Chương 93: Đại thất kinh

Cái chết chẳng đáng sợ, đáng sợ là phải trơ mắt nhìn chính mình tan rữa.Kỳ Vãn Nghi vẫn không thể dứt lòng, nhưng cô không hành động bừa bãi. Cô ghé sát tai Trình Thủy Lịch, giọng khẽ khàng: "Tôi giúp cô ấy cầm máu được không?"Đó là việc làm vô nghĩa. Trình Thủy Lịch cảm thấy bất lực, nhưng vẫn khẽ gật đầu.Khi Kỳ Vãn Nghi nhận lấy chiếc áo giữ nhiệt đã nhuộm đỏ máu, ngón tay...
BÌNH LUẬN