Nếu không phải về nhà nhìn thấy trong phòng khách chất đầy từng thùng đồ, và Hoa Tử đang nằm bò trên sofa nghỉ ngơi, Ngu Tiểu La suýt nữa quên mất mình còn có một gã đồ tôn hờ ở đây.
“Đồ —— sư huynh, vật tư đủ chưa?”
Hoa Tử từ trên sofa bò dậy, “Đủ rồi đủ rồi, đây đều là đồ dễ bảo quản, có mấy loại thực phẩm anh Ngu Lượng còn bảo họ đóng gói chân không, để được mấy ngày liền.”
Ngu Tiểu La nhìn Hoa Tử, đột nhiên muốn để anh ta siêu độ cũng không vấn đề gì.
“Anh cứ ở đây vài ngày đi, mấy ngày tới có một lô hồn linh cần siêu độ, anh làm đi ——”
Hoa Tử trợn tròn mắt, “Một lô là bao nhiêu?”
“Khoảng hai mươi cái.”
“Nhiều quá, pháp lực của tôi không đủ đâu!”
“Không đủ thì còn có tôi mà, sao lại ngốc thế, chẳng lẽ tôi lại để anh làm một mình sao? Chẳng phải có bổn tông chống lưng cho anh sao?” Ngu Tiểu La lại dùng vẻ mặt rèn sắt không thành thép nhìn anh ta.
Hoa Tử gãi đầu, “Đúng đúng, sư muội nói phải.”
Ngu Tiểu La thầm nghĩ mấy ngày tới Sở Hạo Hiên không có mặt, Hoa Tử có thể tạm thời thay thế. Chỉ là đống hàng này ——
Cô thấy Trần Khả Tĩnh bưng ít hoa quả tới, “Mẹ, mấy thứ này mẹ gọi tài xế lấy xe tải chở hết đến Hư Nguyệt quan đi ạ.”
Hoa Tử chắc phải ở đây thêm mấy ngày, cô thật sự sợ mấy ngày tới mấy gã đồ tôn không ra gì kia sẽ chết đói mất.
“Được, không vấn đề gì. La La, con mau ăn chút gì đi, xem con cả ngày hôm nay cứ chạy ngoài đường suốt.”
Thế là Ngu Tiểu La ăn vội chút đồ, ngày mai khai trương rồi cô còn phải đến tiệm kiểm tra một chuyến để đảm bảo vạn vô nhất thất.
Sau đó đi gọi Ngu Lượng đang nằm trên giường mệt như cá chết, ép anh ta dậy dẫn theo Hoa Tử đi đến tiệm.
Thấy mọi người đều ở đó, bao gồm cả Bao Mạn Mạn đều đang bận rộn túi bụi, những thứ cần chuyển, cần sắp xếp đều đã hòm hòm, trong tiệm cũng được dọn dẹp sạch sẽ.
Lão Hắc cũng gửi đến một số đồ cổ tranh chữ trang trí, làm cho cửa tiệm trông cũng ra dáng cổ kính trang nhã.
Ngu Tiểu La hài lòng gật đầu, “Rất tốt, mọi người đều rất nỗ lực. Hôm nay tôi giới thiệu sư huynh của tôi với mọi người ——”
Lời còn chưa dứt mọi người đã ồ lên kinh ngạc, “Trời ạ, lại là sư huynh của quán chủ, vậy chẳng phải còn trâu bò hơn cả quán chủ sao?”
“La La lợi hại như vậy mà vẫn còn người mạnh hơn cô ấy sao?”
Mặt Hoa Tử đỏ bừng như gan heo, đỏ đến tận mang tai, “Mọi người đừng nói vậy, sư muội tôi thiên phú dị bẩm, là một thiên tài, ngay cả sư phụ tôi cũng kém cô ấy một đoạn dài đấy, nói gì đến tôi. Thật là xấu hổ quá.”
Mọi người lúc này mới thở phào một hơi, trong lòng cũng thấy cân bằng hơn nhiều, dù sao người lợi hại như vậy trên thế giới vẫn là hiếm thấy, những người khác chẳng qua cũng chỉ là phàm nhân thôi.
“À, điều tôi muốn nói là gần đây Sở Hạo Hiên đang chăm sóc em gái, cho nên mấy ngày tới tạm thời do sư huynh tôi đảm nhiệm.”
Sau đó Ngu Tiểu La lại giới thiệu họ với nhau một lượt, chưa nói được mấy câu mọi người đã rất nhiệt tình tự giới thiệu mình, thế là nhanh chóng làm quen với nhau.
“Sư huynh, tiếp theo anh và Trác Phan một nhóm, anh không rành thành Khang Ba nhưng Trác Phan thì rành, còn về kiến thức huyền học Trác Phan hãy học hỏi sư huynh nhiều vào, bình thường phải chăm học chăm hỏi.”
“Vâng quán chủ, tôi nhất định sẽ thỉnh giáo sư huynh nhiều hơn.”
“Chúng tôi cũng sẽ thỉnh giáo sư huynh tử tế.” Cha con họ Kiều cũng ôm quyền với Hoa Tử.
Hoa Tử thật sự cảm thấy rất ngại, “Mọi người đừng khách sáo, tôi nhập môn chưa được mấy năm, thời gian còn chưa dài bằng mọi người đâu. Học hỏi lẫn nhau, học hỏi lẫn nhau.”
Đang nói chuyện thì một người đàn ông trung niên cầm một cây gậy to chạy về phía này, Trác Phan vừa nhìn thấy người đàn ông đó liền vắt chân lên cổ chạy ra khỏi tiệm.
Người đàn ông trung niên vừa đuổi vừa mắng, “Thằng nhóc con nhà mày, suốt ngày lêu lổng, không lo làm ăn, trường học cũng không thèm đến, không đi nữa là bị thầy giáo đuổi học đấy.”
Trác Phan tuy đang chạy nhưng miệng vẫn bướng bỉnh vô cùng, “Chẳng phải chỉ là một trường cao đẳng thôi sao, có gì mà học, con học tốt kiến thức xem bói vẫn có thể nuôi gia đình được mà.”
“Nuôi cái rắm, lão tử cần mày nuôi gia đình chắc, mày cứ tử tế học cho xong cái bằng cho lão tử,”
Mọi người đều chạy ra xem náo nhiệt, nhìn họ cứ chạy vòng quanh trước cửa tiệm, người gọi kẻ hét, cuối cùng từ trạng thái ngơ ngác cũng tìm ra được chút manh mối.
Hóa ra đây chính là cha ruột của Trác Phan.
Đối với Trác Phan đúng là hận sắt không thành thép.
“Trác Phan cố lên, Trác Phan cố lên.” Mọi người đều đang cổ vũ cho Trác Phan, bộ dạng đúng kiểu xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, Trác Phan sắp khóc đến nơi rồi.
“Quán chủ, quán chủ cứu mạng, cô đã hứa với tôi là sẽ lo liệu cha tôi mà!”
Ngu Tiểu La sờ sờ đầu, mình hình như có nói qua câu đó thật, xem ra không thể cứ đứng xem náo nhiệt mãi được, “Trác Phan, khả năng chạy bộ của cậu không tệ, lại phát hiện thêm một ưu điểm của cậu rồi.”
Cô đưa ngón tay chỉ vào người đàn ông trung niên, người đàn ông trung niên liền đứng khựng lại đó, ông ta vô cùng kinh hãi, “Đây là yêu thuật gì vậy? Trác Phan mày dám ở cùng với lũ quái vật biết yêu thuật này sao!”
Ông ta lại nhìn về phía Trác Phan, gầm lên với anh ta, “Thằng nhóc con, hôm nay tao không đánh chết mày không được! Cho dù nhà họ Trác có tuyệt hậu tao cũng phải đánh chết mày!”
Trác Phan bất lực nhìn Ngu Tiểu La, lại nhìn người cha sắp tức nổ phổi của mình, dở khóc dở cười.
Bao Mạn Mạn không phục nói, “Này lão già, ông thật sự không biết Ngu quán chủ nhà chúng tôi là nhân vật thế nào sao? Ông dám gọi cô ấy là quái vật, có phải ông bị phân chó che mắt rồi không?”
“Ngu gia tập đoàn biết không? Vị này chính là thiên kim của Ngu gia tập đoàn, từ nhỏ đã ở cái quan gì gì đó ấy nhỉ ——”
Tiểu Cáp Cáp thật thà tiếp lời, “Hư Nguyệt quan.”
“Đúng đúng, học nghệ ở Hư Nguyệt quan, lợi hại đến mức sư phụ cô ấy còn muốn bái cô ấy làm thầy, bây giờ trở về đã làm bao nhiêu việc tốt ông không biết chút nào sao? Chuyện ở Quỷ Nhân cốc biết không? Cái trung tâm thương mại lớn có trà sữa bị người ta hạ độc, những người đó cũng là cô ấy cứu đấy biết không?”
Cha Trác Phan có chút kinh ngạc nhìn Ngu Tiểu La, “Cô ấy chính là tiên nữ ở Quỷ Nhân cốc sao?”
Bao Mạn Mạn cạn lời, “Người ta không phải tiên nữ ở Quỷ Nhân cốc, mà là tiên nữ đã cứu Quỷ Nhân cốc! Ăn nói cho rõ ràng vào!”
Mọi người cũng không biết quán chủ từ lúc nào lại biến thành tiên nữ rồi, cứ đờ người ra nhìn.
Bao Mạn Mạn tiếp tục nói, “La La muội muội bây giờ muốn mở một quán huyền học, cần tuyển nhân thủ, chỉ có thiên sư có năng lực cực tốt mới được chọn trúng thôi.”
Cô ấy lấy điện thoại ra cho cha Trác Phan xem ảnh, “Ông nhìn xem, nhiều thế này, hàng trăm người đến ứng tuyển đấy, Trác Phan làm sao có thể nổi bật giữa hàng trăm người đó, đó là vì cậu ấy thiên phú dị bẩm, năng lực xuất chúng đấy! Ông thật sự muốn để cậu ấy lãng phí ba năm thời gian đau khổ ở đó mà bỏ lỡ cơ hội thế này sao? Tôi nói cho ông biết, cậu ấy mà đi là có hàng trăm người khác nhảy vào tranh cái vị trí này ngay, danh tiếng của Ngu đại tiểu thư nhà chúng tôi không phải hư danh đâu.”
Trác Phan tiếp lời, “Ba, con ngồi ở đó thật sự rất khó chịu, con không hiểu gì cả, con lớn thế này rồi, là người trưởng thành rồi, con muốn làm chút việc mình thích, hơn nữa ba thật sự không biết sáng nay con còn cứu ba một mạng sao?”
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Hiến Tim Cho Người Thương, Nàng Đã Quên Mất Ta