Anh ta còn chưa cười xong đã bị Thanh Khâu chỉ tay một cái, bị nghẹn lại, rồi ú ớ kêu gào, không phát ra được âm thanh nào nữa.
Vị đại lão này quả nhiên là không thể chọc vào nha, sau này mình cũng có thể trở thành đại lão như sư phụ không?
Dù anh ta có chút ấm ức nhưng trong lòng cũng đầy mong đợi.
Vừa ra đến lối ra đã thấy một đám người quen đen kịt, có bố mẹ, anh ba, còn có bố mẹ và em gái của Bao Thạc Vũ.
Ngu Tiểu La thấy họ thì đặc biệt vui mừng, chạy tới ôm Trần Khả Tĩnh, "Mẹ, bố, anh ba."
Lại ôm Đoạn Thục Phân, "Mẹ nuôi, bố nuôi, Mạn Mạn tỷ."
Mà Bao Thạc Vũ bên cạnh thì im lặng lạ thường, thế mà chẳng có ai đến ôm anh ta, anh ta sốt ruột chỉ chỉ vào cổ họng mình, nhìn Thanh Khâu rồi lại nhìn Ngu Tiểu La.
Đoạn Thục Phân kỳ lạ nói, "Con trai bị sao thế, đi xa một chuyến, vợ thì mất mà còn thành người câm nữa."
Thanh Khâu ho một tiếng, giải khai phong ấn cho anh ta.
Bao Thạc Vũ cuối cùng cũng n...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 2 giờ 30 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 7.900 linh thạch
Đề xuất Huyền Huyễn: Dục Cầu Tiên