Giọng điệu Ngu Tiểu La dịu xuống: 【Ừ ừ, ngươi là hệ thống tốt nhất thiên hạ, ngươi chắc chắn cũng hy vọng chủ nhân nhanh chóng phi thăng đúng không?】
Hệ thống: 【Tất nhiên rồi, người là chủ nhân thứ hai mươi tám của tôi rồi đấy, có bốn người đã thành công, chỉ cần hoàn thành thành công 5 chủ nhân phi thăng là tôi có thể trở thành hệ thống siêu cấp mạnh nhất vũ trụ rồi.】
Ngu Tiểu La hứng thú hỏi, 【Ơ, ý ngươi là còn hai mươi tư người thất bại sao? Vậy họ bây giờ ở đâu? Sống thế nào, có phải rất tốt không?】
Hệ thống: 【Chết rồi.】
Ngu Tiểu La trợn tròn mắt: 【Ngươi nói cái gì? Họ đều chết hết rồi sao?】
Hệ thống rất nghiêm túc nói: 【Ừm, phi thăng thất bại thì là không vượt qua được thiên kiếp, tất nhiên là chết rồi. Biến thành phế vật rồi thì sống làm gì nữa. Người thấy đúng không chủ nhân.】
Ngu Tiểu La cảm thấy cái hệ thống này chẳng vui chút nào nữa, cái gã này giúp đỡ chủ nhân phi thăng tỷ lệ thành công chỉ có mười bốn phần trăm thôi sao, tức là trong mười người thì gần như chỉ có một người, sao có thể chắc chắn mình chính là người đó chứ không phải chín người còn lại?
Cô bỗng cảm thấy mệt mỏi quá, mình liều sống liều chết chẳng lẽ là vì cái một phần mười này sao?
Cô uể oải nói: 【Hệ thống, ngươi có thể đổi cho ta một cái hệ thống phi thăng một trăm phần trăm không?】
Hệ thống: 【Chủ nhân, hiện tại trên thế giới này chưa có hệ thống như vậy đâu, đợi tôi nâng cấp xong rất có thể sẽ là hệ thống một trăm phần trăm đó, chỉ là không biết người có cầm cự qua nổi một kiếp không, không được thì tôi lại phải tiếp tục tìm chủ nhân khác thôi, chỉ thiếu một người nữa thôi, chủ nhân —— người phải cố gắng lên nhé ——】
Ta cố gắng? Tại sao lại là ta cố gắng, chẳng lẽ không phải ngươi nên cố gắng giúp ta vượt qua cửa ải khó khăn này sao?
Ngu Tiểu La gào thét trong lòng, nhưng đến hứng thú cãi nhau cũng không có, uể oải ngồi ở ghế sau xe, trong lòng thầm nguyền rủa cái hệ thống chết tiệt này.
Bao Thạc Vũ ngoái đầu nhìn lại thấy vẻ mặt Ngu Tiểu La mệt mỏi rã rời không khỏi ngạc nhiên, “Sao thế La La, hôm nay làm được một vố lớn thế này, lại cứu được Sở Hạo Nguyệt, bắt được mấy kẻ ác kia, chẳng lẽ không nên vui sao?”
Trác Phan càng là sùng bái không gì bằng, “Quán chủ, cô thật sự quá lợi hại, sau này tôi chỉ cần học được một nửa của cô là tôi mãn nguyện rồi.”
Ngu Tiểu La hừ lạnh một tiếng trong lòng, học ta một nửa thì cậu phải sống ít nhất năm trăm năm trước đã.
Nhưng đối với người dưới quyền cô luôn giữ thái độ tốt, “Nhất định sẽ được thôi, chăm chỉ học tập, nỗ lực vươn lên, cậu nhất định sẽ làm được —— hắt xì ——”
Nói rồi cô bắt đầu ngủ gà ngủ gật, đầu nghiêng sang một bên.
Trác Phan vẫn rất hưng phấn, “Cảm ơn lời khuyên của quán chủ, sau này tôi nhất định sẽ nỗ lực học tập, phát dương quang đại huyền học của Hoa Hạ chúng ta, không phụ sự kỳ vọng của người ——”
Bao Thạc Vũ nghiêng đầu nhìn Ngu Tiểu La đã ngủ thiếp đi, “Được rồi, cô ấy ngủ rồi —— chúng ta giữ yên lặng chút đi, để cô ấy ngủ ngon, xem đứa nhỏ này mệt đến mức nào rồi kìa.”
“A ô, vâng ạ anh quán chủ.”
“Tôi tên Bao Thạc Vũ.”
“Vâng anh quán chủ Bao Thạc Vũ.”
“Gọi là Bao ca!”
“Bao ca!”
——————
Đến bệnh viện, Sở Hạo Nguyệt đã được đưa vào ICU đặt ống thở, truyền dịch.
Mà trên cánh tay chị ấy là chằng chịt những vết kim tiêm, nhìn thôi cũng thấy đau.
Sở Hạo Hiên thấy nhóm Ngu Tiểu La đến suýt nữa thì quỳ xuống, được Ngu Tiểu La đỡ lấy, chỉ thấy anh ta đỏ hoe mắt nói, “Quán chủ, nếu không có cô cứu kịp thời, em gái tôi có lẽ thật sự không cứu nổi nữa rồi.”
“Hiện giờ thế nào rồi?”
“Bác sĩ nói dấu hiệu sinh tồn của nó đã ổn định, đây là một kỳ tích, nhưng vẫn còn đang trong tình trạng hôn mê.”
Ngu Tiểu La gật đầu, thực ra trước khi đưa đến đây cô đã truyền một ít linh khí cho Sở Hạo Nguyệt, nếu không Sở Hạo Nguyệt có lẽ không cầm cự được đến đây, chị ấy quá yếu và thiếu máu trầm trọng trong thời gian dài, toàn bộ cơ quan đều đang suy kiệt, sớm đã không chịu nổi gánh nặng.
“Đợi hồi phục lại sẽ không sao đâu, chỉ là chị ấy nằm liệt giường quá lâu, xương cốt và cơ bắp đều bị thoái hóa, cần một thời gian để phục hồi —— mấy ngày này anh cứ yên tâm ở lại bệnh viện chăm sóc em gái đi, đợi chị ấy có thể đi lại được rồi hãy qua tiệm cũng không muộn.”
“Cái này ——” Sở Hạo Hiên ngập ngừng, anh ta vốn đến để tìm việc làm, kết quả là để ông chủ giải quyết rắc rối lớn nhất của mình, lại còn không thể đi làm bình thường, trong lòng anh ta thấy vô cùng hổ thẹn.
Đúng vậy, lúc tiệm cần anh ta nhất thì cái người còn chưa nhận việc như anh ta lại không giúp được gì.
Trác Phan cũng vỗ vai anh ta, “Hiên ca, anh cứ yên tâm chăm sóc em gái, quán đã có quán chủ chúng ta, còn có tôi với Kiều bá bá, Kiều tỷ, Bao ca một đống người cơ mà.”
Ngu Tiểu La gật đầu, “Trác Phan nói đúng đấy, anh cứ yên tâm ở bên cạnh, đợi tình hình tốt hơn hãy đến tiệm, không vội một sớm một chiều. Hạo Nguyệt tỷ sau này hồi phục bình thường rồi có thể đến tiệm chúng ta làm phụ tá cũng rất tốt.”
Bao Thạc Vũ cũng cười, “Yên tâm đi, các anh đi theo La La muội muội nhà tôi là đúng người rồi, cô ấy ấy à, cực kỳ bảo vệ người của mình, người ta bắt mất hai con tiểu yêu của cô ấy mà cô ấy còn có thể phá hủy luôn bảo vật gia truyền của người ta, hơn nữa không màng quy tắc gì cả, nhưng có một điểm là cô ấy tuyệt đối không dung thứ cho sự phản bội.”
Nghe đến đây, biểu cảm của Ngu Tiểu La trở nên nghiêm túc, “Đúng vậy, phàm là người đi theo tôi phải trước sau như một, nếu sau này các anh muốn rút lui cũng không sao, nói rõ với tôi là có thể rút, nhưng khi chưa rút lui mà để xảy ra chuyện ăn cây táo rào cây sung thì tôi không cho phép, nếu phát hiện ra tuyệt không nương tay.”
Sở Hạo Hiên ôm quyền nói, “Quán chủ là ân nhân cứu mạng của em gái tôi, đời này tôi chỉ nhận quán chủ làm chủ, chỉ cần quán chủ không chê tôi, tôi nhất định sẽ thề chết trung thành với quán chủ.”
Trác Phan gãi gãi đầu, ngại ngùng nói, “Chỉ cần cha tôi không lấy cái chết ra ép buộc bắt tôi quay lại trường hoặc bắt tôi đổi nghề thì tôi sẽ luôn đi theo quán chủ.”
“Hay là cậu cứ quay lại trường, tốt nghiệp rồi hãy đến?”
Trác Phan vội vàng xua tay, “Không không không, tôi thật sự là một chữ bẻ đôi cũng không hiểu, ngồi ở đó chỉ muốn ngủ thôi, thay vì nằm bò ra bàn ngủ tại sao không để tôi học tử tế cái môn mà tôi hứng thú này?”
Ngu Tiểu La thấy rất có lý, “Ừm, được rồi, sau này cha cậu có bắt cậu đi thì cậu gọi tôi, tôi lo liệu cho.”
Trác Phan mừng rỡ khôn xiết, “Thật ạ, thế thì tốt quá rồi.”
Thấy Sở Hạo Nguyệt hiện giờ không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhóm Ngu Tiểu La bèn quay về, đang định nghỉ ngơi một lát thì Nam Sơn gọi điện tới, “La La, mười chín bộ hài cốt kia mấy ngày tới chúng tôi sẽ thông báo cho những gia đình từng đến báo án mất tích đến xét nghiệm DNA để xác định thân phận, đến lúc đó em có thể cho họ gặp lại người thân một lần để họ nói hết những lời muốn nói, hoàn thành tâm nguyện, rồi sau đó giúp các vong linh siêu độ được không.”
Chà, anh Nam Sơn không biết từ lúc nào lại trở nên tinh tế chu đáo thế này, có lẽ là vì biết mình có kỹ năng này đây mà.
Nghĩ đến việc sẽ có 19 điểm việc tốt, Ngu Tiểu La lại lấy lại tinh thần, “OK, không vấn đề gì, đến lúc đó báo trước cho em một tiếng là được.”
Đề xuất Xuyên Không: Nhận Chức Tại Cung Tiêu Xã, Ta Làm Người Mua Dùm Ở Thập Niên 60