Chương thứ bốn trăm hai mươi tư: Khương Khả Khả có mối lòng vướng bận
Quán trọ nhỏ này tuy không lớn, song giá trọ chỉ dưới một bách đồng một phòng. Căn phòng nơi bọn họ bước vào chỉ bày một chiếc giường đơn rộng một thước hai, cùng một nhà vệ sinh chật hẹp chưa đầy hai trượng vuông.
Trong không gian hẹp ẩm thấp này, chỉ cần ngoảnh nhìn một cái là có thể nắm rõ mọi vật trong phòng.
Thế mà đôi mắt hắn suýt bật tròn, song vẫn chẳng trông thấy điều gì.
Hắn quả quyết trong phòng không có ai, vậy mà lúc trước rõ ràng cảm giác có kẻ nào đó kéo hắn vào trong.
Cơn kéo ấy rất mạnh, khiến hắn hoàn toàn không thể kháng cự.
Ngay lúc đó, hắn chợt nhớ đến sự bất ổn trước khi lên xe; lúc ấy, hắn cảm nhận có người bước lên xe mình, nhưng kiểm tra một vòng thì không thấy bóng dáng ai, nên lúc đầu tưởng là ảo giác, nay nghĩ lại...
Cảm giác bị nắm lấy cánh tay vẫn in đậm không nguôi, báo hiệu đây không phải là sự nhầm lẫn.
Thứ ma quái ấy chính là người đã đi chung xe với hắn đến nơi này.
…
Hắn tránh né sát bên vách tường lấy điện thoại ra, chưa kịp mở khóa thì cảm nhận có sức mạnh kéo lấy, chỉ trong chớp mắt, điện thoại đã biến mất trước mắt.
Chiếc điện thoại hơn bảy nghìn đồng hắn mua không một tiếng động đã biến mất trong không trung…
Rơi xuống đất còn có thể kêu vang, ném xuống nước còn có thể nổi bật, thế mà điện thoại của hắn chợt không cánh mà bay.
“Hừ... Trả lại điện thoại cho ta! Ngươi rốt cuộc là thần quỷ gì vậy? Hãy ra đây! Ta không hề sợ ngươi…”
Vừa dứt lời, trước mặt hắn hiện lên một bóng dáng đỏ rực, y phục chảy máu, hai chân không chạm đất, đôi mắt trống rỗng rơi từng hàng lệ đỏ như máu.
Ngay sau đó, một trận giá lạnh thấu xương lan tỏa khắp người hắn.
Hắn ngay lập tức nhắm nghiền mắt lại, giơ hai tay lên trên đầu mà van xin: “Ngươi đừng đến gần... Ta sai rồi... Elect thoại này ta không đòi nữa... Mật mã là năm một tám tám tám tám... Đừng quấy rầy ta... Ta không hề bán ngươi... Trời có mắt, kẻ oán có chủ, ngươi hãy đi báo thù với người bắt ngươi, đừng đến tìm ta...”
Hắn cứ líu ríu như một kẻ lắp bắp, run rẩy như sàng sẩy, nước mắt nhoà trên mặt.
Nại Hà vẻ mặt khinh bỉ, đưa tay lên thân hắn, phất một bùa chân ngôn, rồi mới hỏi:
“Cả nhóm có bao nhiêu người? Bọn ngươi đều giam giữ những ai? Người gặp mặt với bọn ngươi là ai? Bước tiếp theo định làm gì?”
Hắn không muốn nói, cũng không thể nói, bởi chẳng khác nào cùng chung thuyền đắm, nếu bán đứng người khác sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp.
Ấy vậy, đôi môi hắn vẫn không nghe lời, tiết lộ toàn bộ tình hình nơi đây.
“Chúng tôi tổng cộng chín người, có bốn người đã bị bắt, tính cả ta còn lại năm. Người bị bắt đều nhốt trong kho hàng. Người hẹn gặp hôm nay là Hoàng Tứ, ban đêm sẽ tới nhận hàng. Việc chúng tôi làm là muốn gia tăng số người trước khi hắn tới, nào ngờ hôm nay lại gặp chuyện không hay.”
“Kho hàng ở đâu? Đi thế nào?”
“Kho nằm về phía tây nam của khu vườn nhỏ, cái nhà lẻ đó chính là kho. Thường ngày, tam thúc và nhị ca giữ kho. Tiểu Hạnh phụ trách thu ngân, tam muội lo dọn phòng.”
“Chín người các ngươi đều là thân thuộc sao?”
“Chúng tôi đều ở cùng một thôn, ít nhiều gì cũng có chút quan hệ.”
“Làng các ngươi ở đâu?”
Hắn miệng nói không được, song lại tự tiết lộ rõ ràng vị trí quê mình.
…
Xong việc này, Nại Hà dẫn Lưu Như Nhiên trở lại khuôn viên nhỏ. Cửa sân có con chó đen lớn sủa vang về phía họ.
Nại Hà chưa bước đến kho thì cánh cửa từ trong mở ra, một người trung niên bước ra, nhìn quanh rồi quát lớn với con chó: “Chẳng có ai đó mà sủa làm gì? Im miệng lại, lần nữa sủa ta sẽ nấu chó đấy!”
Con chó đen rên rỉ mấy tiếng về phía trong kho, suýt bị viên gạch từ trên ném trúng.
Nại Hà tiến vào kho, kho chỉ rộng chưa đến trăm trượng vuông, chia làm nhiều phòng nhỏ. Chỉ có phòng ngoài sáng đèn rõ ràng, các phòng bên trong tăm tối vì không cửa sổ.
Người trung niên từ ngoài trở lại, nói với thanh niên trong phòng: “Được rồi, đừng chơi nữa, nếu chú mày cậu thấy ông chú thì sẽ bị mắng đó.”
“Sợ cái gì? Con chưa động tới cô ta đâu.” Chàng trai trẻ ôm chầm lấy cô gái trong lòng, nói: “Cha, con rất thích cô ấy, vậy thì đừng bán cô ta, cha đi mua lại với tiền, để cô ấy làm vợ con, năm sau con sẽ sinh cho cha một đứa cháu trai mập mạp.”
Người trung niên lẩm bẩm, “Lô hàng này mày không vừa ý hai người à?” Rồi nói tiếp, “Thôi được, thả cô ta về đi.”
“Khoan đã, con còn chưa…” Những lời chưa nói hết thì chàng trai run lên, “Sao lạnh thế này?”
Anh chưa kịp nghe cha đáp thì một tiếng đập vang trong phòng. Quay lại thì thấy người cha ngửa mặt ngã xuống đất.
“Cha!” Chàng trai đẩy cô gái trong lòng ra, đứng dậy kiểm tra tình hình cha. “Cha sao vậy?”
Anh lấy điện thoại muốn gọi cấp cứu nhưng điện thoại bất ngờ tuột khỏi tay và biến mất. Anh vỗ vỗ khắp người, rồi đứng dậy kéo người cha sang một bên, vẫn chẳng thấy điện thoại ở đâu.
Cả phòng ngoài chỉ có một người đàn bà bị anh đẩy ngã lăn lóc cách ba thước, vậy điện thoại của anh đi đâu mất?
Trong lúc anh ngơ ngác, bỗng cảm thấy một cái tát vỗ mạnh vào sau gáy. Anh muốn quay lại xem ai đánh, song không thể động đậy, muốn gọi cũng không phát ra tiếng.
Anh như con rối, tay không thể cử động, miệng không thể nói, cảm giác như có vật gì quẹt qua mình.
Ngay sau đó, áo quần anh tan nát rơi trên đất.
Rồi tới quần ngoài, quần lót.
Rồi anh bị kéo cánh tay lê ra khỏi phòng...
Đá lát sỏi trên mặt đất ma sát vào da mềm non, ánh mặt trời cao chiếu lên thân hình trần trụi. Tay phải anh giơ cao, cổ tay bị nắm chặt, song không thể thấy ai đang giữ.
Anh nghe tiếng chó sủa càng gần. Khi nghĩ sẽ bị kéo ra cửa làm trò cười, anh bỗng bị quăng xuống đúng chỗ cửa ra vào.
Vừa thở phào nhẹ nhõm thì cơ thể bị người ta đổ một bát thịt kho đỏ nóng lên. Nước sốt nóng bỏng cháy da làm anh rơi lệ chảy máu mắt, song chẳng phát ra tiếng nào.
Mùi thơm đậm đà đó kích thích khứu giác con chó đen. Chó đen thôi không sủa lớn nữa, lập tức tiến tới liếm sạch nước sốt, ăn ngon lành.
…
Đôi mắt người đàn ông kinh hãi nhìn vào hư không, nỗi sợ đã bao trùm lấy toàn bộ thân thể. Hắn cảm nhận từng sợi lưỡi gai trên lưỡi chó đang liếm láp, từng khoảnh khắc đều sống trong cảm giác sắp bị ăn tươi nuốt sống.
…
Nại Hà khoá cổng kho rồi trở lại quán trọ nhỏ.
Người dọn phòng, tam muội đang trong một căn phòng nằm trên giường, vừa ăn hoa quả vừa xem truyền hình, tỏ vẻ ung dung tự tại.
Đến khi bất tỉnh, nàng còn chẳng biết chuyện gì xảy ra.
Cuối cùng là một tiểu cô nương ngồi sau quầy thu ngân đang video thoại cùng người khác.
“Nói thật, ta vẫn không yên tâm, các người suốt ngày canh giữ bao cô gái xinh đẹp, ta không tin các vị nam nhân không động lòng.” Nàng bĩu môi, vẻ mặt trẻ con nũng nịu. “Mấy ông đàn ông mà, đều không trung thực, như nhị ca ta, ngày nào chẳng thay đổi đủ kiểu chơi bời. Để ta xem xem hắn giờ thế nào…”
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh: Không Làm Công Cụ Thi Hộ Cho Muội Muội
[Luyện Khí]
Chương 224+225 k có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Chương 219 không có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Trả lờiVà 220 nữa ạ
[Luyện Khí]
Chương 210 k có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Trả lờiVà 211 nữa ạ
[Nguyên Anh]
Trả lờiok
[Luyện Khí]
Chương 158 k có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Chương 63 k có nội dung ạ
[Nguyên Anh]
Trả lờiok