Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 55: Hả hê

Mẹ tôi miệng thì nói không quan tâm ba, nhưng đến chiều đã không ngồi yên được, lại thêm nhà bác cả gặp xui xẻo, bà tâm trạng tốt, lại chạy đến bệnh viện.

Nghĩ lại bệnh viện cũng không có việc gì, tôi liền không đi cùng bà, rủ Yến Lạc cùng về trường.

Vừa gặp mặt, tôi đã ngáp một cái thật to, Yến Lạc hỏi: “Không ngủ ngon à, là chuyện của chú Liên sao?”

“Không phải ba tớ, là…”

Nếu là trước đây, tôi đã tuôn ra như trút đậu rồi, nhưng bây giờ chúng tôi đều là học sinh cuối cấp, cậu ấy lại chuẩn bị đi du học, không thể để cậu ấy vì những chuyện vặt vãnh nhà tôi mà phân tâm.

Thế là tôi nuốt hết những lời muốn nói vào bụng, đáp: “Là không ngủ ngon.”

Yến Lạc vòng ra sau lưng tôi, hai tay xoa bóp thái dương cho tôi: “Đừng lo cho ba cậu nữa, mẹ tớ ngày nào cũng đến thăm ông, nói ông hồi phục rất tốt, tuần sau có thể xuất viện rồi.”

Tôi ngả người ra sau tựa vào ngực cậu ấy: “Dì thật có tâm… Nhà tớ ngày nào cũng không yên ổn, mệt mỏi quá.”

Vừa ra khỏi bệnh viện, lại vào đồn cảnh sát, còn có trận đòn không biết lúc nào sẽ đến của mẹ tôi.

Haiz…

Yến Lạc nói: “Liên Hà, hay là chúng ta cùng đi Mỹ nhé?”

Câu nói này làm tôi bật cười: “Sao có thể chứ, tớ lại không học giỏi như cậu, hơn nữa học phí và chi phí sinh hoạt bên đó chắc chắn rất cao, nhà tớ không lo nổi đâu.”

“Tiền thì, nhà tớ cũng có thể lo…”

“Dừng lại dừng lại, cậu không thương ba mẹ cậu, tớ còn thương đấy! Chú cả ngày phải ngồi trong xe chạy taxi, eo dì cũng không tốt, anh Khởi lúc du học để tiết kiệm tiền vé máy bay, mấy năm liền không về. Nhà cậu cũng mới khá lên hai năm nay thôi, cậu đừng gây thêm gánh nặng cho họ nữa.”

Vì Yến Lạc cũng tiêu tiền của gia đình, không có quyền lên tiếng, nên chỉ có thể im lặng.

Đột nhiên, cậu ấy nghĩ ra điều gì đó, nói: “Nguyện vọng của Cao Văn cũng ở Thủ đô.”

Tôi không quan tâm: “Ở thì ở thôi. Cậu không đi tớ cũng không muốn đi nữa, mùa đông ở Thủ đô lạnh lắm, mùa xuân còn có bão cát, tớ không thích thời tiết đó.”

Cậu ấy cười: “Vậy tớ thấy Vân Thành khá tốt, ven biển phía Nam, bốn mùa như xuân, đối diện là khu hành chính đặc biệt, cách nhà cũng chỉ một giờ đi tàu cao tốc.”

“Được thôi, tớ sẽ xem các trường ở Vân Thành.” Đi ngang qua quán trà sữa, tôi kéo cậu ấy lại, “Cậu xem, có món mới này.”

Cái ý đồ nhỏ nhặt của tôi không cần đoán cũng biết, Yến Lạc cười nói: “Được.”

Cậu ấy vào mua hai ly món mới, hai chúng tôi mỗi người một ly về trường.

Gần đến giờ tự học tối, ba tôi nhắn tin hỏi cổ tôi thế nào, rồi gửi cho tôi một bao lì xì.

Tôi nhận lì xì, nói với ông cổ không sao, không cần lo lắng.

Hôm nay khi ông tha thứ cho anh họ cả, không chỉ mẹ tôi tức giận, tôi cũng tức.

Anh họ cả đã bóp cổ tôi như vậy, mà ba lại nói “Tiểu Hà không sao”.

Tôi rất có sao!

Nhưng bây giờ xem ra, so với cháu trai ruột, vẫn là con gái ruột quan trọng hơn.

Bao lì xì ba gửi cũng lớn hơn bình thường.

Thôi vậy, tôi tha thứ cho ông.

Đến thứ Tư, mẹ tôi hả hê báo cho tôi biết, nhà bác cả lại dính phốt.

Cảnh sát truy tìm tang vật, kiểm tra sao kê của anh họ cả, thấy tài khoản có vấn đề, tra cứu tín dụng thì phát hiện anh ta cờ bạc vay rất nhiều khoản vay qua app, cộng lại hơn năm mươi vạn!

Anh họ cả không lấp được cái hố này, liền nghĩ ra chiêu kết hôn giả, cô bạn gái đòi xe đòi nhà kia là do anh ta thuê, tiền mua nhà mua xe mà bác cả và bác dâu gom góp cho anh ta đều bị anh ta nướng sạch vào cờ bạc.

Bây giờ nhà anh ta gà bay chó sủa, hai người em trai đòi chia nhà, không ai chịu giúp người anh trai nghiện cờ bạc này trả nợ.

Đặt điện thoại xuống, tôi không khỏi cảm thán.

Sao con người ta có thể gây ra chuyện lớn như vậy chứ.

Đề xuất Cổ Đại: Gả Kim Thoa
Quay lại truyện Khóa Thủy Tinh
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

4 giờ trước
Trả lời

Bộ này cuối cùng cũng có trên web rồi, cảm ơn bạn

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện