Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 104

Nàng luôn mơ ước đến sự phồn hoa lộng lẫy của Ngọc Kinh, tới khi đặt chân tới đây mới dần nhận ra, vẻ ngoài rực rỡ kia ẩn chứa biết bao âm mưu khuất tất không lấy gì làm trong sạch. Thê thiếp vẫn thường khuyên nàng chớ dại mà can thiệp vào chuyện đời, thế nhưng giờ nàng được thánh chỉ giao phó điều tra vụ án, việc làm minh bạch chính đại, nhất định sẽ dốc lòng phò trợ, trừng trị gian tà, bảo vệ gia quốc!

Chương thứ ba mươi sáu.

Tạ Hành liếc nhìn nụ cười tươi sáng của nàng, rồi quay mặt lại nhìn dòng sông mênh mông trước mắt.

Gió sông nhẹ nhàng thổi, sóng lăn tăn long lanh, bóng liễu mượt mà che rợp, cảnh sắc mỹ miều vô cùng. Song nụ cười ấy, ánh mắt sáng ngời và kiên định kia, lại khiến lòng người xao động khó thể xua tan.

Khác hẳn với mọi bậc nữ nhân mà y từng gặp.

“Phu quân, nghe nói Trần cô nương xảy sự, quân có biết không?” chợt Liễu Tương lên tiếng hỏi.

Tạ Hành tỉnh ngộ, khẽ gật đầu.

Cơn gió sông khẽ thổi, vài lọn tóc nhẹ nhàng vờn qua gò má, mang chút ngứa ngáy. Y vô thức đưa tay lên, chợt nhận ra bàn tay đang nắm chặt một bàn tay khác.

Thân mình y cứng đờ, chậm rãi quay đầu nhìn xuống.

Bàn tay ấy nắm thật chặt không buông, rõ ràng chẳng phải là ý chủ động của nàng.

Chắc hẳn đó là hành vi vô thức khi thuốc trong người y đến lúc đậm đặc nhất.

Liễu Tương theo ánh mắt y nhìn, e ngại y hiểu lầm điều gì, vội vã giải thích: “Không phải em...”

Lời chưa dứt, Tạ Hành mau chóng buông tay nàng, ngắt lời: “Ta biết rồi.”

Liễu Tương thốt lên một tiếng, vô thức ngước mắt nhìn y, lại thấy trên gò má y lại hiện lên chút đỏ rực.

Nàng biết rõ thuốc đã tan hết công lực, vậy này, chẳng phải là xấu hổ ư?

Dù trong lòng nàng tự thấy từ “xấu hổ” ấy rất không hợp với y, song suy nghĩ kỹ lại, nàng chắc chắn chưa hề nghe bất cứ tin đồn nào về y liên quan sắc đẹp, cũng chưa nghe nói y có tỳ thiếp, bởi vậy mới cảm thấy sự xấu hổ này cũng hợp lý.

Liễu Tương khẽ ngậm môi, quay mặt đi.

Ánh mắt sáng ấy dường như chứa đầy tiếng cười sắp trào ra.

May thay Tạ Hành không nhìn thấy, nếu không lại hẳn nảy sinh cuộc chiến tranh miệng.

Chốc lát lâu sau, Liễu Tương mở lời trước: “Tệ gia nghe nói giữa đường có xe ngựa đổ, phu quân biết chuyện thế nào chăng?”

Nàng vừa nhận được tin tức đã hỏi Liễu Xuân Vọng, con đường tuy hiểm trở, song chẳng đến nỗi thuận lợi như thế lại gặp tai nạn khiến Trần cô nương tử nạn.

Nàng luôn cảm thấy chuyện này chẳng giống lẽ thường.

Tạ Hành đang loay hoay tìm cớ giải thích việc mình nắm tay nàng không buông, bất ngờ nghe vậy ngơ ngác, hồi lâu mới đáp nhẹ: “Ta không biết.”

Nét mặt nàng quả nhiên khoan dung, chẳng mảy may lo sợ?

Những tiểu thư quý tộc khác hẳn đã đầu óc rối loạn rồi.

Liễu Tương thốt lên một tiếng, không hỏi tiếp.

Trong lòng nàng lại có người nàng nghi ngờ.

Vào ngày ấy Trần gia có mối bất hòa với nàng, họ Kiều, Tạ Hành và nhà Nguyễn.

Gia tộc Kiều cùng Tạ Hành chắc không làm chuyện ấy, thì chỉ còn nhà Nguyễn.

Trần cô nương tố giác Nguyễn Thanh Thư, đã phạm vào nhà Nguyễn, tất nhiên họ không thể dung tha.

“Hôm qua, Chủ gia Trần gia vì tham ô hối lộ bị cách chức, trưởng tử Trần gia nhằm cưỡng đoạt nữ nhân bị tố cáo, chịu đòn trượng thương tật, chân gẫy mất nửa mạng, tam công tử Trần gia lén mở sới bạc thu lợi cao, gây tai họa vô số, đã bị xử tử, Trần gia bị tịch thu gia sản, nam nhân bị đày, nữ nhân đều bị nhốt vào nha môn đào hát.” Tạ Hành từ tốn nói.

Liễu Tương nghe mà kinh hãi, ánh mắt phức tạp nhìn y.

Tạ Hành nhận cảm tình ấy, hiểu được ý tứ, nói: “Chẳng phải oan ức vu cáo đâu.”

Liễu Tương hiểu rồi.

Bao tội lỗi kia là Trần gia đã thực sự phạm phải, chỉ vì trước nay chưa bị ai phát giác. Song chuyện Vân Quốc Công phủ thì lại bị dừng lại, ngoài ngoài chẳng biết Trần gia đã mất thế lực, há có ai nghĩ sẽ điều tra Trần gia?

Hơn nữa nhà Nguyễn qua sự việc này chắc cũng cần tạm lánh bớt, dù muốn trả thù cũng chẳng nên đời này động thủ.

Ngoài nhà Nguyễn, thử hỏi còn ai nữa?

Bỗng nhiên, Liễu Tương nhớ tới Tạ Đạm.

Ngày ấy nàng trông rõ thấy, Tạ Đạm ôm lấy Giò Nguyệt Thư đang hôn mê, toàn thân mang sát khí, nhìn ra y rất quan tâm nàng ấy. Song trước giờ nàng chưa hề nghe nói y có liên hệ thế nào với Giò Nguyệt Thư.

“Phải chăng là nhị hoàng tử?” Liễu Tương không nghĩ ra lý do, đành hỏi thẳng.

Tạ Hành im lặng lâu rồi mới đáp: “Không phải.”

Quả thật Tạ Đạm có ý muốn ra tay, song có kẻ nhanh hơn y một bước, với y mà nói đây cũng chẳng phải chuyện xấu.

Liễu Tương ngạc nhiên, không phải Tạ Đạm thì sẽ là ai?

“Tập đoàn nhà Nguyễn cũng có chuyện.” Tạ Hành đổi chủ đề nói: “Trong đội ngũ nhà Nguyễn, đã có liên tiếp ba quan viên bị cách chức điều tra.”

Liễu Tương lòng bỗng chấn động, câu trả lời chợt hiện trong tâm.

Nhị hoàng tử dẫu sao cũng không thể tàn nhẫn hại chính bộ tộc của mình, vậy chỉ còn một người duy nhất, Thái tử Tạ Thiệu.

Thế nhưng...

Nàng biết Thái tử ôn nhu hiền hòa, cách hành xử cương quyết mạnh mẽ kia chẳng hề phù hợp với y.

Tạ Hành lâu không thấy nàng nói, quay đầu liếc thấy nét mày nàng cau lại, đoán ngay được tâm tư, lặng lẽ bật cười chua chát: “Thái tử Tạ Thiệu sinh ra đêm ấy, mưa to liên miên suốt nửa tháng mới tạnh, Quán thiên giám xem định mạng y có điềm lành, vì thế vừa ra đời đã được phong làm Thái tử.”

“Y năm tuổi do Hoàng Thượng trực tiếp ôm ấp giảng dạy, sau đó các sư phụ đều do Hoàng Thượng tuyển chọn. Nàng nghĩ xem, người được cố gắng trọn quốc lực nuôi dưỡng ấy, chỉ dựa ôn hòa hiền lành mà giữ ngôi Thái tử được sao?”

Liễu Tương hiểu ý tứ của Tạ Hành, suốt một hồi mới thầm thì: “Nhưng nhìn mà xem, khác hẳn bề ngoài.”

Tạ Hành cau mày, không vui đưa tay gõ nhẹ lên trán nàng: “Nói nàng đầu óc linh hoạt có lúc linh hoạt có lúc không cũng đúng, ta đâu có nói y không ôn hòa hiền lành.”

Bị y đột ngột gõ như vậy, Liễu Tương ngơ ngác nhìn y.

Tạ Hành hình như cũng nhận ra hành vi không đúng, hiếm khi kiên nhẫn, nói lớn tiếng: “Thái tử Tạ Thiệu và Tạ Đạm là hai hoàng tử duy nhất từng được Hoàng Thượng nuôi dưỡng bên mình, Hoàng Thượng là minh quân đương đại, nào thể để vong quốc nhân đích dạy dỗ sai đường?”

Đề xuất Hiện Đại: Vào Đông Tái Hiện
Quay lại truyện Lương Duyên Trời Định
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện