Thương lượng xong với phủ Trường Hưng hầu, Cố Đức Chiêu cùng những người khác lại thâu đêm trở về Cố gia.
Cố Cẩm Triều đã dặn dò Thanh Bồ xong xuôi, nếu phụ thân về thì gọi nàng dậy. Thanh Bồ canh đêm dưới hành lang, thấy ánh nến ở tiền viện sáng lên, liền vào gian phía đông gọi đại tiểu thư. Lúc này mới nửa đêm, rời khỏi chiếc kháng lớn được đốt nóng hôi hổi, Cẩm Triều mới thấy khắp người phát lạnh.
Nàng mặc áo bông khoác thêm chiếc áo choàng da điêu đứng dậy, đi tới chỗ ở của phụ thân ở tiền viện.
Cố Đức Chiêu một ngày một đêm không nghỉ ngơi, mắt thức trắng đỏ ngầu, khuôn mặt tuấn tú cũng hiện ra vẻ sa sút đi nhiều. Nghe tin Cẩm Triều tới, vội bảo tùy tùng đi đốt lò sưởi, lại trách nàng: "... Con dậy làm gì."
Ông vừa mới về, phòng ốc lạnh lẽo như hầm băng vậy.
Dù nói thế nào, Cẩm Triều so với bọn họ cũng có thêm một phần ưu thế tiên tri. Nàng nếu biết sự phát triển của sự việc, nói không chừng có thể nghĩ ra đối sách. Nàng ngồi xuống sau đó hỏi phụ thân: "... Người đi thương lượng với phủ Trường Hưng hầu, thế nào rồi?"
Cố Đức Chiêu thở dài, nhất thời im lặng. Trong lòng Cẩm Triều cũng hiểu, phủ Trường Hưng hầu hiện giờ thao quang dưỡng hối, nếu giúp Cố gia một cách rầm rộ, những nỗ lực trước đó coi như đổ sông đổ biển. Ước chừng cũng chỉ nói những lời lực bảo phụ thân, muốn không sứt mẻ gì, điều đó là không thể nào.
Diệp gia đối với Cố gia không hề chung tình, lão hầu gia càng là một người tâm độc thủ lạt cái gì cũng có thể cắt bỏ.
Kiếp trước sau khi Ngũ phu nhân chết, Cố gia đã tới Diệp gia báo tin. Lúc đó Diệp gia còn treo đầy vải tang trắng, lão hầu gia vẫn sừng sững bất động, chỉ thản nhiên ừ một tiếng, Diệp gia không có một ai tới tham gia tang lễ của Ngũ phu nhân.
Có lẽ lúc đó là hận Cố gia thấu xương.
Cố Đức Chiêu lẩm bẩm: "Coi như phụ thân vô dụng, gần bốn mươi tuổi rồi còn ở vị trí Lang trung, cũng không được thăng chức... Hiện giờ càng là nhất thời đại ý bị người hãm hại, muốn tự bảo vệ mình cũng vô năng vi lực. Còn phải liên lụy các con chịu khổ theo." Tay Cố Đức Chiêu đặt trên vai Cẩm Triều, hốc mắt đỏ hoe nói, "Triều tỷ nhi, phụ thân nếu thực sự không sống nổi nữa... con hãy hiếu kính tổ mẫu cho tốt, chăm sóc các em cho tốt. Nhà chúng ta và tổ gia xa cách, ta đều biết, nếu ta không còn nữa, các con càng phải ủy khuất cầu toàn mà sống rồi..."
Ông không còn nữa, Phùng thị sẽ đối tốt với mấy đứa con của ông sao?
Ông không muốn Cẩm Triều ở Cố gia sống một cách ủy khuất cầu toàn, nhưng chuyện này có cách nào đâu. Có thể ủy khuất cầu toàn mà sống tiếp đã là tốt rồi, chỉ sợ Cố gia nghiêng đổ, nỗ lực của mấy đời người hóa thành hư không, đến lúc đó bọn Triều tỷ nhi phải đi đâu về đâu?
Cẩm Triều sống hai kiếp, nhiều chuyện đều nhìn thấu nhạt nhẽo rồi. Hiện giờ thấy bộ dạng phụ thân muốn khóc đến nơi, trong lòng cũng không nhịn được đau xót. Phụ thân cho dù có lỗi, đó cũng là phụ thân của nàng...
Nàng thấp giọng nói: "Người đừng gấp, chuyện này không nhất định là không có cách. Người hãy cứ ngủ một giấc thật ngon đã, đợi tinh thần tốt rồi lại nghĩ cách."
Cố Đức Chiêu gật gật đầu, lại bảo nàng về ngủ trước. Triều tỷ nhi hiểu chuyện là tốt, nhưng những chuyện này vốn dĩ không phải thứ nàng có thể nhúng tay vào, nàng cho dù có thông minh hiểu chuyện đến đâu, thì đó cũng chỉ là một nữ tử chưa xuất các.
Cố Cẩm Triều trước khi rời đi đã hỏi phụ thân: "Mở kho lương là khi nào?"
Cố Đức Chiêu ngẩn ra một lát, mới trả lời: "Ngày hai mươi bốn tháng mười một."
Vậy là ba ngày sau rồi.
Thời gian quá gấp, e là không đợi được Tào Tử Hành nghe ngóng rõ ràng rồi. Cố Cẩm Triều trên đường về chậm rãi suy nghĩ, chuyện của Trần tam gia nếu dễ dàng nghe ngóng như vậy, thì cũng uổng công làm đại thần Nội các rồi. Trong lòng nàng có một chủ ý tốt hơn...
Nàng muốn đích thân đi hỏi Trần Ngạn Duẫn.
Nếu hắn đã bằng lòng đưa tin cho Cố gia, thì hắn chắc chắn là không muốn hại Cố gia. Chuyện này có lẽ rất phức tạp, cho dù cùng là thế lực phe Trương đảng, giữa họ cũng có mâu thuẫn xung đột, ví dụ kiếp trước quan hệ của Trần tam gia và Duệ thân vương luôn không tốt, giữa hai phái có sự chèn ép lẫn nhau.
Có khi nào là... Trần tam gia không phải muốn giúp bọn họ, mà là muốn đánh áp đối thủ cạnh tranh của hắn không?
Hoặc giống như nàng ban đầu suy đoán, Trần tam gia vì một căn nguyên nào đó, muốn che chở Cố gia một chút?
Lòng trắc ẩn của con người là rất khó nói rõ ràng, nếu nàng đi hỏi rồi, Trần tam gia nói không chừng bằng lòng chỉ ra một con đường sáng.
Nhưng muốn gặp được Trần Ngạn Duẫn, không phải là một chuyện đơn giản, huống hồ nàng còn là một khuê các tiểu thư chân không bước ra khỏi cửa. E là chỉ có đợi lễ cập kê của Cố Liên qua đi, nàng lấy cớ tới Ngọc Chiếu phường mua đồ, mới có thể ra ngoài được.
Cẩm Triều nhìn trần nhà thở dài một tiếng, mới chậm rãi nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Ngày mai chính là lễ cập kê của Liên tỷ nhi rồi, trong phủ càng thêm náo nhiệt hẳn lên. Cẩm Triều sáng sớm đã bị nha đầu của Phùng thị mời dậy, phải bồi Cố Liên đi gặp Vu Minh Anh. Lúc nàng tới gian phòng ở Tây khuê viện, Vu Minh Anh đang nói chuyện với ma ma thân cận của nàng ta, Cố Liên thì cùng Cố Lan vừa nói vừa cười, người hai bên ai cũng không thèm để ý ai.
Thấy Cố Cẩm Triều tới, Cố Lan chậm chạp đứng dậy hành lễ, Cố Liên lại vặn khăn quay đầu, nói chuyện với ma ma của Vu Minh Anh: "Ôn ma ma, chiếc tỷ giáp này bà mặc kiểu dáng thật đẹp, chẳng thấy già chút nào cả!"
Khóe miệng Cố Cẩm Triều giật giật, Cố Liên này rốt cuộc là cố ý mỉa mai ma ma người ta, hay là thực sự không biết nói chuyện?
Ôn ma ma người ta cười híp mắt nói: "Cố gia tiểu thư quá khen, là Tam tiểu thư nhà chúng ta thương xót, không chê nô tỳ người già thô kệch."
Vu Minh Anh một đôi mắt hạnh lại liếc Cố Liên một cái, dừng lại trên người Cố Cẩm Triều. Nhíu mày hỏi: "Ta lần trước từng gặp ngươi, ngươi là ai?"
Ôn ma ma vội bảo nha đầu bưng ghế gấm lên, lại nhỏ giọng nói một câu vào tai Vu Minh Anh.
Vu Minh Anh mới cười cười: "Đúng rồi, biểu tẩu từng nói ngươi là đường tỷ của Cố Liên! Qua đây ngồi đi, ta thấy ngươi người lớn lên xinh đẹp, ăn mặc cũng đẹp, giúp ta xem những hoa điền này có phải nên vứt đi không."
Giống như đang nói chuyện với nha đầu vậy.
Cố Cẩm Triều không thèm để ý, những tiểu thư được nuông chiều nói chuyện với ai cũng đều như vậy. Nàng ngồi xuống bên cạnh Vu Minh Anh, giúp nàng ta xem hộp hoa điền với đủ loại kiểu dáng khác nhau, cười nói: "Ta thấy đều đẹp cả, không biết Minh Anh muội muội là thích kim điền hay thúy điền?"
Vu Minh Anh có vẻ vô vị dùng tay gạt hộp hoa điền, nhướng mày hỏi Cẩm Triều: "Ngươi thấy sao?"
Cẩm Triều nói: "Muội muội mặc đồ tố nhã, chắc là thích thúy điền hoặc hoa hoàng nhỉ."
Vu Minh Anh gật gật đầu, đưa hộp hoa điền kia cho Cố Cẩm Triều nói: "Những thứ này đều là kim điền, ta không thích lắm, chỗ ngươi có kiểu dáng nào tốt không?"
Cẩm Triều nghĩ nghĩ nói: "Hoa điền thông thường đều dùng vàng bạc, lông chim thúy, giấy màu làm, ta trước kia còn dùng cánh ve, cánh hoa khô làm hoa điền. Tuy nhiên không thể bảo quản được lâu. Nếu Minh Anh muội muội thích, có thể đi tìm một ít cánh hoa tới làm."
Cố Lan nghe thấy chuyện làm hoa điền, cũng nhìn nhìn Cố Cẩm Triều. Khuôn mặt nàng sạch sẽ, ngày thường đến phấn son cũng không thoa, còn biết làm hoa điền sao?
Vu Minh Anh nghe xong lại rất vui mừng, "Ở đây buồn bực quá, ngươi đợi ta đi tìm kéo và sọt tới, chúng ta đi làm hoa điền!" Nói xong kéo Ôn ma ma ra ngoài, muốn đi hỏi Cố Cẩm Hoa lấy kéo và sọt.
Cố Cẩm Triều uống một hớp trà, lại thấy Thanh Bồ đứng ở cửa, dường như là khẽ gọi nàng. Nàng đặt chén trà xuống đi ra ngoài, hóa ra là Phùng thị phái nha đầu qua hỏi chuyện, lo lắng Cố Liên và Vu Minh Anh chung sống không tốt. Cẩm Triều cùng nha đầu nói xong chuyện đi vào, lại thấy sắc mặt Cố Liên và Cố Lan có chút cổ quái, một lát sau Vu Minh Anh cầm sọt tới, kéo nàng ra viện tử làm hoa điền.
Đợi đến chập tối, Cẩm Triều mới về Nghiên Tú đường.
Ngồi xuống uống bát canh kỷ tử ngân nhĩ, Cẩm Triều lại tới thư phòng viết thư cho La Vĩnh Bình. Nàng lấy cớ tới Ngọc Chiếu phường mua đồ, có thể ở chỗ La Vĩnh Bình đổi xe ngựa tới phường Lan Tây. Trần tam gia đi bãi triều tất kinh qua Uyển Bình, Đại Hưng và kinh thành tiếp giáp với phường Lan Tây, ước chừng là giờ Thân buổi chiều. Nàng có thể ở đó chặn được Trần tam gia là tốt nhất... May mà Trần tam gia ra ngoài không thích mang theo lượng lớn thị vệ.
Vừa mới bỏ thư vào phong, lại nghe thấy Thải Phù cách rèm thông truyền, nói Phùng thị mời nàng tới Đông khuê viện.
Cố Cẩm Triều thay y phục tới Đông khuê viện, mới đi tới chính đường liền nghe thấy từ gian phía tây truyền tới giọng của Vu Minh Anh: "... Đồ vật là mọc cánh bay mất hay sao, nói cái gì chỉ là không thấy đâu rồi, các người chính là cậy vào Cố gia các người bắt nạt ta không phải sao!"
Tiếp đó lại truyền tới tiếng khuyên nhủ của Cố Cẩm Hoa: "Minh Anh, chẳng qua chỉ là một chuỗi vòng tay bích tỷ mà thôi, đại tẩu về sẽ mua cho muội cái tốt hơn. Chuyện này ta thấy cứ bỏ qua đi..."
Vu Minh Anh lại hừ lạnh một tiếng: "Đại tẩu, ta thấy tỷ luôn đối tốt với ta, ta mới không tính toán với tỷ. Ta tới Cố gia các người một lần, đồ đạc đều có thể bị trộm mất, các người đây là đố kỵ Vu gia ta giàu có sao. Nếu không phải ta phát hiện sớm, có phải rương hòm cũng muốn dọn sạch cho ta không!"
Cố Cẩm Triều đang định bước vào gian phía tây, bên trong bà tử bên cạnh Phùng thị đi ra, nhỏ giọng nói với nàng một câu: "Là chuỗi vòng tay bích tỷ của Vu Tam tiểu thư không thấy đâu rồi, tìm nửa ngày trời cũng không thấy. Cô ta nhất quyết khẳng định là Liên tiểu thư lấy... Đường tiểu thư, người phải khuyên nhủ một chút."
Vòng tay bích tỷ của Vu Minh Anh không thấy đâu? Cố Cẩm Triều nhíu mày.
Nàng vào cửa xong cúi người hành lễ, Vu Minh Anh thấy nàng vào, mới hừ một tiếng không nói gì nữa.
Cố Cẩm Triều thấy Phùng thị trên giường La Hán mặt đen như đít nồi rồi. Bên cạnh đứng Cố Liên và Cố Lan, hai người đều cúi gầm mặt. Nhị phu nhân, Ngũ phu nhân, Cố Cẩm Hoa thì ngồi một bên.
Phùng thị bảo Cố Cẩm Triều đứng qua đây, nói với Vu Minh Anh: "Minh Anh, cháu nói chuỗi vòng bích tỷ là lúc Liên tỷ nhi bọn họ ở đó thì không thấy đâu. Người thì ta đều gọi qua đây rồi," bà hỏi Cố Cẩm Triều, "Triều tỷ nhi, con nói xem, lúc đó trong phòng còn có nha đầu nào khác không."
Cố Cẩm Triều nghĩ nghĩ, trả lời: "Trong phòng có hai nha đầu của Liên đường muội, Mộc Cẩn bên cạnh Lan tỷ nhi."
Phùng thị miễn cưỡng cười cười, ôn hòa nói với Vu Minh Anh: "Nói không chừng là nha đầu nào không hiểu chuyện lấy rồi, cháu đừng gấp. Đợi ta gọi mấy nha đầu này tới hỏi chuyện, nếu hỏi ra ai lấy đồ của cháu, ta chắc chắn sẽ không nhẹ tay."
Vu Minh Anh lại không muốn nhận cái tình mặt mũi này, nàng ta ngay sau đó nói: "Ta biết, lão phu nhân người là người minh lý lẽ, người này làm sai chuyện luôn không bao che chứ. Nha đầu Cố gia các người lẽ nào gan lại lớn như vậy, dám tùy tiện lấy đồ của chủ tử và khách nhân? Ta là không tin đâu, nếu không có chủ tử chỉ thị, thì ai cũng không dám động vào. Ta đây cũng không phải xót chuỗi vòng tay, ta đây là bị người Cố gia các người bắt nạt, trong lòng khó bình!... Lão phu nhân, người hôm nay nếu không đem kẻ trộm ra xin lỗi ta, ta là sẽ không bỏ qua đâu!"
Sắc mặt Phùng thị càng thêm khó coi.
Cố Liên kiêu kỳ, nhưng cũng không khó nói như Vu Minh Anh, nàng ta quả thực là hồ đồ quấy rối!
Chẳng qua là mất một chuỗi vòng tay, cứ như muốn mạng nàng ta vậy, nói tốt nói xấu đều không nghe!
Đề xuất Điền Văn: Cửa Hàng Kinh Doanh Ở Dị Giới
[Luyện Khí]
Hayyy