Cô bạn cùng phòng nhân kỳ nghỉ lễ mùng một tháng năm đưa cả nhà đi du lịch, miệng lúc nào cũng leo lẻo là để báo hiếu cha mẹ.
Thế nhưng để tiết kiệm tiền, cô ta lại ngang nhiên đưa cả gia đình vào ở trong ký túc xá nữ của chúng tôi.
Tôi chỉ mới chất vấn vài câu, đã bị cô ta gán cho cái danh kỳ thị người nghèo, bắt nạt bạn học.
Chuyện đó không chỉ khiến tôi mất suất xét tuyển thẳng cao học, mà ngay cả công việc hằng mơ ước cũng bị cô ta quấy nhiễu đến mức hỏng bét.
Mãi về sau tôi mới phát hiện ra.
Mọi chuyện vốn dĩ không hề đơn giản như thế.
...
Tôi đẩy cửa phòng ký túc xá ra, lập tức chết lặng trước cảnh tượng trước mắt.
Căn phòng sáu người vốn dĩ đang trống trải, lúc này lại mịt mù khói thuốc, trên chiếc giường ngay cạnh tôi thậm chí còn có hai gã đàn ông đang nằm khểnh!
Nếu không phải có cô bạn cùng phòng Lý Liên ở đó, tôi đã suýt tưởng mình đi nhầm chỗ.
Lý Liên đang thu dọn hành lý, tranh thủ ngẩng đầu nhìn tôi một cái.
"Cậu về rồi à, đây là bố và em trai tớ."
Tôi gượng gạo chào hỏi một tiếng, nhưng bọn họ chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, cứ thế tiếp tục dán mắt vào điện thoại.
Dẫu biết hiện tại đang là mùa tốt nghiệp, việc quản lý ra vào ký túc xá có phần nới lỏng hơn, nhưng để hai người đàn ông lạ mặt vào phòng nữ thế này thật sự không ổn chút nào.
Tôi kéo Lý Liên ra một góc, khéo léo nhắc nhở.
"Tớ thấy cậu cũng sắp dọn xong rồi, hay là để bố với em trai cậu ra ngoài đợi đi, tớ giúp cậu bê đồ xuống dưới. Dù sao đây cũng là ký túc xá nữ, lỡ để người phòng khác thấy rồi báo lên dì quản lý thì không hay đâu."
Nào ngờ, câu nói tiếp theo của Lý Liên khiến tôi sững sờ.
"Quên không nói với cậu, bố mẹ tớ lên đây du lịch, nhưng khách sạn bên ngoài đắt quá, vừa hay phòng mình mọi người dọn đi gần hết rồi nên họ sẽ ở tạm đây một thời gian."
"Nhà tớ nghèo, bố mẹ tớ khó khăn lắm mới đi du lịch một chuyến, cậu chắc không nỡ để họ phải ngủ ngoài đường đâu nhỉ?"
Tôi vừa định phản đối, nhưng cô ta đã nói đến nước này, chẳng còn để lại cho tôi chút đường lui nào.
Gia cảnh Lý Liên nghèo khó thì tôi đã biết từ hồi mới nhập học năm nhất.
Khi đó vừa gặp mặt, cô ta đã dò hỏi tiền sinh hoạt phí của chúng tôi, suốt ngày than nghèo kể khổ trong phòng.
Lúc đó tôi còn mủi lòng, nghĩ bụng dù sao cũng là bạn cùng phòng, giúp được gì thì giúp.
Ai ngờ cô ta coi tôi như kẻ ngốc, chỉ cần tôi mua món gì là cô ta chẳng thèm hỏi han đã tự tiện lấy dùng.
Không cho dùng thì cô ta bảo tôi keo kiệt, rồi còn bị gán cho cái mác coi thường người khác.
Cuối cùng, tôi thật sự không chịu nổi nữa nên mới dần dần xa lánh cô ta.
Lần này, độ mặt dày của cô ta đúng là khiến tôi mở mang tầm mắt.
Nhưng hạng người như cô ta lại rất thích đâm lén sau lưng, một khi đã đắc tội thì dai như đỉa, không tài nào dứt ra được.
Dù sao tôi cũng chỉ về ở lại một đêm.
Với tâm lý thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, tôi định bụng sẽ cắn răng đồng ý cho qua.
Đúng lúc đó, một người phụ nữ trung niên bỗng nhiên bước vào.
Trên tay bà ta còn cầm chiếc quần lót của tôi.
"Liên à, hỏi bạn con xem cái này còn dùng không, lần này mẹ đi không mang theo quần lót, nó không cần nữa thì để mẹ mặc."
Gã thanh niên kia nghe thấy thế, lập tức nghểnh cổ ngó nghiêng về phía này.
Tôi giật phắt lại rồi giấu ra sau lưng.
"Ai cho phép bác tự tiện động vào đồ của cháu!"
Bà ta đánh mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt rồi bĩu môi.
"Không cho thì thôi, tôi còn sợ lây bệnh ấy chứ. Ăn mặc cái kiểu này, nhìn chẳng khác gì mấy đứa lẳng lơ. Bây giờ đúng là hạng người nào cũng vào được đại học, Liên à, con cứ tránh xa loại người này ra một chút."
Trời đất chứng giám, tôi chỉ mặc một chiếc áo thun trễ vai hết sức bình thường.
Tôi giận dữ nhìn sang Lý Liên, cô ta không những không giúp tôi nói một lời, mà còn dùng giọng địa phương cười nói cam đoan với mẹ mình.
"Mẹ yên tâm đi, con ở đây luôn giữ mình trong sạch, chẳng bao giờ chủ động nói chuyện với cậu ta đâu."
Lời nói của cô ta hoàn toàn châm ngòi cho cơn thịnh nộ trong tôi.
Tôi đẩy cửa ra đuổi người.
"Tôi không đồng ý cho mọi người ở lại đây, bây giờ mời tất cả ra ngoài ngay lập tức!"
Lý Liên lập tức trừng mắt nhìn tôi đầy hung dữ.
"Cái phòng này không phải một mình cậu quyết định, những người khác đều đồng ý rồi, cậu lấy quyền gì mà đuổi người! Tớ chỉ là khách sáo thông báo với cậu một tiếng thôi, đừng có mà tự coi mình là cái rốn của vũ trụ!"
Bố và em trai cô ta nghe thấy động tĩnh, liền đứng chắn ngay cửa ra vào.
Tôi rơi vào tình thế cô độc không người giúp đỡ.
"Mọi người muốn làm gì, có tin là tôi sẽ báo ngay cho dì quản lý không!"
"Mày dám đi báo xem, tao đánh chết mày ngay lập tức."
Lý Liên đứng bên cạnh thậm chí còn tỏ vẻ hả hê.
"Bố tớ nói được là làm được đấy, nể tình bạn cùng phòng, tớ khuyên cậu nên biết điều một chút. Nhà tớ chỉ ở lại vài ngày thôi, chẳng ảnh hưởng gì đến cậu đâu."
Bọn họ sợ tôi ra ngoài mách lẻo nên đã đe dọa, bắt tôi không được đi đâu cả, phải ở lại ký túc xá một đêm.
Đêm đó, tôi nằm trên giường trằn trọc không sao ngủ được.
Tiếng ngáy của bố Lý Liên vang lên như sấm dậy.
Lời đe dọa lúc nãy vẫn còn văng vẳng bên tai, tôi không nhịn được mà nhắn tin than vãn vào nhóm chat của phòng.
Mấy người bạn cùng phòng khác nhắn tin riêng cho tôi, hóa ra bản thân họ cũng không đồng ý, nhưng nghe nói cả nhà Lý Liên đều là hạng vô lại, nghĩ bụng dù sao mình cũng đã dọn đi rồi nên không muốn rước họa vào thân, đành mặc kệ cho họ vào ở.
Chỉ có một người rất bất thường.
Đó là Ôn Đình, cô nàng cậy mình có chút tiền nên bình thường rất hay bắt nạt Lý Liên.
Chuyện hoang đường như thế này xảy ra, cho dù Ôn Đình có thuê nhà bên ngoài không bị ảnh hưởng nhiều, cô ta cũng tuyệt đối không bỏ qua cơ hội để làm nhục Lý Liên mới đúng.
Thế mà giờ đây, cô ta không những không chĩa mũi dùi vào Lý Liên, mà thậm chí còn lên tiếng bênh vực.
"Tần Khả, thôi đi! Lý Liên đã đáng thương như thế rồi, uổng công cậu còn là đảng viên, chẳng có chút lòng cảm thông nào cả."
Ngay lúc tôi còn đang mải suy nghĩ, trong phòng ký túc xá bỗng vang lên những tiếng sột soạt lạ lùng.
Đề xuất Cổ Đại: Lão Tổ Tông Sát Phạt Quyết Đoán, Cả Nhà Ác Nhân Quỳ Gối Cầu Xin