Kịch hát được một nửa, mọi người đều xem vô cùng chăm chú. Cẩm Triều lại không hứng thú với kịch, nàng nhón lấy miếng bánh bên cạnh ăn một miếng, lúc ra cửa vội vàng, cũng không kịp ăn gì, bây giờ thì bụng đói rồi. Cảm thấy bánh này vị không tệ, lại ăn liền thêm mấy cái, bánh hơi khô, Cẩm Triều cầm chén trà vân cành quấn hoa thanh hoa trên bàn nhấp một ngụm nhỏ...