“Sao thế, em sợ tôi à?”
Hắn cười khẽ, ánh mắt thâm trầm.
Cô lùi lại, cả người run rẩy, không dám ngẩng đầu.
Hắn bước tới, ép cô vào góc tường.
“Em định trốn đi đâu?”
Hắn cúi xuống, thì thầm: “Ngoan nào, theo tôi về, tôi sẽ không làm em đau, được không?”
Cô lắc đầu nguầy nguậy.
“Em biết đấy, ở cái thành phố A này, không ai dám trái ý tôi đâu.”
Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô.
Cô sợ hãi, nước mắt lưng tròng, hắn muốn làm gì?
Hắn mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Không gian xung quanh như ngưng đọng lại.
“Đừng khóc, tôi xót.”
Hắn lau nước mắt cho cô, động tác dịu dàng đến rợn người.
Cô nín thở, tim đập thình thịch.
“Em là của tôi, mãi mãi là của tôi. Đừng hòng nghĩ đến chuyện rời xa tôi, hiểu chưa?”
“Không!” Cô hét lên, giọng lạc đi, “Anh là đồ điên, buông tôi ra!”
Hắn sầm mặt, nụ cười tắt ngấm.
“Câm miệng!”
“Tại sao?”
“Bởi vì em là bảo bối của tôi. Em không có quyền lựa chọn.”
“...”
“Ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ chiều chuộng em.”
“Cút đi!”
“...”
“...”
Hắn thở dài, dường như bất lực trước sự bướng bỉnh của cô.
Hắn nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh về phía mình.
Cô giãy giụa, hét lên: “Buông ra, đồ khốn!”
Hắn không quan tâm, trực tiếp bế bổng cô lên.
“Anh làm gì vậy?”
Cô đấm vào ngực hắn, nhưng chẳng khác nào gãi ngứa.
“Về nhà, chúng ta cần nói chuyện.”
Hắn bước đi, mặc kệ ánh mắt của mọi người xung quanh.
Cô tuyệt vọng.
Hắn ném cô vào trong xe, khóa cửa lại.
Cô đập cửa, cầu cứu?
Vô ích thôi!
Hắn ngồi vào ghế lái, khởi động xe.
Xe lao vút đi, bỏ lại sau lưng sự ồn ào của phố thị.
Trong xe, không khí ngột ngạt đến khó thở.
Cô co rúm người lại, cố gắng thu mình vào một góc.
Hắn liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, khóe môi nhếch lên.
Hắn thích nhìn bộ dạng sợ hãi này của cô.
“Đừng sợ, tôi không ăn thịt em đâu. Chỉ cần em ngoan ngoãn, tôi sẽ cho em tất cả.”
“... Đồ điên.”
“Mắng hay lắm, cứ tiếp tục mắng đi, để xem lát nữa em còn sức không.”
Cô im bặt, không dám chọc giận hắn nữa.
Em sợ rồi sao?
Hắn cười lạnh, đạp mạnh chân ga.
Em muốn chạy?
Nằm mơ đi!
Hắn gằn giọng, ánh mắt đỏ ngầu: “Em là của tôi, chết cũng phải là ma của tôi!”
Cô nhắm mắt lại, nước mắt tuôn rơi.
Kết thúc rồi.
Xe dừng lại trước một biệt thự sang trọng, khu VIP biệt lập.
Cánh cổng sắt mở ra, như miệng của một con quái vật.
Hắn xuống xe, mở cửa lôi cô ra ngoài.
Cô bám chặt vào ghế, không chịu xuống.
Hắn mất kiên nhẫn, trực tiếp kéo cô ra.
“Á!”
Cô ngã xuống đất, đầu gối trầy xước.
Hắn ngồi xổm xuống, nâng cằm cô lên: “Đau không? Đau mới nhớ lâu. Đứng dậy.”
Cô cắn môi, cố nén tiếng khóc.
Hắn bế thốc cô lên, đi thẳng vào nhà.
Người làm trong nhà cúi đầu chào, không ai dám ho he một tiếng.
Hắn đi thẳng lên lầu, đá vung cánh cửa phòng ngủ.
Hắn ném cô lên giường, thân hình cao lớn áp xuống.
Cô hoảng loạn, lùi về phía đầu giường.
Hắn nắm lấy mắt cá chân cô, kéo lại.
“Đừng mà!”
Hắn cúi xuống, hít hà mùi hương trên cổ cô.
Hắn thì thầm vào tai cô: “Em thơm quá, bảo bối. Đêm nay, em là của tôi.”
Cô run rẩy.
Hắn bắt đầu hôn lên cổ cô, nụ hôn mang tính chiếm hữu mãnh liệt.
Cô đẩy hắn ra.
“Cút ngay!” Cô gào lên, dùng hết sức bình sinh.
Hắn khựng lại, ngẩng đầu nhìn cô.
Ánh mắt hắn tối sầm, gân xanh trên trán nổi lên.
Hắn tức giận rồi.
Hắn bóp chặt cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình.
“Em nói lại lần nữa xem!”
“Anh là... cầm thú?”
“Được lắm!”
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Công Lược Thất Bại, Cả Nhà Chìm Trong Hối Hận
[Pháo Hôi]
Đã lưu lại để đọc sau ạ