Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 2

Nghe cô ta nói vậy, tôi lập tức vùng vẫy điên cuồng. Hai gã cơ bắp kia có sức mạnh kinh hồn, dù tôi cố gắng thế nào cũng vô ích, thậm chí vì giãy giụa mà tôi còn bị đánh thêm mấy cú đau điếng.

Tôi há miệng, dồn hết sức lực còn lại gào lên: "Ai thuê các người đến!"

"Ai thuê bọn tao á?" Tiểu Mặc dùng mũi giày cao gót hất cằm tôi lên, "Nghĩ xem mày đã cướp chồng của ai đi."

Cô ta chìa điện thoại ra trước mặt tôi. Trong phòng livestream, con số người xem đã lên tới tận một vạn.

- Kích thích thật, con nhỏ này nhìn là biết kiểu hồ ly tinh rồi, thằng kia trông ra dáng thành đạt, chắc lại là loại muốn leo cao bằng cách khác.

- Đánh chết nó đi, tao ghét nhất mấy con phá hoại gia đình kiểu này!

- Mẹ kiếp, cái túi này toàn cầu chỉ có mười chiếc thôi đấy, con nhỏ tiểu tam này biết cách đào mỏ thật, kim chủ thậm chí mua cả cái này cho nó.

Tôi sững sờ nhìn những dòng bình luận, không hiểu nổi tại sao họ lại có thể mang ác ý đến vậy với một người hoàn toàn xa lạ.

"Cái túi nào?" Tiểu Mặc cầm chiếc túi tôi để trên bàn lên xem xét, "Cái này hả?"

Cô ta bật lửa, châm thẳng vào chiếc túi.

Tôi yêu túi như mạng, vốn có sở thích sưu tầm các loại túi đắt tiền. Chiếc túi này vô cùng quý giá, tôi đau lòng đến mức giãy giụa điên cuồng hơn nữa, tim như đang rỉ máu.

"Đánh nó đi, không phải đồ của mày thì đau cái gì." Cô ta liếc tôi một cái đầy khinh bỉ, "Cấp bậc gì mà dám dùng túi giống với đại fan năm triệu follow của tao thế hả?"

Chỉ trong khoảnh khắc, tôi bị hai gã đàn ông đè xuống đất, đấm đá túi bụi. Tôi bị đánh đến mức chỉ biết ôm lấy người, không còn sức nhúc nhích nổi nữa.

Tôi không hiểu nổi. Tôi chỉ vì phòng họp công ty bị dột nước, muốn tìm một chỗ yên tĩnh để bàn chuyện làm ăn, vậy mà lại bị đánh đến nông nỗi này.

Cô ta sai người lôi tôi dậy, bắt quỳ trước mặt mình.

Tôi sợ đến hồn siêu phách lạc, chưa bao giờ gặp phải cảnh tượng này: "Ai đưa cô bao nhiêu tiền, tôi đưa gấp đôi, thả chúng tôi đi..."

Tiểu Mặc nghe xong liền hừ lạnh: "Mọi người ơi, con nhỏ tiểu tam này muốn dùng tiền của kim chủ để mua chuộc mình nè, giờ tính sao đây?"

Ngay lập tức, bình luận bay đầy màn hình:

- Đúng là mặt dày, nghiện xài tiền đàn ông rồi hả?

- Ai biết tiền mày từ đâu ra, toàn là tiền bẩn thỉu!

- Tiểu Mặc đánh mạnh vào!

Một khán giả lập tức tặng ngay một món quà "Carnival" đắt giá nhất: "Đánh mười phút không được dừng!"

Tiểu Mặc sáng mắt lên, lập tức hô hào tay chân: "Cảm ơn anh Triệu tặng Carnival, em nhất định đánh đủ mười phút cho anh nhé!"

Bình luận lại tiếp tục tràn ngập, có một người hỏi: "Sao chỉ đánh con gái mà không đánh thằng kia vậy?"

Nhưng câu hỏi đó chẳng được bao lâu đã bị nhấn chìm bởi hàng loạt bình luận kích động khác.

Ngay lập tức, vô số nắm đấm và chân giày lao về phía tôi, tôi bị đánh đến mức không còn động đậy nổi.

Tôi nhìn dòng bình luận kia, rồi lại nhìn sang Trang Chính đang bị trói mà không hề bị động đến một sợi tóc, lòng nguội lạnh như tro tàn.

Tôi ôm chặt lấy bụng, vì tôi vẫn còn một niềm vui chưa kịp nói với Trang Chính.

Tiểu Mặc còn bật cả một bài nhạc sôi động, cả phòng livestream điên cuồng xem tôi bị hành hạ. Tôi bị đánh đến mức phải cầu xin, mặt mũi bết máu, gần như sắp tắt thở.

Tiểu Mặc túm tóc lôi tôi lên, tát tôi một cái thật mạnh: "Cảm ơn anh Hoa Khai Phú Quý tặng tim nhé, cái tát vừa rồi là thay anh đấy~"

Không biết đã bị đánh bao nhiêu cái sau đó, tôi nhìn thấy ở cửa xuất hiện một cô lao công. Lúc bọn họ xông vào đã đá tung cửa, tiếng động lớn đã thu hút sự chú ý của cô lao công ở hành lang.

Tôi dồn chút sức lực cuối cùng gào lên: "Cô ơi! Giúp con báo cảnh sát, xin cô cứu con, con thật sự không phải tiểu tam!"

Cô lao công trông hiền lành, định bước tới một bước, nhưng Tiểu Mặc đã lạnh lùng liếc sang.

"Tao khuyên mày đừng xen vào, tao quen biết quản lý khách sạn này đấy, đến lúc đó mày không có cửa mà ăn đâu."

Tôi nhìn Tiểu Mặc, rồi cũng nói: "Tôi cũng quen quản lý, gọi anh ấy ra đây, chúng ta nói chuyện tử tế được không?"

Tôi thừa nhận, lúc này tôi đã bị đánh đến mất hết thể diện, vừa khóc vừa van xin Tiểu Mặc.

Tiểu Mặc cười khẩy: "Mày quen quản lý? Là khách quen cũ của mày hả? Mày chơi rộng thật đấy."

Nói xong cô ta liếc sang Trang Chính đang không nhúc nhích nổi: "Thấy chưa, tiểu tam của mày cũng là tiểu tam của người khác đấy, cẩn thận nhiễm bệnh nhé!"

"Không phải..." Tôi chỉ còn biết thều thào, nước mắt tuôn không ngừng.

Tôi đặt hết hy vọng vào cô lao công ở cửa, dùng ánh mắt cầu xin nhìn cô: "Cô ơi, giúp con... con thề sẽ không để cô mất việc..."

Những lời này đã rút cạn chút sức lực cuối cùng của tôi.

Cô lao công đang định bước vào thì một cô lao công trẻ hơn bên cạnh ngăn lại: "Cô tin được mấy lời con tiểu tam hứa hẹn gì chứ? Loại này đáng bị đánh, mình cứ giả vờ không thấy là được rồi."

Đề xuất Điền Văn: Bà Địa Chủ Nhà Tướng Công Khoa Cử
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện