Chương thứ 491: Tâm Hữu Chấp Niệm của Diệp Khinh Khinh (Phần I)
Khi Nại Hà rời khỏi thành phố này, nàng chẳng thèm báo cho ai một tiếng.
Cho đến khi Tần Phong còn hẹn nàng ăn cơm, mới hay nàng đã đi xa.
Tần Phong không hiểu vì cớ gì nàng phải rời đi, song ông tin rằng, việc nàng bỏ lại chốn này ắt có lý do chính đáng.
Phàm nhân như ông không thể hiểu hết đều đó cũng là chuyện thường tình.
Chỉ là trong lòng vẫn có chút man mác buồn.
Chu Thiến Thiến là người có đại ân với ông, chính người ấy đã nhặt lại và vá víu cho tấm lòng ông vốn rạn vỡ tơi tả.
Thế mà Chu Thiến Thiến đi quá vội vàng, không kịp ăn một bữa cơm, cũng không một lời từ biệt.
...
Hàn Tử Tuấn từ đầu đến cuối vẫn không biết mối quan hệ sâu sắc giữa Chu Thiến Thiến và Tần Phong, mặc dầu thấy Chu Thiến Thiến rời đi khiến ông có chút vui mừng, bởi người ấy chiếm vai trò trọng yếu trong tâm tư Tần Phong.
Song mỗi khi nhìn thấy bộ dạng thất vọng của Tần Phong, lòng lại sinh tâm thương xót.
“Giả nếu ngươi lo lắng nàng, thử hỏi thử xem nàng đã đi đâu, chúng ta cũng tới đó chơi một chuyến, khéo xem nàng thế nào.”
“Không cần, ta không lo nàng.”
Chưa kịp suy nghĩ, Tần Phong liền đáp lời cự tuyệt.
Ông không lo.
Chu Thiến Thiến cũng không cần người mà lo.
Theo ông, người hiểm nguy nhất trên đời này không ai khác ngoài Chu Thiến Thiến – người mang tài năng tuyệt đỉnh, dù đi đến đâu cũng thuận lợi suôn sẻ.
Người thường xuất hành lo sợ gặp kẻ cướp tiền hay đồi bại lòng dạ.
Nhưng nếu chạm mặt Chu Thiến Thiến, dù là kẻ cướp tiền hay đồi bại kia cũng phải lo giữ lấy quần áo mình.
...
Nhiệm vụ của Nại Hà tại thế gian này đã hoàn thành vượt chỉ tiêu.
Tần Phong chính là mục tiêu nhiệm vụ mà nàng tự tìm đến.
Còn Tô Thừa Thịnh thì như một món quà nàng được trao.
Khi sắp xuất ngoại, không mang theo mẹ đẻ, cũng chẳng dắt theo Bạch Khiết, quay lại đón nàng đi – đó chính là sự lựa chọn kiên định mà Chu Thiến Thiến mong muốn.
Sinh mệnh nàng tại cõi đời này vẫn còn dài trăm năm.
Không còn bị nhiệm vụ ràng buộc, nàng sống tự tại vô cùng thanh nhàn dễ chịu.
Nàng hưởng thụ ánh nắng, vị ngon ẩm thực, tiện thể gặp việc bất bình thì hô lên vài tiếng rồi rời đi, không dễ dàng can dự vào mối quan hệ với người khác.
Bởi nhân duyên càng rộng, lòng càng sâu, khi đoạn tuyệt thì sự vướng mắc càng nhiều.
Nào cần thiết chi!
Cùng lúc ấy, nàng không quên rằng bao nhiêu năm tự do nhàn nhã kia chính là nhờ cái giá mà Chu Thiến Thiến đã phải chịu khi đầu thai làm loài súc sinh, nên trước lúc rời khỏi thế gian, nàng đã gửi đến Chu Thiến Thiến rất nhiều rất nhiều vàng âm phủ.
...
Lần trước trở lại nhân gian, nàng không đi thăm Mạnh Nam Tinh, lần này vốn dự định quay lại thì bị nhân viên tại chỗ hồi cố chặn lại giữa đường.
“Cô Nại Hà, trưởng lão muốn nhờ cô đi một chuyến.” Nhân viên đưa tay chắp lại, “Xin cô, rất gấp.”
Nại Hà vốn chẳng để lòng, dù sao nhiều lúc nàng thường về lại rồi rời đi ngay, giảm thiểu thời gian lưu lại chốn âm phủ.
Đến nơi hồi cố thì trưởng lão đã đứng đợi ngoài cửa, khi nhìn thấy nàng, lập tức tiến đến nghênh đón.
“Cô Nại Hà, mời vào trong, nhiệm vụ lần này lâu dài lắm, thật bội phục cô đã chịu cực.”
Nại Hà: ...
Việc cực khổ gì chứ! Nàng có chịu ở lại thêm mười tám năm cũng chẳng thấy chán.
“Được rồi, việc gì cứ nói thẳng đi.”
“Cô Nại Hà, nhiệm vụ thế giới thứ hai có một phận sự, đã làm chết nhiều người tham gia, vừa không thể hoàn thành mục tiêu, cả hồn phách lẫn tâm thần đều chịu tổn thương. Hơn nữa từng thử gửi nam nhi tham gia, kết quả... còn thảm thương hơn các nữ nhân.”
“Vậy sao? Phận sự thế giới thứ hai mà không ai làm được, lại tìm đến ta?”
Ông ta mặt lộ vẻ khó xử, thành thật mà nói: “Thật ra là phía nữ quỷ kia có thế lực hậu thuẫn, bọn họ chẳng biết bằng đường nào đã truy rõ dữ liệu hiệu quả nhiệm vụ bên ta, đặc biệt chỉ định cô đi một chuyến.
Dù tôi không muốn cô Nại Hà ra nguy hiểm, hiện tôi thân phận thấp, không thể từ chối yêu cầu từ trên xuống. Đành phải xin cô.
Dĩ nhiên, tôi chỉ chuyển lời, quyết định cuối cùng nằm ở cô. Nếu cô đồng ý, dù là thế giới thứ nhất cũng có thể đi. Nếu không muốn, không ai ép được cô.”
Quả thật làm quan lãnh đạo, lời này nói ra trọn vẹn thể hiện sự bất lực cũng như lòng tôn kính dành cho Nại Hà.
Đâu có chỗ nào chê trách được!
Duy có một điều đúng, nếu cô không muốn nhận thì không ai ép nổi, thực sự xảy ra chuyện, cá không chết, lưới hẳn tan tành mất!
“Ta xem thử tình hình thế nào đã.”
“Vâng, cô Nại Hà xin mời xem.”
Ông ta xoay màn hình về phía nàng, trang mở đầu chính là giới thiệu nhiệm vụ.
Nại Hà từng dòng nhanh mắt xem qua, đọc xong trong lòng chỉ còn biết cười khẩy.
Người tên Diệp Khinh Khinh y như món thịt Đường Tăng được nấu kỹ dậy hương sắc, đưa vào cõi quỷ quái, ai cũng muốn chiếm hữu, không bắt được thì dù đau thương ngậm cắn một miếng cũng cam lòng.
Song nàng chưa từng ghé qua thế giới cấp cao, đi chơi chơi cũng hay.
“Nại Hà cô nghĩ sao?”
“Ta nhận, dẫn ta đi tiếp nhận ký ức.”
...
Lần này nữ quỷ ấy họ Diệp, tên Khinh Khinh, sinh ra tại thành Thanh Hải, đại lục Nam Sa, thuộc gia tộc họ Diệp.
Từ nhỏ đã biểu hiện tài tu luyện phi phàm, song bị cha mẹ lấy linh khí che đậy, bởi nàng là linh căn thuần âm hiếm có ngàn năm mới gặp một lần, đồng thời sở hữu thân thể huyền âm.
Người có linh căn thuần âm, nội chứa âm khí tinh thuần có thể cung cấp cho đạo nhân tu luyện đôi bên thuần thuần âm lực lượng, có lợi cho trình độ tu hành.
Thân thể huyền âm đặc biệt, bất luận là hấp thu và sử dụng linh khí âm tính, hay pháp thuật và công phu thuộc tính âm đều sở hữu ưu thế thiên bẩm, được xem như khả năng phát huy sức mạnh âm tính đến cực điểm.
Cùng lúc, linh căn cùng thể chất nàng còn giúp người tu luyện tu luyện cùng mình nâng cao trình độ, vượt qua bế tắc.
Điều này đối với người tu tiên quả là báu vật trời cho, nhất là những người trình độ cao mà tiến triển chậm chạp.
Cha mẹ Diệp Khinh Khinh lo sợ không thể bảo vệ con gái trọn vẹn, ngày đêm u sầu, sợ nàng rơi vào ngọn lửa lò luyện của những đạo nhân ấy.
Họ không dám để Diệp Khinh Khinh tu luyện, thường xuyên đi vào các bí cảnh, mong tìm được dược vật thay đổi thể chất, giúp nàng thoát khỏi số phận bi thảm do thể chất gây ra.
Thế nhưng linh thảo linh dược khó tìm, dù có gặp, họ cũng chỉ như người ngắm mây trông ngưỡng do năng lực có hạn không thể vận động tranh đoạt.
Cuối cùng bất đắc dĩ họ phải bỏ cuộc, nuôi Diệp Khinh Khinh như một cô gái bình thường, chỉ mong nàng có thể sống một đời bình thường nhưng giữ được nhân phẩm.
Nhưng điều đó không theo ý người.
Tháng thứ hai sau khi Diệp Khinh Khinh trưởng thành, bị một cao cấp đạo nhân tình cờ qua đường phát hiện thể chất bị che giấu, liền bắt nàng đi, sau khi hắn thăng cấp, liền gả nàng làm lễ vật cho tổ sư nhà mình, một lão quái vật trường tồn hóa thân mấy nghìn năm.
Lão quái dựa vào thu âm bổ dương, phá vỡ trăm năm cương giới, thành công lâm nhập luyện hư cảnh.
Rồi lại đem Diệp Khinh Khinh trao cho một lão quái khác, đổi lấy rất nhiều linh khí linh đan...
Cả đời Diệp Khinh Khinh như một món hàng hóa, lưu chuyển trong các đại gia tộc, các đại môn phái, cùng tay các ma tiên và yêu tu cấp cao.
Những người nhân loại, yêu loại, quỷ tộc đó vừa khao khát thể chất và linh căn nàng, vừa khinh bỉ thân thể bị hàng nghìn người từng đụng chạm.
Chúng nhục mạ nàng đủ điều, khiến cho tinh thần cùng thể xác đều chịu đau đớn tra tấn...
Cha mẹ hết lòng vì nàng sớm đã “bất ngờ” qua đời, linh hồn tan biến nơi cõi âm, không còn tái sinh.
...
Đề xuất Hiện Đại: Nguy Tình Hợp Đồng: Kiều Thê Bí Mật Của Tổng Tài
[Luyện Khí]
Chương 224+225 k có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Chương 219 không có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Trả lờiVà 220 nữa ạ
[Luyện Khí]
Chương 210 k có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Trả lờiVà 211 nữa ạ
[Nguyên Anh]
Trả lờiok
[Luyện Khí]
Chương 158 k có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Chương 63 k có nội dung ạ
[Nguyên Anh]
Trả lờiok