Yến Lạc thuê một phòng giường đôi tại khách sạn bình dân.
Anh về nước sớm hơn dự định, vừa xuống máy bay đã không về nhà mà chạy thẳng đến Đại học Vân tìm tôi.
Cửa vừa đóng lại, anh đã ép tôi vào chiếc gương soi toàn thân treo trên tường, nâng mặt tôi lên mà hôn xuống.
Nụ hôn của anh vừa gấp gáp vừa vụng về, tiếng chụt chụt vang lên không dứt, hôn đến mức mặt tôi ướt nhẹp nước bọt.
Tôi hơi lo lắng liệu anh có hôn sâu không, vừa nãy ăn cơm xong còn chưa đánh răng.
May mà không, anh chỉ hôn chụt chụt lên má và môi tôi.
Hôn đến cuối cùng, dường như vẫn chưa thỏa mãn, anh ôm chặt lấy tôi, thở dài một hơi thật sâu: "Liên Hà... anh nhớ em quá."
Tôi cũng ôm lấy anh: "Em cũng nhớ anh, Yến Lạc... người anh toàn mùi cà ri..."
Yến Lạc bật cười, buông tôi ra, đẩy hai chiếc vali vào trong phòng.
Tôi ôm eo anh từ phía sau, bám theo từng bước như vịt con: "Sao anh về sớm thế? Tại sao không về cùng anh Khởi và chị?"
Yến Lạc nói: "Chị Huân không cần người chăm sóc cả ngày nữa, anh ở nhà cũng chẳng có việc gì, thà về sớm gặp em còn hơn. Anh có quà cho em đây, ở trong này."
"Thật á? Để em xem nào..." Tôi ngồi bệt xuống đất mở vali, "A!"
Bên trong là một chiếc laptop Apple hoàn toàn mới.
Yến Lạc hỏi: "Thích không?"
Tôi đóng vali lại, quay người đánh anh: "Thích cái khỉ mốc! Ai mượn anh tiêu tiền cho em! Nhà anh nhiều tiền lắm hả! Ba mẹ anh ngày nào cũng làm việc vất vả như thế..."
Yến Lạc vòng tay ôm tôi vào lòng: "Đừng đánh đừng đánh, đây là tiền anh đi làm thêm ở trường kiếm được, không phải tiền nhà cho đâu."
Tôi chợt hiểu ra, thảo nào lúc gọi video trông anh lúc nào cũng mệt mỏi như vậy, hóa ra là vì đi làm thêm.
Tôi vừa giận vừa thương, tiếp tục đánh anh: "Việc học đã căng thẳng thế rồi còn đi làm thêm, cái đồ ngốc này! Nhỡ mệt quá sinh bệnh thì làm sao!"
Yến Lạc cúi đầu cọ cọ vào mặt tôi: "Không sao đâu, anh khỏe lắm, chỉ là thỉnh thoảng thiếu ngủ chút thôi, không tin em sờ thử xem."
Tôi sờ từ cánh tay đến ngực, rồi từ ngực xuống bụng anh.
Lúc nãy có Mạch Tuệ và mọi người ở đó, tôi cũng không nhìn kỹ, giờ lại gần mới thấy, tuy trông anh vẫn gầy nhưng người ngợm đúng là có da có thịt hơn hẳn.
Đang định sờ xuống đùi anh, Yến Lạc vội nắm lấy tay tôi, hôn lên má tôi: "Được rồi, hôm nay sờ đến đây thôi, anh phải gọi điện báo cho ba mẹ một tiếng... Em có muốn lên hình không?"
"Thôi, nhỡ hai bác thấy chúng ta ở khách sạn, chắc chắn sẽ đoán ra quan hệ của chúng ta mất."
"Được rồi."
Anh ngồi bên mép giường, hắng giọng chỉnh lại vẻ mặt, bắt đầu gọi video cho ba mẹ Yến.
Tôi lại mở vali, lấy chiếc laptop ra, ôm nó gối đầu lên đùi Yến Lạc, nghe họ nói chuyện về lịch trình ngày mai.
Haizz, Yến Lạc cái đồ ngốc này...
Sao lại phải tốt với tôi như thế.
Cứ nghĩ đến việc chiếc laptop này là do anh vất vả làm thêm kiếm được, tôi lại chẳng nỡ bóc tem.
Mẹ Yến trong video hỏi thăm tình hình của tôi, Yến Lạc vừa xoa đầu tôi vừa nói: "Cô ấy trông hơi thiếu sức sống."
Mẹ Yến nói: "Từ lúc mẹ ruột Tiểu Hà tìm đến, con bé cứ u sầu ủ dột, chuyện này đối với nó chắc chắn là cú sốc không nhỏ... Hay là ngày mai con đến trường đón nó về nhà đi!
Đại học nghỉ vài buổi chắc không sao đâu, đằng nào tuần sau anh con và Tiểu Huân cũng về rồi, chúng ta nhân tiện tụ họp một bữa."
Yến Lạc nói: "Vâng, mai con hỏi cô ấy xem."
Mẹ Yến bảo: "Hay là để mẹ gọi video cho nó ngay bây giờ nhé!"
Tôi sợ đến mức bật dậy, vội vàng lắc đầu.
Yến Lạc buồn cười, nói với mẹ: "Đừng gọi, giờ này chắc cô ấy ngủ rồi, mai con hỏi là được."
Mẹ Yến đồng ý, dặn dò anh nghỉ ngơi cho tốt rồi tắt video.
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Mẹ Đẹp Đi Xem Mắt Còn Tôi Thì Hưởng Phúc
[Pháo Hôi]
Bản này là bản HE ạ?
[Pháo Hôi]
Bộ này cuối cùng cũng có trên web rồi, cảm ơn bạn