biết đấy, có những chuyện người xử lý không được tiện cho lắm..." Cách nói này của nàng coi như là ẩn ý, phụ thân là người thế nào Cố Cẩm Triều rõ nhất, ưu nhu quả đoán, dao động bất định, lại dễ bị người khác ảnh hưởng. Những chuyện trong nội trạch ông lại càng ít am hiểu. Chuyện như thế này, phụ thân nên tập thói quen bàn bạc với Từ Tĩnh Nghi, ít nhất Từ Tĩnh Nghi là người rất có chủ kiến.
Nàng tiếp tục nói: "Người có thể bàn bạc với mẫu thân, thêm một người nghĩ cách lúc nào cũng tốt hơn."
Cố Đức Chiêu có chút thẫn thờ: "Từ thị đúng là không tệ..." Cố Tịch mấy hôm trước bị bệnh, vẫn là bà ấy không rời nửa bước chăm sóc. Ông hiện giờ cũng không tới chỗ La di nương nữa, nếu không phải ở chỗ Từ Tĩnh Nghi thì cũng tự ở tiền viện. Bà ấy đã làm bao nhiêu việc cho tứ phòng, đây cũng coi như là sự tôn trọng của ông dành cho bà ấy vậy.
Cố Đức Chiêu lại nhắc đến Cố Lạn: "... Ngày mai người của Diêu gia sẽ tới, ta đưa con đi thăm nó trước nhé, nói với nó vài câu. Nó nghe nói con sắp về, mấy ngày trước đã cầu xin nói muốn gặp con rồi, ta thấy nó hiện giờ cũng đáng thương."
Cố Cẩm Triều mỉm cười, dù nói thế nào thì Cố Lạn cũng là đứa trẻ lớn lên trước mặt phụ thân. Đứa trẻ lớn lên bên cạnh, dù có làm chuyện quá đáng đến đâu thì vẫn còn chút tình nghĩa. Trong lòng phụ thân chắc hẳn rất phức tạp... chỉ là nàng đối với Cố Lạn đã không còn lòng đồng cảm nữa rồi.
"Vậy thì đi thăm muội ấy một chút đi." Cố Cẩm Triều đứng dậy, "Vừa hay con cũng có mang theo chút thuốc bổ về cho muội ấy."
Bảo Thanh Bồ đi lấy nhân sâm, đông trùng hạ thảo và những thứ tương tự lại đây.
Cố Đức Chiêu đưa Cẩm Triều tới đông khoát viện.
Họ đi vào từ cửa nách bên cạnh phòng tai. Trời vừa sập tối, dãy nhà sau đã thắp nến. Một tiểu nha hoàn vừa mới để tóc đang ngồi trên bậc thềm bóc kiều mạch, hai bà tử mặc áo ngắn vải thô đang phơi quần áo. Dãy nhà sau có chút hoang vu, trong bồn hoa trồng hai cây đỗ tùng một cách lấy lệ.
Từ phòng bên có một bà tử mặc áo tỉ giáp đeo vòng tay bạc đi ra, thấy hai người tới liền vội vàng cúi người hành lễ. Cười nói: "Tứ lão gia, nhị tiểu thư, hai người tới thăm tam tiểu thư ạ?"
Tứ lão gia thường xuyên tới, nhưng bà tử này lại là lần đầu tiên nhìn thấy Cố Cẩm Triều. Nghe nói đây chính là tiểu thư gả cho Trần Các lão làm kế thất... Bà ngẩng đầu nhìn một cái, quả nhiên là người đẹp hơn hoa, ăn mặc có thân phận lại hoa quý. So với người trong phòng kia quả thực là một trời một vực...
Cố Đức Chiêu gật đầu, bà ta liền đưa tay mời hai người đi về phía đường ốc: "... Mời đi lối này."
Đường ốc rất ẩm thấp, thờ một bức tượng Quan Âm bằng sứ nung, từ gian phòng mở sẵn của đường ốc đi vào tới thứ gian, Cẩm Triều mới nhìn thấy Cố Lạn đang nằm trên giường.
Trong phút chốc nàng vậy mà có chút thẫn thờ.
Sắc mặt Cố Lạn trắng bệch, không còn chút sức sống. Ánh mắt nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ, dường như hoàn toàn không nghe thấy có người đi vào.
... Đoạn cuối kiếp trước của nàng, cũng là khung cảnh như thế này.
Một lát sau, Cố Lạn mới quay đầu lại. Nàng thấy Cố Cẩm Triều tới liền cười lên: "Trường tỷ tới rồi à, mau, lại đây ngồi đi."
Tiểu nha hoàn luôn túc trực bên giường giá lập tức đi bê ghế đôn vào.
Cố Lạn trông có vẻ thực sự rất vui, lại nói với Cố Đức Chiêu: "Phụ thân, người có thể lánh mặt một chút không? Nữ nhi muốn nói chuyện riêng với trường tỷ."
Cố Đức Chiêu động động môi, trên mặt lộ ra một vẻ mệt mỏi vô cùng. Bước chân ra khỏi ngưỡng cửa đi ra ngoài sân.
Cố Cẩm Triều cảm thấy nàng ta có chút không bình thường... Nàng ngồi xuống bên cạnh Cố Lạn, im lặng nhìn nàng ta.
Cố Lạn mặc một chiếc áo bối tử rất giản dị, cổ tay vô cùng gầy guộc, còn đeo một chiếc vòng ngọc phỉ thúy. Màu sắc đó càng làm nổi bật bàn tay trắng ngần của nàng ta, khuôn mặt nàng ta gầy sọp chỉ bằng bàn tay, đôi mắt càng lộ vẻ yếu đuối đáng thương, một vẻ đẹp bệnh tật. Cố Lạn cũng rũ mắt nhìn nàng, ánh mắt từ từ dời lên, cười nói: "Trường tỷ, chị nhìn em xem... em sa sút thế này rồi. Chị có vui không? Lúc mẫu thân chết... chị nói, sau này em chắc chắn sẽ không sống yên ổn đâu. Chị nhìn bộ dạng em bây giờ đi, ngay cả đứa con của mình cũng không giữ nổi rồi..."
Cố Cẩm Triều đợi nàng ta nói xong, hồi lâu sau mới hỏi: "Muội có hối hận không?"
Cố Lạn có chút ngơ ngác: "Hối hận? Chị muốn nói chuyện gì." Nàng ta lắc đầu nói, "Em không hối hận, không gả được cho Diêu Văn Tú thì em phải gả cho con trai Triệu cử nhân. Con trai ông ta nếu thi đỗ cử nhân thì còn nói được, nhưng nếu không đỗ thì sao? Nhà họ chỉ dựa vào ba trăm mẫu ruộng thu tiền thuê để sống qua ngày, hai tòa trạch viện ba tiến vẫn là của hồi môn của Triệu phu nhân... Triệu cử nhân còn có hai con trai một con gái, em phải theo hắn sống cuộc đời gì đây? Suốt ngày hầu hạ hắn, tương phu giáo tử, đợi đến ngày nào hắn trúng cử để em được thơm lây sao?"
"Trường tỷ, chị cũng biết mà, bần tiện phu thê bách sự ai. Ngay cả tiền cũng không có thì còn có ngày lành gì nữa..."
Cố Cẩm Triều không nói gì. Ba trăm mẫu ruộng, hai tòa trạch viện ba tiến, tuy không tính là phú túc nhưng chắc chắn vẫn có dư dả. Cố Lạn là được nuông chiều từ nhỏ, ban thưởng cho hạ nhân một lần ra tay đều là mấy lượng bạc. Làm sao biết được nỗi chua xót khi phải bẻ đôi một đồng tiền mà dùng chứ.
Cố Lạn nói đoạn lại khóc lên, môi đều run rẩy: "Em chỉ là không ngờ sẽ có đứa bé thôi..."
Đứa bé này, đến thật không đúng lúc. Khi nàng ta nhận ra mình có thai, đầu tiên là kinh hỉ, sau đó là sợ hãi.
Lúc đó nàng ta định che giấu, giấu đến tận khi gả vào Diêu gia, chẳng phải mọi chuyện đều tốt đẹp sao. Nhưng chuyện này làm sao giấu nổi, Phùng thị vốn dĩ đã hạ thuốc muốn hại chết nàng ta rồi, nàng ta lại có thai thì càng không sống nổi. Khi Phùng thị nhốt nàng ta trong viện nhỏ, đã sai bà tử ép nàng ta uống hồng hoa, nàng ta liều chết nghiến chặt răng nhưng vẫn bị sặc vào...
Phùng thị liền sai người ép nàng ta uống ngày ba bữa, cứ uống như thế này thì đứa bé chắc chắn không giữ được.
Cố Lạn không nỡ, đây là con của nàng ta! Không thể cứ thế mà chết được.
Là người ta muốn giết nàng ta, nàng ta không phản kháng thì không còn cơ hội sống nữa! Đêm đó nàng ta đã nghĩ ra đối sách, bịt chết bà tử, trốn ra từ cửa nách. Lúc giết người nàng ta cũng sợ, tay chân lạnh toát, ấn chặt lấy bà tử không dám nới lỏng, căng thẳng đến mức không thở nổi.
Cuối cùng cũng để nàng ta giành được cơ hội sống rồi!
Giờ gặp được Cố Cẩm Triều rồi, chẳng phải là có cơ hội sống sao.
Nàng ta nắm lấy tay Cẩm Triều, lệ nhòa mắt: "Trường tỷ, chị chưa từng làm mẹ, chị không biết cảm giác này đâu... Em chỉ muốn bảo vệ nó thôi. Trong cái nhà họ Cố này, ai cũng mong đứa bé này chết đi cả..."
Cảm giác làm mẹ... Năm đó nàng mang thai mười tháng sinh hạ Trần Huyền Lân, nhưng chỉ đích thân dạy dỗ nó được vài tháng, nó chưa đầy một tuổi đã bị đón sang chỗ Trần lão phu nhân nuôi dưỡng. Lân nhi khóc đòi tìm nàng, ôm lấy nàng không chịu buông tay, Cố Cẩm Triều lại chê bàn tay nhỏ dính đường của nó làm bẩn váy mình. Đợi đến khi Lân nhi càng lớn, nàng hối hận không kịp, đứa trẻ lại không bao giờ gần gũi với nàng nữa.
Sau khi Trần lão phu nhân qua đời, Lân nhi do Trần Huyền Thanh dạy dỗ. Năm nó tám tuổi, Cố Cẩm Triều từng lén đi thăm nó, tuổi còn nhỏ mà đã rất mực nghiêm túc, đứa trẻ không có cha mẹ bên cạnh luôn trưởng thành sớm một cách lạ thường...
Cố Cẩm Triều thở dài: "Muội rốt cuộc muốn nói gì? Náo ra chuyện như vậy, muội muốn cho ai xem?"
Cố Lạn lắc đầu: "Không, trường tỷ... ai cũng coi em là kẻ ngốc, náo ra chuyện lớn như vậy để tiếng gió truyền ra ngoài, dù Diêu gia có biết cũng sẽ không bảo vệ đứa bé. Em là muốn đợi chị về mà, Cố Liên sắp thành thân với Diêu Văn Tú rồi, chị chắc chắn sẽ về!"
Cố Lạn đợi nàng về? Nàng ta rốt cuộc muốn làm gì, chẳng lẽ nàng ta nghĩ mình sẽ giúp nàng ta?
Cố Cẩm Triều khẽ nói: "Lạn tỷ nhi, muội phải biết rằng, ta không bỏ đá xuống giếng đã là đối xử tốt với muội lắm rồi."
Cố Lạn thở dài một tiếng: "Trường tỷ, chị chung quy vẫn có nhược điểm nằm trong tay em." Nàng ta nhìn cây đỗ tùng ngoài cửa sổ, tiếp tục nói, "Chuyện của chị và Trần Huyền Thanh, em đã viết một bức thư ghi lại rồi. Chị đi gặp hắn lúc nào, tặng hắn thứ gì, đều rõ mười mươi... Sau khi em gặp chuyện, Phùng thị đã giải tán nha hoàn hầu hạ em, em nhân cơ hội bảo Mộc Cẩn mang thư đi rồi... Em bảo nó, nếu sau ba tháng em vẫn chưa sai người tới lấy, thì bảo nó giao bức thư đó cho người thân cận với Trần gia... Tất nhiên, em cũng không thể nói với chị người này là ai."
Nàng ta cười cười: "Em cũng biết, với tình cảnh hiện giờ của em. Dù có muốn nói cho người khác nghe thì e là ngay cả đông khoát viện cũng không ra nổi... Chị chắc chắn sẽ không tha cho em, dù sao chuyện xấu hổ như vậy mà nói ra, chị sẽ không thể ở lại Trần gia được nữa. Chuyện đã đến nước này, em chỉ muốn bản thân được sống tốt... Chị giúp em giữ lại đứa bé, em sẽ nói cho chị biết Mộc Cẩn trốn ở đâu, chị tự đi lấy thư về..."
Tim Cố Cẩm Triều nảy lên một cái, ngẩng đầu nhìn Cố Lạn.
Chuyện của nàng và Trần Huyền Thanh... đó là tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài! Huống hồ nàng hiện giờ đã gả cho Trần Ngạn Duẫn, chuyện này đủ để khiến chàng thân bại danh liệt. Tam gia nếu biết nàng từng thích con trai mình, chàng sẽ thế nào... Bàn tay Cố Cẩm Triều giấu dưới tay áo nắm chặt lại.
Nàng đã từng làm chuyện như vậy, Cố Cẩm Triều không thể thay đổi sự thật này.
Lời đồn đáng sợ, chuyện không làm cũng có thể nói thành có làm, huống chi nàng thật sự đã làm!
Cố Cẩm Triều chỉ có thể cố gắng giữ giọng bình thản: "Muội cũng thật thông minh, những thứ này đều đã tính toán kỹ lưỡng cả rồi... Ta giúp muội giữ lại đứa bé cũng được, nhưng ta cũng có điều kiện. Cho dù đứa bé này sống sót, cũng không thể do muội nuôi dạy. Tổ mẫu chắc chắn sẽ không đồng ý đâu. Hơn nữa... bức thư đó liệu có chỉ có một bản? Nếu sau này muội có vô số yêu cầu thì ta phải làm sao? Chẳng thà cứ để muội tung bức thư đó ra, tuy lời đồn đáng sợ nhưng cũng chưa đến mức thành sự thật, ta vẫn còn ứng phó được."
Nàng phải đặt thái độ rõ ràng, cứng rắn một chút. Không thể để Cố Lạn uy hiếp được nàng. Dù sao hiện giờ Cố Lạn chắc chắn là người nôn nóng hơn nàng.
[Luyện Khí]
Hayyy