Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 6

Tạ Doãn Chi có lời muốn nói, nàng tiến lại gần ta, rồi khẽ thở dài. Nàng dường như đã suy nghĩ hồi lâu, rồi nhìn ta mà rằng: "Thiếp thật lòng ngưỡng mộ Thái tử." Nàng tránh ánh mắt ta, rồi kéo ta ngồi xuống chiếc ghế êm ái, nắm lấy tay ta, "Muội muội, Thái tử thật lòng yêu thương muội." Nàng nhìn gương mặt ta với vẻ lo âu, rồi chậm rãi nói: "Thiếp thật lòng mong Thái tử sẽ đổi ý." Cổ họng ta khô khốc, chẳng còn muốn tranh cãi thêm.

Nàng đột nhiên nắm chặt tay ta, đôi mắt ngấn lệ, "Chuyện này thật sự không như muội nghĩ, không phải lỗi của thiếp, là Thái tử đột nhiên đổi ý, muốn cưới người khác, chẳng liên quan gì đến thiếp. Thiếp cũng cảm thấy oan ức, cớ gì thiếp lại muốn hãm hại muội? Thiếp thật lòng mong Thái tử sẽ không phụ muội, nhưng người đã quyết rồi, thiếp thân phận yếu mềm, làm sao có thể thay đổi ý người?" Ta biết chuyện này không phải lỗi của nàng, nhưng lời lẽ của nàng quá đượm vẻ giả dối, khiến ta sinh lòng chán ghét, tựa như đang diễn một vở kịch vậy.

Tạ Doãn Chi nói: "Thiếp chỉ muốn hỏi muội một điều, cớ gì thiếp lại không mong Thái tử hồi tâm chuyển ý?" Ta đáp: "Không, đây không phải lỗi của muội." "Lỗi của ai? Lỗi của thiếp là đã không mong người hồi tâm chuyển ý ư!" Tạ Doãn Chi đôi mắt chợt lóe lên vẻ giận dữ, nàng đột ngột đứng dậy, "Chuyện này không phải do thiếp gây ra, là Thái tử đã tự mình tâu lên Hoàng thượng, thiếp đã tận lực vì muội rồi, cớ sao muội vẫn còn trách cứ thiếp?" Ta chẳng còn muốn tranh cãi, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chợt ùa đến, tựa như lưỡi dao sắc bén đâm thấu tim gan, khiến ta lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Hà Hương đứng bên cạnh chợt lên tiếng, "Thái tử đã nói với Tạ Doãn Chi rằng người sẽ tâu lên Hoàng thượng, và Tạ Doãn Chi đã thuận theo." Ta khẽ giật mình, rồi thấy Tạ Doãn Chi quay lại, giận dữ quát Hà Hương, "Chuyện này không đến lượt ngươi nói, Thái tử đã quyết rồi." "Đây không phải lỗi của nô tỳ." Hà Hương lẩm bẩm, rồi im bặt, vẻ mặt có chút sợ hãi. "Cớ sao Thái tử lại đổi ý?" Hà Hương nhìn ta, "Người nói rằng muội quá kiêu ngạo, nên không còn yêu thích muội nữa." "Thái tử nào có đổi ý vì lẽ đó, thiếp cũng từng nghe Tạ Doãn Chi nói với Hà Hương và Thúy Nồng." "Không phải, người chỉ là đã chọn người khác thôi. Người còn chẳng nói với Hà Hương và Thúy Nồng, cớ sao lại nói với muội? Cớ sao muội lại nghĩ người sẽ đổi ý!" Ta chẳng còn muốn tranh cãi với Tạ Doãn Chi nữa, sự giả dối của nàng đã khiến ta không thể chịu đựng thêm.

Ta đứng dậy khỏi chiếc ghế êm ái, thân thể khẽ run rẩy, tựa như bị lửa thiêu đốt, lòng đau nhói. Ta thất thần bước ra khỏi căn phòng, thấy Tạ Doãn Chi vẫn ngồi đó, dáng vẻ đoan trang như một tiểu thư khuê các, nhưng ta chẳng còn muốn nhìn nàng nữa, chỉ muốn rời đi ngay lập tức.

Thúy Nồng vội vã đuổi theo, rồi ghé sát tai ta thì thầm. Ta nghe nàng nói với giọng giận dỗi, "Người làm gì vậy? Tạ Doãn Chi rõ ràng đang muốn hãm hại người, nàng ta xảo quyệt như thế, cớ sao người vẫn còn ngây thơ đến vậy?" Ta cười khổ, biết rằng Tạ Doãn Chi đã sớm toan tính thay thế ta làm Thái tử phi, nàng ta đã ngầm bảo ta rời đi, nhưng trong lòng ta vẫn dâng lên một nỗi buồn khó tả.

Ta khẽ nói: "Ta sẽ rời đi." "Tạ Doãn Chi rõ ràng muốn làm Thái tử phi, cớ sao người vẫn còn rời đi? Sao người không tranh đấu? Nếu người cứ thế mà đi, nàng ta nhất định sẽ thừa cơ lấn tới." Ta chợt dừng bước, cảm thấy một nỗi buồn dâng trào, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh mà nói: "Thúy Nồng, muội còn nhỏ, chưa hiểu rõ, Tạ Doãn Chi và ta nay đã khác xưa rồi." Thúy Nồng ngẩn người, rồi kinh ngạc nhìn ta mà rằng: "Tiểu thư, người sao lại ngây thơ đến vậy, chẳng lẽ người không hiểu lòng nô tỳ sao! Nô tỳ là người hầu của người, sẽ mãi mãi trung thành với người!" Ta khẽ mỉm cười, rồi chậm rãi nói: "Ta nào có ngây thơ, ta chỉ hiểu rằng lòng người đổi thay, tình cảm cũng khó vẹn toàn... Nếu ta tranh đấu, Thúy Nồng liệu có còn nguyện ý theo ta, hay muội sẽ trách ta quá tham vọng?" Thúy Nồng nhìn ta, rồi im lặng không tranh cãi nữa, ta vỗ nhẹ vai nàng, "Thúy Nồng đừng buồn, Tạ Doãn Chi đã đạt được mục đích, những gì đã mất thật khó lòng lấy lại." Nàng buồn bã gật đầu, "Vâng." Ta lấy khăn tay lau đi giọt lệ trên má nàng, rồi ngước nhìn con đường nhỏ dưới ánh trăng, không biết Tạ Doãn Chi liệu có hối hận chăng.

Lúc này, giọng Hà Hương chợt vọng đến từ phía sau, nàng khẽ nói: "Tiểu thư..." Ta khẽ lắc đầu, "Hà Hương, ngươi hãy nói với Thúy Nồng đi." Ta chẳng còn muốn tranh cãi hay bận tâm đến những chuyện thị phi, ân oán chốn cung đình này nữa.

Đề xuất Ngọt Sủng: Thập Niên 60: Đổi Chồng Bảy Bận, Đổi Vận Giàu Sang
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện