Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 91

Chương 91

Trần Đông Du gọi một cuộc điện thoại tới.

"Chú em! Không cần tôi phải ra mặt nữa đâu! Tối nay ở phủ Tổng thống, tôi đã mời cô ấy nhảy một điệu, cô ấy nói mọi chuyện đã giải quyết xong rồi! Cuối cùng tôi cũng đã dặn dò cô ấy, sau này nếu gặp tình huống tương tự, cứ việc tìm tôi mà mở lời!"

Đầu dây bên kia, Cố Trường Quân im lặng, dường như có chút chần chừ.

"Yên tâm đi. Cô ấy bây giờ là người tâm phúc trước mặt Hồ phu nhân, lời nói có khi còn trọng lượng hơn chúng ta ấy chứ. Có Hồ phu nhân làm chỗ dựa, cậu thay cô ấy lo lắng cái gì?"

Cố Trường Quân khẽ thở hắt ra một hơi: "Cảm ơn!"

"Cảm ơn cái gì, người nhà cả! Có điều tôi thấy lạ thật đấy, cậu với cô ấy ly hôn đều đã nhiều năm như vậy, người ta cũng sớm chẳng còn là vợ cậu nữa..."

Anh ta khựng lại một chút, giọng điệu bỗng nhiên cao lên.

"Chẳng lẽ cậu muốn nối lại tình xưa?"

Cố Trường Quân ở đầu dây bên kia dường như bật cười.

"Đừng nói bậy! Không có chuyện gì là tốt rồi. Vậy tôi cúp máy trước đây."

"Khoan đã! Tôi nói này, cậu như vậy là không ổn đâu! Cậu nếu thật sự không yên tâm về người ta thì tự mình ra mặt đi! Gọi tôi làm người tốt là thế nào? Cô ấy lại chẳng biết là cậu, chỉ cảm kích lão Trần này quan tâm cô ấy thôi. Hay là thế này đi, nếu cậu tự mình không bỏ được sĩ diện xuống, tôi về bảo bà xã nhà tôi giúp cậu nói một tiếng?"

"Đừng." Cố Trường Quân lập tức ngăn cản.

"Đàn bà con gái quá! Thế này đâu giống cậu! Cậu chưa cưới vợ mới, cô ấy chưa tái giá, lại còn là mẹ của con trai cậu, cậu đường đường là đấng nam nhi đại trượng phu, nhắm trúng rồi thì cứ thế mà giành lại thôi! Có gì đâu mà phải do dự!"

Cố Trường Quân cười khổ: "Lão Trần, tình cảnh giữa tôi và cô ấy có chút phức tạp, anh không hiểu đâu."

"Có gì mà phức tạp! Đàn ông đàn bà, quanh đi quẩn lại chẳng phải cũng chỉ có mấy chuyện đó sao?" Trần Đông Du tỏ vẻ không tán đồng.

"Trường Quân này, ông anh đây tuy không hiểu cái gì là tình tình ái ái, nhưng trận này mà thực sự đánh lên, tuyệt đối sẽ không phải là bọt nước nhỏ như mấy năm đầu đâu, đến lúc đó chính là chuyện của những kẻ như chúng ta rồi! Người xưa nói thế nào nhỉ? Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi, đúng không? Thừa dịp vẫn còn những ngày tháng yên ổn, cái gì nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, có đàn bà thì cứ việc ôm, chưa có thì mau chóng mà tìm!"

(Thơ Vương Hàn: Say khướt sa trường anh chớ mỉa / Xưa nay chinh chiến mấy ai về.)

Cố Trường Quân rốt cuộc cũng cười rộ lên.

"Cậu đừng có cười! Lời tôi thô nhưng lý không thô, cậu tự mình ngẫm lại xem có phải đạo lý này không! Không phải tôi tự trù ẻo mình, nhưng hạng người như chúng ta, một khi đã lên chiến trường thì chưa chắc đã có thể trở về. Đừng để đến cuối cùng chỉ còn lại sự hối tiếc!"

"Đúng rồi!" Trần Đông Du bỗng nhiên nhớ ra.

"Tối nay tôi có thuận miệng nhắc với cô ấy chuyện mấy hôm trước cậu bị đau dạ dày. Tôi thấy cô ấy cũng không phải là hoàn toàn không để ý đâu nhé! Tôi nói cho cậu biết, mỗi lần tôi đắc tội với chị dâu cậu, tôi cứ giả vờ đau đầu nóng sốt gì đó, cô ấy lập tức bị tôi nắm thóp ngay. Cậu học hỏi nhiều vào!"

...

Cúp điện thoại, Cố Trường Quân đứng bên cửa sổ, theo thói quen châm một điếu thuốc, khẽ nhíu mày, chìm vào trầm tư.

Đêm đã không còn sớm.

Anh rít một hơi thuốc thật sâu, phả ra một làn khói trắng vào màn đêm mờ tối bên ngoài.

...

Hút xong điếu thuốc thứ hai, Cố Trường Quân đưa ra một quyết định.

Anh quyết định quay về Bắc Bình xem sao.

Đã mấy tháng rồi không gặp mặt Hiến nhi.

Con trai chắc cũng sẽ nhớ người cha này.

...

Ngày hôm sau, Cố Trường Quân đáp máy bay vận tải quân sự đến sân bay Bắc Uyển.

Anh không báo trước cho người nhà. Khi từ sân bay về đến Cố gia thì đã là mười giờ tối. Cố phu nhân và Hiến nhi đều đã ngủ.

Cố Trường Quân bảo người làm không cần đánh thức mẹ mình, anh về phòng ngủ thu xếp hành lý một chút rồi đi sang phòng con trai.

Hiến nhi đã ngủ say.

Cố Trường Quân đi đến bên giường con trai, cúi xuống ngắm nhìn gương mặt đang ngủ của thằng bé một lúc, dém lại chăn cho con. Khi đứng thẳng người dậy, anh nhìn thấy trên tủ đầu giường có đặt một mô hình kiến trúc bằng gỗ.

Anh biết đây là quà sinh nhật năm ngoái cô tặng cho con trai. Sau khi Hiến nhi mang về liền coi như bảo bối mà bày trong phòng, ngay cả lau bụi cũng phải tự mình làm, không cho người ở chạm vào dù chỉ một ngón tay.

Cố Trường Quân dừng lại trước mô hình kiến trúc, ngắm nhìn giây lát, cuối cùng giơ tay, nhẹ nhàng chạm vào những thớ gỗ trơn bóng mịn màng.

"Cha..."

Sau lưng bỗng truyền đến một giọng nói mang theo cơn buồn ngủ nồng đậm.

Cố Trường Quân quay đầu, thấy Hiến nhi đã tỉnh, nằm trên gối quay mặt lại, thần trí vẫn còn mơ màng, giơ tay dụi dụi đôi mắt đang nhắm nghiền.

Trên mặt anh lộ ra nụ cười, xoay người đi về phía con trai.

"Cha! Thật sự là cha sao!"

Hiến nhi cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo, đột nhiên mở to hai mắt, bật dậy khỏi giường.

"Cha, cha về khi nào vậy?"

Có lẽ hình tượng người cha trong ấn tượng của con trai vẫn luôn trầm mặc và nội tâm, Hiến nhi theo bản năng vươn tay về phía anh, nhưng rất nhanh lại rụt về, chỉ ngẩng mặt nhìn anh, vẻ mặt đầy sự vui mừng khôn xiết.

Cố Trường Quân nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngẩng lên của con trai, trong lòng bỗng trào dâng một dòng nước ấm áp nồng đậm.

Anh ngồi xuống mép giường, đưa tay xoa xoa cánh tay mềm mại của con, dịu dàng nói: "Cha vừa mới về nhà, qua xem con một chút, lại làm con thức giấc. Buồn ngủ không? Buồn ngủ thì ngủ tiếp đi. Cha đợi con ngủ say rồi mới đi."

Hiến nhi gật gật đầu, ngoan ngoãn nằm xuống lại.

Cố Trường Quân ngồi dựa bên mép giường.

Hai cha con đều không nói chuyện nữa. Dưới sự bầu bạn im lặng của cha, Hiến nhi cũng từ từ nhắm mắt lại.

Trong phòng tĩnh lặng như tờ.

Qua một lúc lâu, Cố Trường Quân tưởng con trai đã ngủ say, bèn nhẹ nhàng đứng dậy, cúi người định tắt đèn rời đi. Lúc này, hàng lông mi đen nhánh cong vút của Hiến nhi khẽ rung rung, thằng bé bỗng mở mắt ra.

"Cha, cha có thể ngủ cùng con một lát không?" Thằng bé nhìn cha mình, dùng giọng điệu thăm dò khẽ khàng hỏi.

Cố Trường Quân hơi ngẩn ra, lập tức mỉm cười.

Anh gật đầu.

"Được chứ."

Anh cởi áo khoác ngoài, nằm nghiêng xuống bên cạnh con trai. Hai cha con, một lớn một nhỏ, hai cái đầu kề sát bên nhau ngủ chung một chỗ.

Hiến nhi tỏ ra có chút hưng phấn, lăn qua lộn lại trên giường, căn bản là không ngủ được nữa.

Khóe miệng Cố Trường Quân khẽ nhếch lên, ánh mắt nhìn con trai chan chứa ý cười.

"Cha, cha về lần này đã đi thăm mẹ chưa?" Con trai đột nhiên hỏi.

Cố Trường Quân lắc đầu.

"Mấy hôm trước con vừa mới gặp mẹ! Mẹ dẫn con đi xem cái quảng trường mà mẹ thiết kế xây dựng ấy! Hôm đó có rất nhiều người đến! Còn có người muốn chụp ảnh mẹ, hỏi mẹ rất nhiều câu hỏi. Mẹ thật là giỏi quá đi, cha nói có phải không?"

Cố Trường Quân nhướng mày, ậm ừ một tiếng.

"Cha, mẹ đã chuyển nhà mới từ lâu rồi, cha vẫn chưa đến đó đúng không? Con đã đến đó rất nhiều lần rồi! Nhà của mẹ không to bằng nhà của cha, nhưng con rất thích, mẹ còn bố trí cho con một căn phòng..."

Tiếp đó, Cố Trường Quân cứ thế nghe con trai lải nhải kể về cái ghế ở nhà mẹ nằm lên sẽ lắc lư, phát ra tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt, kể về cái lò sưởi đốt củi gỗ cháy tí tách, kể về đủ loại khách khứa ra ra vào vào nhà mẹ...

"Cha, trong trường đại học của mẹ có một nhà thơ, ông ấy thích mẹ. Ông ấy viết rất nhiều thơ..."

Cố Trường Quân dần dần có chút thất thần, bỗng nhiên cắt ngang lời lải nhải của con trai, hỏi: "Có muốn đến chỗ mẹ con không? Ngay bây giờ?"

Hiến nhi mở to hai mắt: "Được sao ạ? Nhưng con vừa từ chỗ mẹ về không được mấy ngày, bà nội biết sẽ không vui..."

Cố Trường Quân bật dậy khỏi giường, cầm lấy chiếc áo khoác đã cởi ra trước đó: "Cha nói được là được."

"Tuyệt quá! Con muốn đi!"

Hiến nhi reo lên đầy vui sướng, nhanh nhẹn chui tọt ra khỏi chăn.

...

Một lát sau, Cố Trường Quân một tay bế con trai, cũng không bật đèn, hai người như đi ăn trộm rón ra rón rén từ trên lầu đi xuống, đi ngang qua cửa phòng Cố phu nhân, hai cha con lách ra khỏi phòng khách, đi vào trong sân.

Bác gác cổng già vừa mới ngủ chưa được bao lâu, mơ màng nghe thấy tiếng cổng lớn dường như bị ai đó mở ra, vội vàng bò dậy nhìn xem, lập tức trợn mắt há hốc mồm.

Nửa đêm canh ba, Tiểu thiếu gia của gia đình lại đang ra sức đẩy cánh cổng sắt lớn. Còn Thiếu gia vừa về nhà chưa được bao lâu thì lái xe ô tô ra.

Cố Trường Quân dặn dò bác gác cổng một tiếng, rồi gọi con trai lên xe, lái xe ra khỏi cổng sắt.

Vừa ra ngoài, trong xe liền vang lên tiếng cười của hai cha con.

Bác gác cổng nhìn theo chiếc ô tô nhanh chóng khuất bóng, gãi gãi đầu, than "Ây da" hai tiếng, rồi đi qua đóng chặt cổng sắt lại.

...

Đã gần mười hai giờ đêm.

Tiêu Mộng Hồng vẫn chưa ngủ được.

Hai năm gần đây, cô rất dễ bị mất ngủ.

Cách đối phó với chứng mất ngủ trước đây thường là dậy làm việc, hoặc đọc sách. Cho đến khi mệt nhoài rồi ngủ thiếp đi.

Đêm nay cô lại mất ngủ.

Cô trằn trọc trên giường, thật sự không ngủ được, cũng chẳng có hứng thú làm việc, bèn dậy, đi sang phòng ngủ của con trai bên cạnh xem xét, sắp xếp lại vài bộ quần áo và đồ chơi của thằng bé, cuối cùng trở về phòng ngủ của mình, nhìn thấy bàn trang điểm, bèn đi tới, ngồi trước gương, thuận tay cầm lược, chậm rãi chải tóc.

Tấm gương phản chiếu dáng vẻ hiện tại của cô.

Có lẽ do ánh đèn từ bên cạnh chiếu vào dịu nhẹ, người phụ nữ trong gương làn da trông vẫn mịn màng, dường như không khác mấy so với dáng vẻ thời còn trẻ.

Tiêu Mộng Hồng ngồi đối diện với chính mình trong gương, thất thần một lát, cuối cùng đặt lược xuống, leo lên giường, tắt đèn, tiếp tục ngủ.

Sáng mai, thực ra cô còn có tiết phải lên lớp.

Khi cô vừa nhắm mắt lại, bỗng nghe thấy dưới lầu truyền đến một tiếng chuông cửa.

Chuông cửa bị người ta nhấn một cái, rồi ngắt.

Tiếp đó lại là một tiếng nhấn nữa, rồi lại ngắt.

Đêm hôm khuya khoắt, có chút đường đột.

San Hô ngủ ở một căn phòng nhỏ dưới lầu, chắc là sẽ ra mở cửa.

Tiêu Mộng Hồng từ từ ngồi dậy.

Một lát sau, cô nghe thấy một tràng tiếng bước chân "bịch bịch bịch" chạy nhanh lên cầu thang gỗ. Cô lập tức nhận ra ngay.

Là tiếng bước chân của Hiến nhi.

Tiêu Mộng Hồng vội vàng xuống giường, khoác vội một chiếc áo, vừa mở cửa, quả nhiên nhìn thấy Hiến nhi đã lên lầu, chạy về phía mình.

Tiêu Mộng Hồng vui mừng khôn xiết, ngồi xổm xuống dang tay đón lấy con trai.

"Mẹ, cha cũng đến rồi."

Con trai ghé vào tai cô thì thầm một câu, dường như có chút lo lắng.

"Mẹ đừng đuổi cha đi nhé, được không ạ?"

Tim Tiêu Mộng Hồng khẽ thót một cái, còn đang chần chừ thì đã bị con trai nắm lấy tay, quay đầu kéo xuống lầu.

Tiêu Mộng Hồng chậm rãi đi dọc theo cầu thang, xuống đến tầng một.

Ngay cửa phòng khách đối diện với sân vườn, có một người đang đứng.

Là Cố Trường Quân đã mấy tháng không gặp.

Anh không bước vào, chỉ đứng ngoài cửa, đang nói nhỏ gì đó với San Hô, người rõ ràng đang vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.

Nghe thấy tiếng bước chân cô xuống lầu, San Hô hớn hở quay đầu lại.

"Tiêu tiểu thư! Cô xem ai đến này! Thiếu gia đến rồi! Thật không ngờ!"

Tiêu Mộng Hồng đi đến gần, khẽ gật đầu với anh.

Từ lúc cô xuất hiện, ánh mắt anh vẫn luôn chăm chú nhìn cô.

"Xin lỗi, muộn thế này còn đánh thức cô dậy. Tôi vừa mới về tối nay..."

Anh khựng lại, nhìn con trai ở đối diện một cái.

"Hiến nhi nói, muốn đến chỗ cô. Cho nên tôi đưa thằng bé tới."

Anh giải thích.

Đề xuất Bí Ẩn: Gỡ Từng Sợi Tơ: Tôi Và Mèo Cưng
Quay lại truyện Kim Phấn Mỹ Nhân
BÌNH LUẬN
Phạm Dịu
Phạm Dịu

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Ôi truyện hay quá. Sao mình ko vào đc chưong 45 nhỉ ???

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Ra chương nữa đi ạa

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện