Tạ Thiệu thả tay Liễu Tương ra, trao cho nàng một thứ thuốc, nói rằng: “Đây là dược pháp trị thương tốt nhất, nếu còn bôi thêm một, hai ngày nữa, vết thương sẽ mau lành, không để lại sẹo.”
Liễu Tương lễ phép bẩm tạ: “Đa tạ điện hạ.”
Tạ Thiệu ôn hòa đáp: “Tướng quân Vân Khí không cần khách sáo cùng ta như thế. Ngươi chắc cũng biết, nhiều năm trước phụ hoàng của ta và đại tướng Liễu từng là bạn học cùng trường, lại đều quy thuận nhược bái Đế Sư làm thầy, nếu căn cứ theo đó mà luận, thì ta xem ra chính là sư huynh của tướng quân Vân Khí vậy.”
Liễu Tương chưng hửng, trong lòng chợt nghĩ: “Đoạn này xem ra có phần gượng ép sao?”
Tạ Thiệu lại hỏi: “Nếu tướng quân Vân Khí không phiền, về sau ta gọi tên người được chăng?”
Liễu Tương không nỡ từ chối, đành phải thuận lời.
Tạ Thiệu cười rằng: “Vậy đấy, từ nay ta gọi nàng là A Tương. Lại nữa, ngày mồng chín tháng tới ta sẽ đến Hạc Sơn trang nghỉ mát mấy ngày, A Tương có thể cùng đi chăng?”
Liễu Tương tất nhiên không định nhận lời, song chưa kịp từ chối, Tạ Thiệu liền nói tiếp: “A Tương có thể chẳng biết, thực ra lúc này hằng năm đều rộng rãi tiếp đãi các tài tử thanh niên đến Hạc Sơn trang nghỉ mát, cùng nhau luận văn chương, bàn mưu sách, chơi cờ, thưởng thư họa, gọi là Hạc Thư thi hội. Các quý nữ kiệt xuất cũng đều có danh dự được mời dự, hai vị tiểu thư nhà Kiều cũng sẽ đi cùng, chị ba Kiều Tương Niên từng liên tiếp hai năm đoạt giải trong cuộc thi thơ, được ca ngợi là nữ tài tử hàng đầu Ngọc Kinh, cô em thứ tư năm ngoái cũng giành huy chương cao trong võ đài múa. ”
Liễu Tương nghe xong không khỏi thán phục rằng: “Chị ba và cô em bốn của tam tỷ thật đáng ngưỡng mộ.”
Tạ Thiệu mỉm cười: “Trong Hạc Thư thi hội cũng có khảo nghiệm cưỡi ngựa bắn cung, nếu được tận mắt ngắm phong thái tướng quân, chắc chắn là đại phúc trong đời.”
Liễu Tương trong lòng chợt động, song lại sợ vội vàng đồng ý, bèn nói: “Điện hạ, xin cho tiện tạ được suy nghĩ một vài ngày.”
Tạ Thiệu tất nhiên gật đầu: “Tốt.”
“Vậy ta đợi tin lành từ nàng.”
Liễu Tương vội vàng chắp tay đáp lễ, rồi hai người hẹn nhau đơn sơ biệt ly.
Tạ Thiệu quay người bước vào hậu viện, Liễu Tương lòng còn lưu luyến vị nhân vừa rồi, tiếp tục đi tìm về phía trước.
——
Tạ Hành nhanh chân đi ra thì chẳng còn thấy bóng dáng Kiều Nguyệt Thư đâu nữa.
Dừng chân thoáng chốc ở ngã rẽ, y lựa chọn hướng đông bắc mà tiến.
Đường về phía đông nam tầm mắt rộng hơn, mà y lại đã theo sau Kiều Nguyệt Thư chạy ra, nàng không nhanh hơn y, nếu nàng đi về phía đông nam thì y đáng lẽ phải trông thấy bóng nàng rồi.
Tạ Hành thản nhiên bước tới lầu tạm bên bờ nước chờ đợi, nếu Kiều Nguyệt Thư có đi ra, y chỉ cần liếc một cái là thấy ngay.
Nào ngờ đợi mãi nửa ngày vẫn bặt tin người, y do dự mấy phen định đi tiếp tìm kiếm.
Nhà vệ sinh trong này tọa lạc ở phía tây nam bên hồ, có con đường nhỏ lát sỏi trắng vào tới, cũng có thể men theo bờ hồ đi xuôi tới tiền viện, Tạ Hành nghi ngờ Kiều Nguyệt Thư không trở lại đường cũ, mà đi theo con đường nhỏ đến tiền viện.
Chưa kịp rảo bước, bỗng có vật gì lóe sáng trước mắt y.
Mắt y nheo lại nhìn kỹ thì thấy lấp ló trong bụi cỏ có một cái chuông bạc màu đỏ, y khẽ nhăn mày rồi cúi người nhặt lên, dưới nắng mặt trời các hoa văn trên chiếc chuông nhỏ đỏ rực rõ đến từng nét, chỉ khác màu sắc thì giống hệt cái y thường để trong phòng ngủ.
Ấy chính là chuỗi chuông đã đeo ngay eo Kiều Nguyệt Thư hồi nãy, có lẽ nàng đi qua đây chẳng may đánh rơi.
Song bản năng cảnh giác khiến Tạ Hành dần sinh ra cảm giác chẳng lành, bởi y hỏi nàng chuông ấy từ đâu mà có nên bước chân vội vàng, lại vừa đúng lúc y cùng nàng ra ngoài gần như đồng thời, nàng không thể đi nhanh đến mức bỏ mặc y lùi lại quá xa như vậy.
Y siết chặt chiếc chuông, nhìn về phía nhà vệ sinh, trong mắt thoáng thấy nét u ám.
Ngọc Kinh tuy hào nhoáng bề ngoài, nhưng bên trong không biết chôn giấu bao nhiêu chuyện khuất tất, nhất là những thủ đoạn thâm độc trong hậu viện càng khó đề phòng, Kiều Nguyệt Thư ngây thơ thiện lương, không phòng bị người, dễ bị mắc mưu!
“A Hành?” giọng ai đó gọi.
Tạ Hành đang định tiến về phía nhà vệ sinh thì Tạ Đạm đã đuổi kịp, y luôn đi phía sau Tạ Hành, thấy y đứng đắn nhiều lúc lơ lửng ở đây, mới phát hiện chuyện chẳng lành, liền hiện thân bước đến hỏi.
Tạ Hành không ngoảnh lại, không hỏi vì sao y lại ở đây, chỉ chăm chú nhìn chiếc chuông nói giọng trầm đục: “Có lẽ Kiều Nguyệt Thư gặp sự cố rồi.”
Tạ Đạm nhìn rõ chiếc chuông trong tay y.
Y nhớ rất rõ, hôm nay Kiều Nguyệt Thư thắt một chuỗi chuông đỏ bên hông.
Tạ Đạm sắc mặt đổi thay, vội vàng đi về hướng nhà vệ sinh.
Tạ Hành nắm chặt chuông, bước gấp theo.
Từ con đường bên hồ đến nhà vệ sinh phải qua cánh cổng lớn làm bằng gỗ lê, rồi băng qua đầm sen, bên trái đầm sen là dãy hành lang quanh vườn, đi tiếp là nhà vệ sinh, bên phải đầm sen là thác đá giả, không gian chật hẹp nối liền một khu vườn hồ.
Đó chính là vườn khuê các mà trước kia các quý nữ từng tới ngắm Thái tử tam nhân.
Bước chân Tạ Hành không bằng Tạ Đạm, y còn chưa qua được cổng lê đã nghe tiếng kêu thảng thốt của Tạ Đạm.
“Kiều tứ cô nương!”
Tạ Hành lòng chùng xuống, tăng tốc bước vào.
Vừa qua ngưỡng cửa, y liền thấy Tạ Đạm toàn thân ướt sũng, đang cởi áo ngoài quấn lấy Kiều Nguyệt Thư cũng ướt đẫm mồ hôi mê man bất tỉnh, mà không biết tự bao giờ, Liễu Tương đã tới nơi, ném gã người trên tay xuống đất.
Tạ Hành sắc mặt đen sì nhìn người đàn ông y phục ướt sũng bất tỉnh, lòng thoáng cảm thấy quen quen, quanh đó đều là khách dự tiệc hôm nay.
Y nhìn lại Tạ Đạm, thấy y mắt đỏ như máu, tướng mạo đáng sợ, toàn thân toát ra sát khí. Tạ Hành chưa từng thấy y như thế, thần sắc càng thêm phức tạp.
Kiều Nguyệt Thư và Liễu Tương đều ướt sủng cả người, y quay mặt đi, trầm giọng hỏi: “Chuyện gì xảy ra thế?”
Liễu Tương cũng toát ra khí thế nghiêm cẩn, giọng nói lạnh đến cực điểm: “Ta từ phía đông nam tới, ở ngã rẽ thấy hắn hành tung bỉ ổi, nghi ngờ nên theo dõi, tới nơi thì chứng kiến y dìm cô tứ muội trong nước.”
Nói xong, nàng liếc Tạ Đạm một cái, nói: “May nhờ Nhị hoàng tử kịp thời tới, sớm một bước đã cứu được cô tứ muội.”
Đề xuất Bí Ẩn: Hoa Hướng Dương Trong Lửa