Chương 213: Phu quân

Trong thư phòng Càn Thanh cung, Chu Tuấn An đang lặng lẽ cúi người tập viết chữ theo mẫu. Trần Ngạn Duẫn ngồi trên chiếc ghế thái sư bên cạnh uống trà, một lát sau thái giám bưng một cái tráp đi vào, cười nói với chàng: "Trần đại nhân, loại hoa súng này không tìm được hạt giống, đây là vừa sai người đào từ hồ sen lên cả rễ và thân, ngài thu xếp cho kỹ."

Trần Ngạn Duẫn mỉm cười nhận lấy, đưa cho Giang Nghiêm ở bên cạnh.

Chu Tuấn An ngẩng đầu lên, rất tò mò hỏi: "Trần ái khanh, khanh trồng hoa súng làm gì? Mẫu hậu nói nó khó nuôi lắm, đều là thợ chuyên môn chăm sóc đấy. Hay là trẫm phái hai người thợ tới phủ của khanh, trồng hoa súng cho khanh nhé!"

Như vậy chẳng phải là cậy sủng mà kiêu sao. Trần Ngạn Duẫn đứng dậy đáp lời: "Thần tạ ơn hoàng thượng, là thê tử của thần muốn trồng chơi thôi, không dám làm phiền hoàng thượng ban thưởng."

Chu Tuấn An lúc này mới cười nói: "Ồ, được rồi." Cậu đưa bản chữ tập viết cho Trần Ngạn Duẫn xem, nói: "Hồi khanh còn là Chiêm sự phủ Chiêm sự, có viết cho trẫm quyển Đằng Vương Các Tự để tập viết theo, khanh thấy trẫm viết thế nào?"

Vị hoàng đế thiếu niên đưa tờ giấy Trừng Tâm Đường cho chàng xem, ánh mắt rất mong chờ. Lúc này thái giám hầu hạ cậu bưng một đĩa bánh hạt dẻ, một đĩa ngó sen đường hoa quế đi vào, cười nói: "Hoàng thượng bữa trưa dùng không nhiều, nô tỳ bảo Thượng Thiện giám chuẩn bị chút điểm tâm..."

Chu Tuấn An nhíu đôi lông mày thanh tú, có chút không kiên nhẫn chỉ vào chiếc kỷ dài: "Sớm muộn gì cũng phải ăn, cứ để đó đi!"

Cậu còn nhỏ, chưa thể thực sự tham gia quốc sự. Mỗi ngày cũng chỉ có thể ăn uống, nhiều nhất là luyện chữ. Trần Ngạn Duẫn lại nhớ tới lời Trương Cư Liêm dặn dò chàng: "Hãy dỗ dành ngài ấy nhiều hơn, hoàng thượng còn nhỏ, luôn cần người khác thuận theo mình."

Trần Ngạn Duẫn gật đầu, nói: "Chữ của ngài đã rất tốt rồi, không cần phải tập theo bản chữ vi thần viết cho ngài nữa."

Chu Tuấn An liền vui mừng hẳn lên, kéo chàng tới trước bàn viết của mình xem: "Không chỉ có của khanh, trẫm còn có bản chữ của Trương ái khanh, Vương ái khanh viết nữa. Trẫm nghe nói chữ triện của Diệp Hạn viết rất đẹp, lần trước hắn tới thăm Thái phi, trẫm đặc biệt xin hắn bản chữ triện. Nhưng trẫm thích nhất vẫn là Đằng Vương Các Tự, Vương Bột viết 'Lạc hà dữ cô vụ tề phi, thu thủy cộng trường thiên nhất sắc' khi mới mười bốn tuổi, khanh nói xem năm mười bốn tuổi trẫm có thể học vấn tốt như vậy không?"

Trần Ngạn Duẫn liếc nhìn những bản chữ nằm rải rác lộn xộn trên bàn, trong lòng chàng đột nhiên trỗi dậy một luồng khí lạnh.

Chàng đáp: "Ngài lồng ngực chứa đựng thao lược, học vấn cũng không còn quan trọng nữa."

Chu Tuấn An nghiêm túc gật đầu: "Ái khanh nói đúng, mẫu hậu cũng dạy trẫm như vậy, bảo trẫm đừng đắm chìm vào luyện chữ... Nhưng Phùng Trình Sơn mỗi ngày đều mang tấu chương Nội các đã định xong cho trẫm phê hồng, trẫm muốn luyện chữ cho đẹp một chút." Không đợi Trần Ngạn Duẫn nói gì, cậu đã tiếp tục, "Trẫm tuổi còn nhỏ, sợ làm không tốt, mẫu hậu nói phụ hoàng tuy chỉ tại vị vài năm, nhưng đều là lệ tinh đồ trị. Trẫm phải giống như phụ hoàng vậy."

Trần Ngạn Duẫn rủ mắt xuống, Phùng Trình Sơn quả thực mỗi ngày đều trình tấu chương cho hoàng thượng, nhưng căn bản không phải là tấu chương do Nội các soạn ra, mà là những tấu chương vô dụng đã bị bỏ đi. Chu Tuấn An dù có tỉ mỉ vất vả phê hồng đến đâu cũng vô ích, căn bản không có ai nhìn thấy.

Chu Tuấn An khẽ thở dài: "Trẫm nói những chuyện này với ái khanh làm gì, trẫm thấy mặt trời bên ngoài đã lặn rồi, hay là trẫm sắp xếp phòng trực cho khanh nghỉ ngơi nhé." Trước đây khi Trần Ngạn Duẫn phụ đạo bài vở cho cậu quá muộn, đều không về Uyển Bình.

Trần Ngạn Duẫn lấy cớ trong nhà có việc để từ chối, Chu Tuấn An cũng không giữ chàng lại lâu, thay y phục đi thỉnh an Thái hậu nương nương.

Đợi đến khi Trần Ngạn Duẫn đi ra, Trần Nghĩa đứng đợi ở ngoài lập tức khoác áo choàng cho chàng.

Đã đi xuống bậc thềm Càn Thanh cung, Giang Nghiêm thấy sắc mặt Trần Ngạn Duẫn trầm trọng, không nhịn được hỏi: "Tam gia, ngài thấy có chỗ nào không ổn sao?"

Trần Ngạn Duẫn nhàn nhạt nói: "Không có gì không ổn cả, chỉ là thấy chữ hoàng thượng viết đẹp thôi."

Nét chữ của tất cả các đại thần trong Nội các, cậu đều có thể mô phỏng lại được. Nhưng hành vi thu thập bản chữ của cậu lại chưa từng có ai chú ý tới, ngay cả Trương Cư Liêm cũng chỉ coi cậu như đứa trẻ mà dỗ dành. Chu Tuấn An tuy còn nhỏ, nhưng tuyệt đối không hề khiếp nhược như vẻ bề ngoài...

Cậu và Thái hậu cô nhi quả phụ, trong triều thế lực lại chia bè kết phái. Tìm đường sống trong khe hẹp cũng không dễ dàng gì, đáng tiếc chỉ có cái danh hiệu thiên tử hão.

Trần Ngạn Duẫn suy ngẫm về hàm ý trong những hành động này của Chu Tuấn An, không khỏi nhắm mắt nằm ngửa trên kiệu ghế.

Thiết triều, xử lý việc Nội các, còn phải bồi hoàng đế luyện chữ... Chàng cũng đã rất mệt mỏi rồi, không biết Cẩm Triều ở nhà thế nào. Trước đây chàng phụ đạo bài vở cho Chu Tuấn An, trời tối là không về nữa. Nhưng hiện giờ Cẩm Triều đang ở nhà đợi chàng, chàng lại cảm thấy nhất định phải về cho bằng được. Huống hồ lúc đi chàng còn nói với nàng, buổi tối sẽ về...

Cẩm Triều thấy Trần Huyền Thanh không thoải mái, vốn dĩ định cáo từ trước. Ai ngờ Trần lão phu nhân muốn giữ nàng lại dùng bữa tối, còn nói: "Nàng và mấy đứa con của lão Tam tiếp xúc không nhiều, nên thân cận nhiều hơn mới tốt." Cẩm Triều chỉ có thể ở lại tiếp tục trò chuyện với Trần lão phu nhân.

Trần Hi hình như vô cùng ỷ lại vào Trần Huyền Thanh, ngoan ngoãn nép bên cạnh hắn không nói lời nào. Trần Huyền Thanh thì từ đầu đến cuối đều không nói chuyện với Cố Cẩm Triều, Trần lão phu nhân thấy hắn gò bó, tưởng là trong lòng hắn thấy khó xử với người mẹ kế trạc tuổi mình, liền cười nói với Cẩm Triều: "Ta nghe nói nữ công của Cẩm Triều tốt lắm, Hi nhi vẫn chưa học nữ công, hay là để nó theo nàng học đi."

Trần Huyền Thanh nhàn nhạt nói: "Đã muốn học, sao không mời thợ thêu chuyên môn về dạy, tại sao phải để cô ta dạy." Cố Cẩm Triều từng tặng hắn túi thơm, thêu một đôi uyên ương méo mó, hắn nhìn một cái đã thấy chán ghét, ném vào chậu than đốt sạch rồi.

Trần Hi ngẩng đầu nhìn anh trai mình một cái.

Cẩm Triều mỉm cười: "Chỉ sợ tay nghề của thiếp không tốt, Thất thiếu gia lo lắng thiếp dạy hư Hi nhi."

Trần lão phu nhân nhíu mày, Trần Huyền Thanh vốn dĩ nói năng luôn biết tiến thoái, sao bây giờ lại nói ra những lời như vậy. Hắn vào đây nãy giờ người ta là Cố Cẩm Triều cũng chẳng làm gì, nói năng đều khách khách khí khí. Hắn là đang khó xử cái gì chứ!

"Con bây giờ cũng là quan thất phẩm rồi," Trần lão phu nhân nén giận nói với hắn, "nói năng cũng không biết giữ ý! Phụ thân con ở tuổi con cũng là người biết tiến biết thoái, đối nhân xử thế không ai chê được nửa lời."

Trần Huyền Thanh tay trong ống tay áo nắm chặt lại, thấp giọng nói: "Vâng, tôn nhi biết rồi." Hắn có thể nói gì đây, nói nữ tử này vẫn luôn không biết xấu hổ bám theo hắn, vì hắn mà ghen tuông, còn từng làm ra chuyện tát tai nha hoàn giữa đám đông sao?

Ròng rã hai tháng trời, hắn ở Hàn Lâm viện biên soạn truyện ký cho tiên hoàng, cùng làm việc này còn có Hàn Lâm viện Chưởng viện học sĩ, vài vị lão Hàn Lâm. Chỉ có hắn tư lịch thấp nhất, vì vậy hắn mọi việc không dám lơ là, bận rộn đến mức không thể rời chân. Nghe nói phụ thân tục huyền, hắn còn chẳng buồn hỏi là ai, ai ngờ lại là Cố Cẩm Triều...

Sao lại có thể là Cố Cẩm Triều!

Cẩm Triều nhấp một ngụm trà, cười nói: "Nếu Hi nhi không chê, cứ việc tới tìm ta là được."

Trần Hi kéo kéo tay áo Trần Huyền Thanh, lại nhìn anh trai mình một cái. Thấy anh trai không lên tiếng phản đối nữa, liền lộ ra một nụ cười nhỏ.

Dùng xong bữa tối, trời đã tối hẳn. Trần lão phu nhân bảo Lục La lấy hai ngọn đèn lưu ly sừng cừu tới, Trần Huyền Thanh đi trước vài bước, Cẩm Triều mới giãn cách thời gian đi ra. Khi đi được nửa đường, lại thấy hắn đang đứng đợi ở đình tạ không xa, cầm một ngọn đèn vàng ấm áp, dáng người cao ráo, vẻ mặt tĩnh lặng.

Cẩm Triều nhớ kiếp trước mình thích nhất cảm giác ấm áp nhu hòa trên người hắn, nàng chưa từng thấy trên người ai khác.

Tiếc rằng sự ấm áp nhu hòa này chưa bao giờ dành cho nàng.

Nhưng giờ nghĩ lại, cũng chẳng có gì đáng tiếc cả.

Nàng định coi như không thấy mà đi qua, Trần Huyền Thanh lại lên tiếng hỏi: "Rốt cuộc cô muốn làm gì?"

Cẩm Triều thở dài, dừng bước nói: "Thất thiếu gia lo xa rồi, anh và tôi sớm đã không còn liên quan gì nữa. Chuyện cũ đều như mây khói, tôi không nhớ... tôi hy vọng anh cũng đừng nhớ."

Trần Huyền Thanh lạnh lùng nói: "Cầu còn không được. Tôi không quan tâm cô có dự tính gì, cô đừng làm chuyện gì không tốt cho Trần gia, cho Hi nhi."

Cẩm Triều còn có thể cảm nhận được vài phần khinh bỉ trong lời nói của hắn, mỉm cười không nói gì thêm.

Nàng và Trần Huyền Thanh lướt qua nhau.

Đi qua rừng trúc là con đường gạch xanh, hai bên đều thắp đèn dầu thông, từ xa đã thấy một chiếc xe mui dầu màu xanh đỗ ở cửa Mộc Tê đường.

Trần Tam gia đã về rồi.

Cẩm Triều bước vào gian thứ bên tây, thấy chàng đang nằm nghỉ ngơi trên chiếc giường La Hán bên cửa sổ, triều phục cũng chưa thay, chỉ tháo lương quán xuống.

... Có phải đợi nàng đến mức ngủ quên rồi không?

Cẩm Triều cho người hầu lui ra, cẩn thận đi tới trước giường La Hán, vốn dĩ định gọi chàng dậy rửa mặt. Nhưng lại thay đổi ý định... Nàng vẫn chưa nhìn kỹ chàng bao giờ. Cẩm Triều ngồi xuống phía bên kia giường La Hán, khuỷu tay chống lên bàn thấp lặng lẽ nhìn chàng. Lông mày chàng rất rậm, nhưng lại cong cong trông rất ôn hòa. Hốc mắt rất sâu, sống mũi cao thẳng, đôi môi trông rất đẹp, đặc biệt là khi cười, vô cùng nhã nhặn.

Ánh nến hắt lên mặt chàng, để lại một nửa bóng tối.

Cẩm Triều thấy chàng ngủ ngon như vậy, nhớ lại sáng nay chàng dậy từ giờ Mão chính, chắc là mệt lắm! Nàng có chút không muốn gọi chàng dậy.

Cẩm Triều thấy lông mi của Trần Tam gia động đậy... Sắp tỉnh rồi sao? Nàng rụt người lại đợi hồi lâu vẫn không thấy chàng có động tĩnh gì, lại ghé đầu qua nhìn, thì phát hiện chàng đã mở mắt, chưa kịp để nàng nói gì, Trần Tam gia đã một phát nắm lấy cổ tay nàng vô cùng dứt khoát kéo vào lòng.

Cẩm Triều không kịp đề phòng đâm sầm vào lòng chàng, cả người đè lên người chàng. Gần đến mức cảm nhận được lồng ngực chàng phập phồng, mùi hương trầm thoang thoảng trên triều phục. Nàng có chút bực mình, nhưng lại không tiện phát tác: "Tam gia, chàng tỉnh rồi cũng không nói một tiếng..."

Trần Ngạn Duẫn uể oải ừ một tiếng, nhưng vẫn nắm chặt cổ tay nàng không buông.

Cẩm Triều mặt đỏ bừng, vùng vẫy hai lần định ngồi dậy, nhưng đều bị chàng nhẹ nhàng kéo một cái ngã ngược lại. Nàng nghiến răng nói: "Chàng không thấy nặng sao?"

Trần Ngạn Duẫn không muốn nói chuyện, chỉ lắc đầu một cái.

Cẩm Triều nghĩ một lát, nói: "Chàng vẫn là thả thiếp dậy đi, thay triều phục ra trước đã, mặc không thoải mái đâu."

Trần Ngạn Duẫn nghĩ một lát, hỏi nàng: "Đẹp không?"

"Cái gì cơ?"

Trần Ngạn Duẫn khựng lại nói: "Lúc sáng ta đi, nàng nhìn đến ngây cả người. Không đẹp sao?"

Cẩm Triều lúc này mới hiểu chàng đang nói về bộ triều phục này...

Nghĩ đến nụ hôn sáng nay, Cẩm Triều càng thấy tư thế này không tự nhiên, nàng nói: "Tất nhiên là đẹp... Vậy chàng cũng phải để thiếp dậy chứ..."

Trần Tam gia chậm rãi nói: "Nàng có biết không, không thể cứ tùy tiện nằm trên người một người đàn ông như thế này đâu, ta không thể để nàng dậy được..." Chàng lật người một cái đã phủ lên người nàng, ghé sát tai nàng thấp giọng nói, "Cẩm Triều, sáng nay ta đi, nàng giúp ta mặc áo. Bây giờ nàng giúp ta cởi áo đi..."

Cẩm Triều lập tức cảm thấy thứ đó đang tì vào mình, hơi thở nóng hổi của chàng phả ngay bên tai nàng, mặt lập tức nóng bừng.

Ngoại trừ đêm tân hôn, bọn họ vẫn chưa từng... Trần Tam gia vẫn luôn rất chăm sóc nàng.

Vậy được rồi... Cẩm Triều đưa tay ra trước giúp chàng cởi đai da, bội thụ, dây thắt áo la đỏ... Loay hoay nửa ngày vẫn không cởi được, Trần Tam gia lại cảm thấy mình không nhịn được nữa, hôn một cái lên má nàng: "Sao vậy?"

Cẩm Triều nhỏ giọng nói: "Hình như... thắt thành nút chết rồi..."

Trần Tam gia nhắm mắt lại, cười khổ nói: "Cô nương của tôi ơi, thôi bỏ đi." Chàng thẳng người dậy, tư thế nhã nhặn cởi y phục. Cẩm Triều cũng định ngồi dậy, nhưng bị đầu gối chàng đè lên chân, đợi đến khi Trần Tam gia thực sự đứng dậy, nàng vẫn chưa kịp ngồi dậy đã bị chàng bế ngang lên đi vào trong nội thất.

Nàng hốt hoảng muốn trèo dậy, nhưng bị Tam gia ấn xuống giường. Cẩm Triều đột nhiên nhớ tới cái đau đêm đó, không khỏi nhỏ giọng nói: "Tam gia, sáng nay chàng dậy sớm thế... lại bận rộn cả ngày..."

"Phu quân không mệt, đừng lo lắng." Trần Tam gia thấp giọng nói, "Cẩm Triều, mỗi đêm nàng nằm bên cạnh ta, ta đều không ngủ ngon... Nàng hãy thương ta một chút đi." Hơn nữa nàng ngủ thực sự không ngoan ngoãn, ban đêm cứ hay trở mình, chàng ôm nàng vào lòng nàng mới ngủ yên. Nhưng kết quả là chàng lại không ngủ ngon được...

Trần Tam gia một tay giữ chặt hai tay nàng, một tay cởi bối tử, trung y trên người nàng, nụ hôn nối tiếp nụ hôn, Cẩm Triều thấy rất nóng, và rất tê dại. Hơi thở dần trở nên hỗn loạn, lúc đang mơ màng, chỉ nghe thấy chàng bên tai thấp giọng an ủi nàng rằng: "Không sao đâu, sẽ không đau nữa."

...

Trên chiếc giường bạt bộ chăn gấm lộn xộn, tiếng thở dốc dồn dập, tiếng lăn lộn, bàn tay thon dài thò ra khỏi chăn gấm, nhanh chóng bị một bàn tay khác bắt trở lại. Đến cuối cùng tình hình có chút mất kiểm soát, Cẩm Triều đã chẳng màng đến chuyện xấu hổ hay không nữa, sự thoải mái qua đi là đau đớn. Nàng dùng tay nắm chặt lấy cánh tay chàng, chỉ thấy rắn chắc đến mức nắm không nổi, vừa hận vừa mệt, gần như mang theo tiếng khóc nhỏ giọng nói: "Tam gia, đủ rồi..."

"Ừm, phải gọi là gì?" Chàng thấp giọng hỏi nàng, "Nàng nói đúng thì mới dừng..."

Lại còn phải đoán... Cẩm Triều gần như là thở dài một tiếng, "Phu quân..."

"Ngoan." Chàng xoa xoa mái tóc đẫm mồ hôi của nàng khen một câu. "Lần cuối cùng, phu quân nhất định giữ lời hứa."

Đợi đến khi trong phòng thắp lại nến, đã là giờ Hợi rồi. Vương ma ma mang nước nóng vào, Trần Ngạn Duẫn bế nàng vào tịnh phòng tắm rửa. Cẩm Triều mơ mơ màng màng cảm thấy mình lại rơi vào giữa chăn gấm, được người ta ôm vào lòng, vén tóc nàng ra nhìn thật kỹ.

Nàng mệt lử, cứ thế chìm vào giấc ngủ say.

Quay lại truyện Lương Trần Mỹ Cẩm
BÌNH LUẬN
Hải Vân Phạm
Hải Vân Phạm

[Luyện Khí]

1 tuần trước
Trả lời

Hayyy