Chương 262: Còn ăn nữa không

Trong tầng hầm không có ánh sáng mặt trời cũng không có đồng hồ, nhưng bóng đèn lại nhấp nháy.Tôi co ro trong góc tường ôm cây búa tạ, nhắm mắt lại, cố gắng ngăn cách ảnh hưởng của sự nhấp nháy đó, lẩm nhẩm hát hết lần này đến lần khác: "Vùng lên! Hỡi những nô lệ ở thế gian! Đem máu thịt của chúng ta! Xây nên bức trường thành mới!"Hát chán rồi thì đổi: "Đoàn kết là...
Quay lại truyện Khóa Thủy Tinh
BÌNH LUẬN