Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 27

Thôi Trọng Ung bỗng ngẩn người, cảm thấy hắn đang nói đùa, bèn bảo: “Thủ Sơn huynh đừng đùa mỗ nữa, Nha Nha chỉ là nữ quan nội phường của Đông Cung, không phải thị thiếp của Thái tử điện hạ.”

Quách Thủ Sơn nói: “Lệnh muội đúng là thị thiếp của Thái tử điện hạ. Điện hạ rất sủng ái lệnh muội, ngay cả xá lợi Phật tùy thân cũng đã đưa cho lệnh muội rồi.”

Trong lòng Quách Thủ Sơn dâng lên chút đắng chát. Lần đầu tiên gặp Thôi Giao, hắn đã bị nàng làm cho say đắm. Thôi Giao là yểu điệu thục nữ, hắn cứ ngỡ mình có thể làm người quân tử cầu cưới nàng. Hắn từng hy vọng xa vời rằng, năm sau khi đỗ cao, mình sẽ có đủ tự tin để xin Thái tử điện hạ làm chủ hôn cho họ, nhưng hắn không ngờ tới sự thật này.

Thôi Giao là thị thiếp của Thái tử. Gia lệnh Đông Cung đã từng ám chỉ kín đáo với hắn, ban đầu hắn cũng không muốn tin. Nhưng có một ngày hắn đi gặp Thái tử, trong Mẫn Trai, nàng quỳ ngồi bên cạnh Thái tử pha trà, trên cổ đeo xá lợi Phật tùy thân của ngài. Viên xá lợi đó hắn đã thấy trên người Thái tử rất nhiều lần. Trước kia hắn từng tá túc ở chùa Từ Ân, những công đức pháp khí của nhà Phật hắn đều có nghe qua. Viên xá lợi đó của Thái tử là bảo vật ngự ban, nghe nói là do Thiên Trúc tiến cống, chỉ có duy nhất một viên, vậy mà lại treo trên cổ nàng.

Sau ngày đó hắn đã từ bỏ ý định. So với tiền đồ, mỹ nhân chẳng là gì cả.

Thôi Trọng Ung cười gượng gạo: “Xá muội chưa từng nói qua chuyện này, e là Thủ Sơn huynh nghe nhầm rồi.”

Hiển nhiên Thôi Giao chưa bao giờ thú nhận với Thôi Trọng Ung. Quách Thủ Sơn không tiện nói thêm, bèn chuyển sang thỉnh giáo hắn về chuyện học vấn. Một lát sau thấy hắn hồn xiêu phách lạc, bèn cáo từ không làm phiền nữa.

Thôi Trọng Ung lúc này trong lòng vô cùng giày vò. Một mặt không muốn tin lời Quách Thủ Sơn nói, mặt khác lại muốn tìm Thôi Giao hỏi cho rõ ràng. Nhưng hắn chỉ là một kẻ áo vải, không vào được Đông Cung, chỉ có thể đợi Thôi Giao đến tìm mình. Thôi Giao khi nào mới có thể ra ngoài thì chưa biết được, trong lòng hắn nóng như lửa đốt.

Cha mẹ mất sớm, hai anh em họ mệnh khổ. Cha mẹ lúc sinh thời từng nói, không trông mong họ có thể vào được nhà đại phú đại quý, nhưng mong được hưởng phúc ấm no bình an. Trước khi cha qua đời, ông nắm tay hắn dặn dò rằng, Thôi Giao là đứa em gái duy nhất của hắn, không được để nàng chịu khổ. Hắn là anh trai, chuyện cưới gả của em gái cần phải tận tâm.

Cha nói, thà làm vợ dân thường, còn hơn làm thiếp nhà giàu.

Nhưng nếu đúng như Quách Thủ Sơn nói, Thôi Giao đã thành thị thiếp của Thái tử, mà Thái tử nếu sủng ái nàng, sao lại không cho danh phận? Chưởng thư tuy là nữ quan nhưng không có phẩm cấp, không danh không phận. Hiện tại Thái tử còn đã định ra Thái tử phi, hắn thật sự khó có thể tưởng tượng em gái mình đã phải chịu uất ức đến nhường nào.

Quách Thủ Sơn là thực khách của Thái tử, chỉ có thể thông qua hắn để hẹn gặp Thôi Giao.

Vài ngày sau, Quách Thủ Sơn lại đến. Thôi Trọng Ung ngỏ lời nhờ cậy. Quách Thủ Sơn tuy có chút để tâm chuyện Thôi Giao thành thị thiếp của Thái tử, nhưng Thôi Trọng Ung là bạn hắn, hắn vẫn nhận lời.

Sùng Văn quán và Sùng Văn điện gần nhau, xung quanh có không ít nô bộc đi qua. Khi Quách Thủ Sơn đến Sùng Văn quán tu soạn “Thủy Kinh”, tình cờ gặp Nam Tinh, bèn thuận miệng hỏi thăm Thôi Giao. Thôi Giao bên ngoài là nữ quan Chưởng thư, thân phận thị thiếp này không nhiều người biết. Nam Tinh cũng không giấu giếm, bảo hắn rằng Thôi Giao đã đến nơi ở mới hầu hạ.

Quách Thủ Sơn kinh ngạc khôn xiết. Nơi ở mới là dành riêng cho Thái tử và Thái tử phi, Thôi Giao với tư cách là thị thiếp mà cũng được đi theo sao?

Hắn mang tin tức này cho Thôi Trọng Ung. Thôi Trọng Ung càng thêm hoảng loạn. Đến nơi ở mới, Quách Thủ Sơn cũng không gặp được Thôi Giao, nhưng nơi ở mới nằm ở phường Long Khánh, khác với Đông Cung, Thôi Trọng Ung có thể tự mình đến gần đó xem thử, biết đâu may mắn gặp được Thôi Giao ra ngoài.

--

Trước kia ở Đông Cung, Phù Diễm mỗi khi đi ra ngoài đều có đội nghi trượng Thái tử. Hiện giờ người không ở Đông Cung, những nghi trượng này đều miễn đi. Phù Diễm cũng giống như các quan viên bình thường, ngồi xe ngựa trở về nơi ở mới.

Trời sắp sang tháng Mười một, mưa lạnh thấu xương. Phù Diễm sau buổi triều ngồi xe về nơi ở mới, chỉ có mấy tên Thiên Ngưu vệ hộ tống. Đi đến nơi xuống xe, tên Thiên Ngưu vệ dẫn đầu nói: “Điện hạ, mấy ngày nay luôn có người đi lại quanh đây.”

Phường Long Khánh gần Hoàng thành, trước kia trong phường này đều là nơi ở của các hoàng tử chưa đến tuổi ra trấn nhậm. Con trai của Hoàng đế nhiều, ở cùng một chỗ khó tránh khỏi xích mích, đánh nhau ẩu đả không chịu quản giáo. Sau này Hoàng đế chia các con trai ra các phủ đệ khác nhau. Chỉ có Tương Vương là khác biệt, ngoại trừ Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử yểu mệnh, Tương Vương là hoàng tử được phong vương sớm nhất, đủ thấy Hoàng đế yêu quý hắn nhường nào. Tương Vương mười tuổi mới dọn ra khỏi điện Hàm Tượng của Vương quý phi, sau khi ra cung Hoàng đế đã xây phủ Tương Vương mới cho hắn, chưa từng phải ở phủ đệ hoàng tử tại phường Long Khánh.

Phường Long Khánh ngoài phủ đệ hoàng tử, cũng có hoàng thân quốc thích cư ngụ, có người đi lại cũng không có gì đáng kinh ngạc.

Thiên Ngưu vệ tiếp tục nói: “Nhìn cách ăn mặc của hắn, giống như một thư sinh.”

Còn ba tháng nữa là đến kỳ thi xuân, những thư sinh này đều vắt óc tìm cách nộp hành quyển khắp nơi, chắc là nghe ngóng được ngài ở đây, muốn nộp hành quyển cho ngài.

Phù Diễm dặn dò: “Nếu không đến gần trạch viện, không cần làm hắn bị thương.”

Thiên Ngưu vệ vâng lệnh.

Phù Diễm bèn vào nhà, trước tiên về phòng thay một bộ thường phục. Gia lệnh đã đợi sẵn bên ngoài, nói: “Bữa trưa đã chuẩn bị xong, Lục nương tử mời ngài qua dùng bữa.”

Trên án kỷ trong phòng còn bày những món ăn vặt Thôi Giao mua bên ngoài. Phù Diễm tiện tay nhặt một miếng bánh quế hoa ăn, hỏi hắn: “Thôi thị có hầu hạ bên bàn không?”

Gia lệnh gật đầu nói: “Điện hạ yên tâm, chân của Thôi Chưởng thư đã không còn đáng ngại.”

Phù Diễm mới thật sự yên tâm, ra khỏi phòng đến tiền đường dùng bữa.

Sau khi hắn ngồi xuống, Lục Như Ý cũng ngồi xuống theo. Thôi Giao thành thục gắp thức ăn cho Lục Như Ý, không quan tâm đến Phù Diễm. Mấy ngày đầu nàng mới đến đây, Lục Như Ý bảo nàng hầu hạ bên cạnh, khi gắp thức ăn cho Lục Như Ý phải gắp cho hắn trước. Kết quả hắn vẻ mặt lạnh lùng, có lẽ còn xen lẫn sự chán ghét, nói không cần nàng hầu hạ, nàng hầu hạ tốt cho Lục Như Ý là được rồi. Cho nên mỗi bữa ăn sau đó, nàng cũng không quan tâm đến hắn nữa.

Thôi Giao gắp xong thức ăn, cuối cùng múc cho Lục Như Ý một bát canh đậu phụ thịt cua, rồi lui sang một bên.

Phù Diễm liếc nhìn nàng một cái thật nhanh, tự mình cầm đũa gắp thức ăn dùng bữa.

Lần này cha Lục mừng thọ, Phù Diễm và Lục Như Ý về Lục gia, coi như nể mặt cha Lục hết mức. Vốn dĩ cha Lục còn muốn giữ Phù Diễm ở lại nhà nghỉ một đêm, để cùng hắn đàm đạo quốc chính thâu đêm, nhưng Phù Diễm dùng việc công để thoái thác. Ở Đại Lương, con rể tương lai ở lại nhà nhạc phụ một thời gian ngắn cũng không phải là không có. Phù Diễm thoái thác như vậy đã để lại nút thắt trong lòng cha Lục. Sáng nay ông gửi thư cho Lục Như Ý, bảo nàng hỏi Phù Diễm xem hôm qua có chỗ nào tiếp đãi không chu đáo không.

Đây thậm chí không được coi là chuyện nhỏ, nếu coi là chuyện chính sự để hỏi thì quá hẹp hòi. Lục Như Ý suy nghĩ một chút rồi nói: “Vẫn là cơm canh ở nơi ở mới hợp khẩu vị của Điện hạ, hôm qua Điện hạ ở buổi tiệc dường như không ăn được bao nhiêu.”

Phù Diễm đáp lại nàng: “Nàng nói ngược rồi, hôm qua có Cô ở đó, các vị khách mới thật sự ăn không ngon.”

Lục Như Ý nghẹn lời. Lời hắn nói là thật, buổi tiệc hôm qua không ai dám cười nói lớn tiếng, các vị khách bao gồm cả cha mẹ nàng đều cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ làm hắn không vui. Một bữa tiệc ăn xong, ai nấy đều không tận hứng, nhưng chuyện này cũng không thể trách lên đầu cha mẹ nàng được.

Phù Diễm nói: “Cô không ham mê ăn uống, Lục nương và Lệnh công không cần vì chuyện này mà phiền lòng.”

Thôi Giao thấy rõ vẻ mặt Lục Như Ý giãn ra. Thôi Giao cắn môi dưới, Lục Như Ý thật sự rất để ý đến Phù Diễm, chuyện ăn uống nhỏ nhặt như vậy cũng sợ làm hắn không vui. Nàng càng cảm thấy hổ thẹn, lùi ra sau thêm chút nữa, cúi đầu thấp hơn, không muốn xen vào giữa hai người.

Những cử động nhỏ này của nàng đều lọt vào tầm mắt của Phù Diễm. Ánh mắt hắn lạnh đi, tự mình dùng bữa.

Ăn xong, Phù Diễm súc miệng rồi rời bàn.

Lục Như Ý cũng không ăn nữa. Thôi Giao vội bưng trà đến cho nàng súc miệng, còn ân cần hơn cả hầu hạ Phù Diễm. Phù Diễm quay đầu nhìn nàng, sắc mặt lại trầm xuống, bèn hậm hực muốn ra cửa.

Gia lệnh lúc này chạy tới, thấp giọng nói: “Điện hạ, trung quý nhân bên cạnh Hoàng hậu điện hạ đến truyền lời, Ngũ công chúa đã bị cấm túc xong ba tháng, tối nay Bệ hạ phái người qua thăm dò ý tứ của bà, còn muốn khôi phục thang mộc ấp vốn có của Ngũ công chúa.”

Phù Diễm chắp tay đứng dưới hành lang, gió lạnh tạt vào mặt, hắn hỏi: “Mẫu hậu nói sao?”

“Hoàng hậu điện hạ tự nhiên không chịu. Bệ hạ không đi thông được con đường của bà, e là sẽ tìm đến ngài.”

Phù Diễm nheo mắt, nói với hắn: “Ngươi bây giờ thay Cô đến Môn Hạ tỉnh xin nghỉ, cứ nói Cô tình cờ bị cảm lạnh.”

Gia lệnh vâng lệnh, vội vàng rời đi đến Môn Hạ tỉnh xin nghỉ.

Hoàng đế vốn định đợi Phù Diễm lên triều sẽ giữ người lại, kết quả nghe tin Phù Diễm bệnh, đành phải tạm thời bỏ qua.

Phù Diễm cáo “bệnh” ở nhà, không cần lên triều nữa, buổi sáng ở trong viện luyện tập tay chân.

Trong phòng ngủ của Lục Như Ý, Thôi Giao đang trang điểm cho Lục Như Ý. Lưu phó mẫu ở bên cạnh nhắc nhở Lục Như Ý: “Thái tử điện hạ hiếm khi rảnh rỗi ở nhà, Lục nương tử nên thân cận nhiều hơn.”

Lục Như Ý chọn một chiếc trâm hoa mẫu đơn từ trong hộp trang điểm bảo Thôi Giao cài lên tóc, mỉm cười quay đầu hỏi phó mẫu: “Con không biết những thứ này, xin phó mẫu dạy cho con.”

Thôi Giao trang điểm xong, dời sang một bên, xem Lưu phó mẫu mồm mép tép nhảy dạy bảo Lục Như Ý, nào là đánh cờ đàn hát, ngâm thơ tác phú các loại.

Thôi Giao nghe mà ù tai. Người ngoài nhìn Phù Diễm lạnh lùng cô ngạo, thực ra hắn rất nhẹ dạ, thích nghe nữ lang nói những lời tình tứ êm tai. Những thứ Lưu phó mẫu dạy thực ra không có tác dụng gì, Phù Diễm cực kỳ không hiểu phong tình, phô trương những thứ này với hắn, không chừng còn bị ghét bỏ.

Thôi Giao do dự có nên nói hay không, Lưu phó mẫu đã kéo nàng lại, nói: “Trang điểm của Lục nương tử thanh nhã quá, tiểu nương tử trẻ tuổi thì nên ăn mặc rực rỡ một chút. Thôi Chưởng thư trang điểm lại cho nàng đi.”

Thôi Giao đành phải tẩy trang cho Lục Như Ý, vẽ cho nàng kiểu trang điểm Phi Hà đang thịnh hành hiện nay. Theo gợi ý của Lưu phó mẫu, búi tóc cao, cài trâm ngọc trâm vàng vào búi tóc, cùng với hoa lụa phù dung lớn, phấn hồng son môi đều tô điểm kỹ càng. Thôi Giao nhìn nữ lang trong gương đồng, thật sự là rực rỡ hết mức.

Phó mẫu chọn một chiếc váy nhu quần màu đào cổ vuông, bảo Lục Như Ý thay vào. Đợi nàng ra ngoài, người trực tiếp biến thành một con bướm hoa. Lưu phó mẫu nhìn lên nhìn xuống khen không ngớt lời. Thôi Giao nhìn thế nào cũng thấy kỳ quặc, Lục Như Ý bản tính nội liễm đoan trang, khoác lên bộ trang phục này rất gượng gạo. Nhưng Lưu phó mẫu kéo nàng qua: “Nô tỳ đã nói Lục nương tử ăn mặc thế này đẹp mà, Thôi Chưởng thư ngươi nói xem có phải không?”

Thôi Giao liên tục gật đầu nói phải, nàng cũng không dám nói không phải. Phó mẫu dạy bảo có kinh nghiệm trong cung nhìn thì là nô tỳ, thực chất còn đức cao vọng trọng hơn những nữ quan nhỏ không phẩm cấp như nàng. Thôi Giao cũng không dám cãi lời, bà ta nói gì thì là cái đó.

Lưu phó mẫu lại khoác một dải lụa thêu hoa màu vàng thu lên cánh tay Lục Như Ý, mới coi như đại công cáo thành, đẩy Lục Như Ý đi, bảo nàng Phù Diễm lúc này đang ở hậu viện. Lưu phó mẫu đã đuổi hết nô bộc nữ sử trong viện đi, để thuận tiện cho đôi vợ chồng chưa cưới tình tự.

Lục Như Ý trong lòng thấp thỏm, mâu thuẫn chồng chất. Một mặt nhớ rõ Phù Diễm khi nổi giận đáng sợ thế nào, một mặt dưới sự xúi giục của Lưu phó mẫu, không thể không làm theo lời bà ta.

Sau khi nàng đi, Thôi Giao muốn về phòng, nhưng Lưu phó mẫu nói với nàng, hương Tô Hợp ở đây không đủ dùng, bảo nàng đến cung Hoàng hậu lấy về.

Lấy hương là chuyện nhỏ, Thôi Giao không suy nghĩ nhiều liền đồng ý, rời đi lấy hương.

Phó mẫu đến dạy bảo tân phụ có hai người, một người do Hoàng đế chọn, một người do Hoàng hậu chọn. Lưu phó mẫu chính là người do Hoàng hậu chọn. Thôi Giao được Lục Như Ý gọi vào làm bạn, Đông Cung có chút động tĩnh gì, Hoàng hậu đều biết. Thôi Giao rốt cuộc là thị thiếp của Phù Diễm, thời gian qua, Hoàng hậu cũng nhìn ra Phù Diễm có vài phần để tâm đến Thôi Giao. Thôi Giao lại xinh đẹp kiều diễm, có nàng ở trước mặt Phù Diễm, Phù Diễm khó tránh khỏi phân tâm.

Trước khi Lưu phó mẫu đến đây, Hoàng hậu đã nói riêng với bà ta, tìm cách đuổi Thôi Giao đi. Thôi Giao đến điện Bồng Lai, Hoàng hậu tự có cách để nàng ở lại trong cung, như vậy Phù Diễm và Lục Như Ý mới có thể chuyên tâm ở bên nhau.

Thôi Giao rời nơi ở mới sắp lên xe ngựa, nhìn thấy trong con hẻm nhỏ xéo góc có Thôi Trọng Ung đang đứng. Trời lạnh thế này mà hắn chỉ mặc một chiếc áo cổ tròn mỏng manh, trừng mắt nhìn nàng mặt xanh mét.

Thôi Giao giật mình, muốn đi tới, nhưng người hầu hai bên đang đợi, nàng không thể lên trước nói chuyện với hắn, đành phải lên xe ngựa. Khi xe ngựa ra khỏi cổng phường, nàng vén rèm xe nhìn con hẻm đó, Thôi Trọng Ung đã không thấy bóng dáng đâu.

Thôi Giao tự an ủi mình chắc hắn không biết quan hệ giữa nàng và Thái tử, đợi sau này gặp mặt giải thích với hắn là được. Chỉ còn một tháng nữa thôi, nhẫn nhịn thêm chút nữa là có thể đoàn tụ với anh trai.

Xe ngựa đi về hướng cung Đại Minh, đến trước cổng cung dừng lại. Thôi Giao cầm lệnh bài thông hành Lưu phó mẫu đưa cho đi lại không gặp trở ngại. Đến điện Bồng Lai, có trung quan bên cạnh Hoàng hậu đón tiếp, trung quan cười nói: “Hương Tô Hợp nô tỳ phái người gửi về nơi ở mới là được. Đại công chúa nhớ Thôi Chưởng thư, nghe nói cô đến, muốn giữ cô lại ở vài ngày. Vừa hay Thập tứ nương tử cũng đang ở điện Bồng Lai, ba người các cô có thể chơi cùng nhau.”

Thôi Giao và Bùi Anh Thọ từng có hiềm khích, Bùi Anh Thọ nhất định ghi hận nàng. Nếu nàng ở lại điện Bồng Lai, Bùi Anh Thọ sao có thể để nàng yên ổn, nàng có ý muốn từ chối.

Nhưng trung quan không cho nàng cơ hội, nói với nàng: “Thôi Chưởng thư đến thật khéo, Đại công chúa và Thập tứ nương tử đang ở Tây điện nướng thịt hươu uống rượu, Thôi Chưởng thư cũng qua đó uống vài chén đi.”

Hắn nháy mắt với tên tiểu hoàng môn lanh lợi, tiểu hoàng môn liền chạy nhanh đến Tây điện truyền lời. Một lát sau Đại công chúa thò đầu ra từ trong Tây điện, vẫy tay với Thôi Giao: “Mau qua đây!”

Thôi Giao không thể từ chối thêm, đành phải vào Tây điện.

Trong Tây điện ấm áp hơn bên ngoài nhiều, họ dựng một lò lửa ở gần cửa sổ, treo một chiếc đùi hươu trên đó nướng. Mùi thơm của thịt nướng tỏa ra khắp nơi, Thôi Giao vốn không muốn ăn, cũng bị gợi lên cơn thèm.

Bùi Anh Thọ thấy nàng thì không thèm để ý. Ngược lại Đại công chúa vẫn nhiệt tình với nàng, sai người bê ghế đến trước lò lửa, bảo nàng ngồi xuống, còn tự tay rót rượu cho nàng, nói: “Đây là rượu Tam Lặc Tương của Đại Thực, vị ngọt dễ uống, cô nếm thử đi.”

Thôi Giao nghe lời nhấp một ngụm, quả nhiên dễ uống, khác với rượu nàng uống trước kia, ngọt như nước đường, thoang thoảng chút vị rượu.

Đại công chúa không biết nàng và Bùi Anh Thọ trước kia có xích mích, còn chỉ vào Bùi Anh Thọ nói: “Đây là biểu muội nhà cậu ta.”

Thôi Giao giả vờ nói tiếng hân hạnh. Bùi Anh Thọ hừ lạnh một tiếng, vẫn không thèm để ý nàng, Thôi Giao hơi lộ vẻ lúng túng.

Đại công chúa cười khúc khích: “Cô là người Đông Cung, nó bây giờ nhìn thấy người Đông Cung đều là cái bộ dạng này.”

Thôi Giao chỉ giả vờ ngây ngô.

Đại công chúa nói: “Thập tứ nương và Tam lang có tình phận từ nhỏ, Thập tứ nương từ nhỏ đã đuổi theo sau mông Tam lang đòi làm vợ nó. Đáng tiếc Tương Vương vô mộng, tìm được giai nhân khác. Từ khi Tam lang định ra Thái tử phi, Thập tứ nương liền mang cái bộ mặt đưa đám ủ rũ này.”

Đại công chúa nói chuyện xưa nay không kiêng nể gì. Thôi Giao nghe mà thầm cảm thán may mà nàng là Đại công chúa, nếu đổi lại là người khác, có cái miệng này sớm đã đắc tội một đống người rồi.

Nàng nhìn Bùi Anh Thọ, Bùi Anh Thọ chỉ cúi đầu ăn thịt, dường như không nghe thấy Đại công chúa lấy chuyện buồn của mình ra làm trò cười.

Đại công chúa cũng lấy dao nhỏ cắt một miếng thịt hươu bỏ vào bát nàng, ra hiệu nàng học theo Bùi Anh Thọ chấm gia vị mà ăn. Cách ăn này rất không câu nệ tiểu tiết. Thôi Giao thử ăn một miếng, quả nhiên thơm, ngon hơn bất kỳ loại thịt gà vịt nào nàng thường ăn. Những quý tộc này hưởng thụ nhất, không nỡ để bản thân chịu thiệt thòi chút nào.

Nữ sử ngoài hành lang bỗng nói: “Tuyết rơi rồi!”

Ba người Thôi Giao nhìn ra ngoài, quả nhiên thấy tuyết đang rơi, rơi khá lớn. Các nữ sử vội vàng mang vải nỉ đến che trên mái hiên, ngăn hoa tuyết bay vào trong phòng, làm lạnh quý nhân.

Bùi Anh Thọ lúc này đột nhiên đứng dậy đi đến cửa, nói với tỳ nữ của mình: “Lấy kiếm của ta đến đây.”

Thôi Giao bỗng sinh lòng khiếp sợ, nàng, nàng ta không phải tức giận muốn giết mình chứ!

Đại công chúa nhấp ngụm rượu, cười với nàng: “Thập tứ nương đây là uống vài chén rượu, ăn vài miếng thịt hươu, hơi nóng trong người không tan được, muốn múa kiếm cho chúng ta xem đấy.”

Thôi Giao khẽ “a” một tiếng, liền thấy tỳ nữ kia mang đến một thanh bảo kiếm. Bùi Anh Thọ sải bước ra giữa sân, rút thanh kiếm đó ra khỏi bao. Trong ban ngày tuyết rơi này, ánh kiếm lạnh lẽo từng hồi, nàng cầm kiếm múa lượn trong màn tuyết rơi đầy trời. Thân hình nhanh nhẹn cao ráo, tuy không giống nam nhi khôi ngô hùng tráng, nhưng lại có một phong thái hiên ngang sảng khoái khác biệt.

Nữ lang nhà Bùi thị ở Hà Đông, quả nhiên là biết võ. Nếu nàng có bản lĩnh này, cũng không cần cầu xin người khác che chở rồi.

“Thập tứ nương nhà ta cũng không kém gì nam nhi,” Đại công chúa tự hào nói.

Thôi Giao gật đầu: “Thập tứ nương tử cân quắc bất nhượng tu mi.”

Đại công chúa thở dài, lại thấy tiếc nuối: “Tam lang không thích.”

Thôi Giao mím môi đỏ không biết phải nói gì.

Đại công chúa nói: “Bùi thị xuất thân võ tướng, trà, hương, thêu thùa và một số thứ thanh nhã khác đều không thông. Thập tứ nương lại thích múa đao múa kiếm. Cậu mợ có hai con trai, chỉ có Thập tứ nương là con gái duy nhất. Thập tứ nương lại hiếu thắng, cậu từ nhỏ đã nuôi dạy nó như nam nhi, cho nên tính tình cũng thẳng thắn. Nó lúc nhỏ từng được nương đón vào cung ở một thời gian, lúc đó suốt ngày đi theo ta và Tam lang, như một cái đuôi nhỏ. Lúc đó Tam lang cũng không lạnh lùng như bây giờ, nó cũng chăm sóc Thập tứ nương, chỉ là đáng hận phó mẫu kia của Tam lang!”

Thôi Giao hoàn hồn từ bóng dáng múa kiếm của Bùi Anh Thọ, cầm dao nhỏ cắt một miếng thịt hươu có cả nạc lẫn mỡ chấm gia vị đưa cho nàng, dịu dàng nói: “Đã liên quan đến điều kiêng kỵ của Thái tử điện hạ, A Trà hay là đừng nói nữa.”

Thôi Giao thật sự không muốn biết những chuyện cũ rích của Phù Diễm, chẳng liên quan gì đến nàng. Chỉ còn một tháng nữa thôi, sau này đường ai nấy đi, nàng biết quá nhiều, sau này truy cứu ra nàng cũng không thoát được.

Đại công chúa xua tay, ăn miếng thịt hươu nàng đưa, nói: “Cô là người của Tam lang, sớm muộn gì cũng phải biết những chuyện này. Thay vì để người khác nói, thà để ta nói còn hơn.”

Thôi Giao không thể không kính phục nàng, người hay nói thì không thể dừng lời được, đặc biệt là nhắc đến Phù Diễm, không để nàng nói xong, nàng có thể túm lấy người ta không buông, thế là đành phải nghe nàng nói tiếp.

“Phó mẫu kia của Tam lang là do cha tùy ý chọn. Tam lang lúc nhỏ còn ở điện Bồng Lai, có nương trông chừng, phó mẫu đó chăm sóc Tam lang còn tính là tận tâm. Sau này Tam lang được lập làm Thái tử, dời đến Đông Cung, cha lại vì bệnh phong tý thường xuyên phát tác, không ở được cung Thái Cực, bèn đưa hậu cung dời vào cung Đại Minh, chỉ có Tam lang ở lại trong cung Thái Cực. Ở xa rồi, nương có cẩn thận đến đâu cũng có sơ hở.”

Nàng nói đến đây bỗng dừng lại.

Thôi Giao đoán nàng nói đến khô cả cổ, vội vàng rót cho nàng chén rượu Tam Lặc Tương. Nàng uống rượu xong, tiếp tục nói: “Tam lang mười tuổi làm Thái tử, mười hai tuổi vào triều nghe chính sự, là một đứa trẻ hiểu chuyện hết mức, nương rất ít khi phải lo lắng cho nó. Tam lang từ nhỏ đã mất mẹ đẻ, rất trọng tình cảm, hiềm nỗi bị phó mẫu kia làm tổn thương quá sâu. Phó mẫu đó chỉ vì từng chăm sóc nó, nó liền nghe lời bà ta răm rắp, mặc cho bà ta tùy ý lấy đi vàng bạc ngọc khí trong Đông Cung đem bán trộm. Bà ta không chỉ cài cắm người thân của mình vào Đông Cung, còn nhận tiền của người khác. Nô bộc trong cung đều biết Tam lang thương xót người dưới, có kẻ đưa tiền cho bà ta muốn vào Đông Cung, bà ta cũng làm chuyện bẩn thỉu này. Những chuyện này Tam lang đều chưa từng truy cứu.”

“Sau khi Tam lang tròn mười bốn tuổi, các đại thần trong triều bắt đầu thường xuyên dâng tấu chọn Thái tử phi, cha cũng động lòng, muốn chọn Thái tử phi cho nó. Nhưng không ai ngờ phó mẫu kia to gan đến mức dụ dỗ Tam lang cưới con gái bà ta.”

Thôi Giao tặc lưỡi. Phó mẫu nói cho hay là chăm sóc Thái tử, đáng được kính trọng, nhưng xét kỹ ra, những phó mẫu trong cung đa số là người bị sung vào tiện tịch. Nếu là lương tịch, sớm đã được thả ra khỏi cung cho tự do cưới gả. Đại Lương có thiết luật, lương tiện không được thông hôn. Thái tử lại là trữ quân, nếu thật sự cưới con gái phó mẫu, vị trí Thái tử này e là phải nhường cho người khác.

Đại công chúa mắt rưng rưng: “Tam lang vẫn hiểu đạo lý, tự nhiên không đồng ý. Phó mẫu kia giấu tâm cơ, nhân lúc cha đưa nương đến thái miếu tế tổ, vào đêm hôm đó ép Tam lang và con gái bà ta cùng phòng, thậm chí dùng thủ đoạn hạ đẳng, hạ thuốc Tam lang. Tam lang thà chết không theo. Phó mẫu kia cũng biết nếu chuyện không thành, bà ta và con gái bà ta đều không sống nổi, cuối cùng mới nảy sinh ác tâm muốn giết nó. Con Phi Tướng quân kia của Tam lang là chết để cứu nó. Cũng vì vậy, Tam lang bị kích động hung tính, trong lúc giằng co đã đoạt lấy con dao găm trong tay phó mẫu phản sát phó mẫu.”

Đại công chúa nói đến chỗ đau lòng không kìm được rơi nước mắt, rồi lau đi, ngay lập tức chuyển sang phẫn nộ: “Những chuyện này đều là sau khi phó mẫu chết, con gái bà ta khai ra. Phó mẫu đó độc ác tàn nhẫn, không chỉ dùng những lời lẽ khó nghe nhục mạ Tam lang, còn dùng mẹ đẻ của nó để sỉ nhục nó!”

Thôi Giao chấn động đến mức không nói nên lời. Hóa ra trước kia nói phó mẫu ám sát Phù Diễm là bình phong, đằng sau lại có bí mật không thể cho ai biết như vậy. Phù Diễm thời niên thiếu còn xảy ra chuyện này.

Chẳng trách hắn không thích phụ nữ thân cận mình, đây đều là do phó mẫu kia gây nghiệp.

Nàng nghĩ đến Lục Như Ý hiện tại đang bị Lưu phó mẫu xúi giục đi thân cận với Phù Diễm, mong sao đừng xảy ra chuyện gì.

Nghĩ vậy, nàng có chút ngồi không yên, mới định nhìn trời bên ngoài, vừa hay thấy Bùi Anh Thọ không biết đã múa kiếm xong từ lúc nào. Người đứng trước cửa hiển nhiên cũng đã nghe thấy những lời Đại công chúa nói, cũng không lên tiếng, đi vào ngồi xuống ghế.

Thôi Giao giả vờ nhìn trời, do dự nói với Đại công chúa: “... A Trà, tuyết này càng lúc càng lớn, tôi hay là đi trước đây, hôm khác lại đến thăm cô.”

Đại công chúa níu kéo nói: “Cô đừng về nữa, Thập tứ nương mấy ngày nay buồn bực, làm ta nghẹt thở chết mất. Cô ở lại ở vài ngày, ta kể cho cô nghe những chuyện thú vị gần đây.”

Thôi Giao cười gượng, đang cân nhắc tìm lời gì để rời đi.

Một cung nữ đi vào bẩm báo nói, Vương quý phi đưa Ngũ công chúa qua thăm Đại công chúa.

Mẹ con Vương quý phi ba người da mặt có thể nói là dày hơn tường thành rồi, làm ra chuyện xấu hổ cướp phò mã, còn có thể giả vờ như không có chuyện gì đến gặp Đại công chúa.

Đại công chúa một cơn giận bốc lên, lập tức nói không gặp.

Thôi Giao nhắc nhở nàng: “A Trà vẫn nên đi gặp một mặt, dù sao Ngũ công chúa đã giải cấm túc. Vương quý phi đưa Ngũ công chúa đến, nhất định đã báo trước với Bệ hạ. A Trà nếu không gặp, truyền đến tai Bệ hạ, e là Bệ hạ không vui.”

Cung nữ cũng nói: “Hoàng hậu điện hạ cũng có ý như vậy, A Trà vẫn nên đi gặp thì tốt hơn.”

Đại công chúa thế là nhịn giận, ra khỏi Tây điện đi gặp hai mẹ con kia.

Tây điện còn lại Thôi Giao và Bùi Anh Thọ. Thôi Giao ngồi cùng nàng ta cũng không ăn nổi thịt hươu, vừa hay Đại công chúa không có ở đây, nàng bây giờ ra cung, họ cũng không rảnh quản nàng.

Thôi Giao mới định dời người, lại nghe Bùi Anh Thọ nói: “Cô đối với biểu ca cũng chẳng có bao nhiêu yêu thích.”

Phù Diễm cũng chẳng phải miếng bánh thơm tho gì, tính tình hắn cô ngạo, người cũng khó hầu hạ, không thích chẳng phải rất bình thường sao? Cũng không phải ai cũng giống nàng ta thích dán mặt nóng vào tảng đá cứng.

Nhưng lời này không thể nói ra.

Ở đây không có người, Thôi Giao mới nhỏ giọng phản bác nàng ta: “Thập tứ nương tử chớ có nói bậy, Thái tử điện hạ có ơn cứu mạng với tôi, tôi đương nhiên thích ngài ấy.”

Bùi Anh Thọ cười lạnh: “Lúc nãy cô đâu có tự xưng như vậy.”

Thôi Giao nghĩ lại lúc trước tưởng nàng ta có thể là Thái tử phi, sợ đắc tội nàng ta, nói chuyện với nàng ta cũng phải thấp hơn một bậc, xưng thiếp vốn là khiêm nhường, nhưng quá khiêm nhường, người khác sẽ tưởng nàng dễ bắt nạt. Nàng và Đại công chúa sẽ không tự xưng như vậy, là vì nàng biết Đại công chúa là người không câu nệ tiểu tiết, có lẽ Đại công chúa và Hoàng hậu đều chỉ coi nàng là nô bộc, nhưng Đại công chúa ít nhất không vì thân phận của mình mà khinh rẻ nàng.

Bùi Anh Thọ không truy cứu nữa, chỉ nói: “Nếu cô thích biểu ca, sẽ không dửng dưng trước những biến cố của biểu ca như vậy.”

Quả nhiên bị nàng ta nói trúng, nhưng Thôi Giao không thể thừa nhận, hỏi ngược lại nàng ta: “Chẳng lẽ phải khóc lóc thảm thiết mới có thể chứng minh tôi thích Điện hạ sao?”

Bùi Anh Thọ mắng một câu: “Cái đồ đàn bà nhỏ mọn nhà cô chỉ giỏi ngụy biện!”

Thôi Giao nói: “Thập tứ nương tử có bao giờ nghĩ qua, nếu tôi không thích Thái tử điện hạ, lòng tôi không thành, Thái tử điện hạ sau khi trải qua những biến cố đó, còn không nhìn ra tôi đối với ngài ấy không phải thành tâm thành ý sao?”

Bùi Anh Thọ bị nàng phản bác không nói lại được câu nào.

Thôi Giao lại nói: “Thập tứ nương tử chỉ cảm thấy thế gian này chỉ có một mình cô là thích Thái tử điện hạ, nhưng cho dù không có tôi, tương lai cũng có rất nhiều phụ nữ vào Đông Cung. Thái tử điện hạ phẩm mạo xuất chúng, thích ngài ấy chẳng phải là chuyện rất tự nhiên sao?”

Bùi Anh Thọ nhất thời không nói gì.

Thôi Giao cuối cùng nói: “Thập tứ nương tử là người thẳng thắn, có gì nói nấy, tôi rất ngưỡng mộ Thập tứ nương tử. Nhưng Thập tứ nương tử có lẽ hiểu rằng, không phải tất cả sự yêu thích đều có thể nói ra trực tiếp như Thập tứ nương tử. Thập tứ nương tử có Bùi thị chống lưng, tôi chỉ là một cô nhi vô danh tiểu tốt, vui buồn chỉ có thể lén giấu trong lòng.”

Bùi Anh Thọ im lặng nhìn chằm chằm nàng. Nàng mặc cho nàng ta nhìn, bên môi nở nụ cười, giống như tất cả những thị thiếp nhu thuận quyến rũ trong mắt những người biết chuyện.

Bùi Anh Thọ tự rót rượu uống cạn, uống xong đặt chén xuống, nói: “Đi theo ta.”

Thôi Giao thầm nghĩ Bùi Anh Thọ quả thực xứng đáng với hai chữ quang minh lỗi lạc. Nàng từng khiêu khích Bùi Anh Thọ, cũng không thấy Bùi Anh Thọ đi mách lẻo với Hoàng hậu, điểm này không có gì để chê.

Có điều đi theo nàng ta, nàng ta sẽ không giết người chứ.

Thôi Giao dù thấp thỏm vẫn đi theo.

Họ chuyển sang Tây điện, đã có xe ngựa đợi sẵn.

Bùi Anh Thọ lên xe ngựa, nàng cũng đi theo.

Xe ngựa đi qua cửa Tả Ngân Đài ra khỏi cung Đại Minh. Thôi Giao vén rèm xe nhìn ra ngoài, là hướng về phía phường Long Khánh.

Thôi Giao hơi ngạc nhiên, chắc không phải đưa nàng về nơi ở mới, hay là muốn mượn nàng làm cớ để đại náo nơi ở mới?

Xe ngựa dừng trước cổng phường Long Khánh, Bùi Anh Thọ ngồi im không động đậy, Thôi Giao liền xác định nàng ta đưa mình về. Nàng chân thành nói: “Đa tạ Thập tứ nương tử đưa tôi về.”

Nàng chuẩn bị xuống xe ngựa, Bùi Anh Thọ lúc này đột nhiên nói: “Nếu cô lừa gạt biểu ca, ta quyết không tha cho cô.”

Tim Thôi Giao nảy lên một cái, quay đầu lại cười với nàng ta ngọt ngào: “Sẽ không đâu.”

Nàng đã lừa Phù Diễm rồi, đi đến bước này làm gì còn đường lui, dù sao đợi nàng đi rồi, mặc cho họ tức giận mắng mỏ, nàng cũng không nghe thấy.

Thôi Giao xuống xe ngựa, bước vào trong cổng phường.

Quay đầu lại, chiếc xe ngựa đó đã chạy nhanh trở về. Thôi Giao nhất thời hít một hơi khí lạnh, nàng nghĩ đến một khả năng. Sau khi nàng vào điện Bồng Lai, bất kể là trung quan hay Đại công chúa đều muốn nàng ở lại ở vài ngày, nhất định là ý của Hoàng hậu. Hoàng hậu muốn giữ nàng lại trong cung, làm vậy chắc chắn là cảm thấy nàng làm phiền Thái tử và Lục Như Ý ở riêng.

Từ lúc Lưu phó mẫu bảo nàng đi lấy hương, cái bẫy đã được giăng sẵn. Ở lại trong cung sống hay chết phải xem ý của Hoàng hậu rồi. Hoàng hậu trước kia đã vì Thái tử không muốn đem nàng tặng cho vương tử Đà Bà Ly mà chất vấn nàng, đại khái sớm đã không thích nàng rồi.

Bùi Anh Thọ đã cứu nàng một mạng.

Thôi Giao thầm nghiến răng, dù có cảm kích, nàng cũng sẽ không giao thiệp với những quý nhân này nữa. Bùi Anh Thọ cứu nàng chẳng qua là chuyện thuận tay có thể làm, nàng nếu muốn báo đáp, lại phải dốc hết tất cả. Lúc đầu Phù Diễm cứu nàng, nàng cũng mang lòng ơn huệ, nhưng nàng vì để có thể đứng vững bên cạnh hắn, báo đáp đại ân của hắn, suýt chút nữa mất nửa cái mạng.

Nàng chỉ có thể thầm cảm thán trong lòng một câu, hy vọng Bùi Anh Thọ có thể cầu được ước thấy, những chuyện khác lực bất tòng tâm rồi.

Thôi Giao đi về phía nơi ở mới, sắp đi qua lối đi trong phường, lại thấy xe diêu của Phù Diễm đi tới. Gia lệnh ngồi trước xe thấy nàng, mở xe diêu đi vào, một lát sau ra khỏi xe diêu nói: “Điện hạ bảo quay xe, về nơi ở mới.”

Phu xe vẻ mặt do dự, cung kính hỏi: “Điện hạ không đến cung Đại Minh nữa sao?”

Gia lệnh lạnh mặt: “Lời của Điện hạ ngươi cứ nghe theo mà làm, chớ có hỏi nhiều.”

Phu xe bèn đánh xe diêu về nơi ở mới.

Gia lệnh còn đứng bên đường, mỉm cười ôn hòa với nàng: “Thôi Chưởng thư đi lấy hương không về, là vì cớ gì?”

Thôi Giao biết cái gì không nên nói, cái gì nên nói, bảo: “Đại công chúa và Bùi Thập tứ nương tử thịnh tình khó khước, mời thiếp ăn thịt hươu nướng uống rượu Tam Lặc Tương, thiếp tham ăn vài miếng, về bị muộn.”

Gia lệnh vuốt râu gật đầu cười cười.

Thôi Giao lo lắng nói: “Trung quan của Hoàng hậu điện hạ nói sẽ phái người đến đưa hương Tô Hợp, có người đưa hương đến không? Đều tại thiếp tham ăn hỏng việc.”

Gia lệnh nói: “Hương Tô Hợp đã đưa đến rồi, Thôi Chưởng thư không cần tự trách. Buổi tối Thôi Chưởng thư hầu hạ Lục nương tử ngủ xong, nhớ đi gặp Điện hạ.”

Thôi Giao ghi nhớ, hai người bèn về nơi ở mới.

Thôi Giao trước tiên đi gặp Lục Như Ý, tuy nhiên cửa phòng ngủ của Lục Như Ý đã đóng lại. Lưu phó mẫu lo lắng đi đi lại lại ngoài cửa, vừa nhìn thấy nàng, sắc mặt xanh trắng xen lẫn, càng khó phát tác, đành phải hỏi nàng sao lại về rồi.

Thôi Giao bèn dùng những lời vừa đối phó với Gia lệnh để đối phó với bà ta.

Lưu phó mẫu cũng không rảnh rỗi nói những chuyện này với nàng, chỉ vào cửa phòng nói: “Thôi Chưởng thư, cô vào khuyên nhủ Lục nương tử đi.”

Thôi Giao kỳ lạ hỏi: “Lục nương tử sao vậy?”

Lưu phó mẫu một khuôn mặt già giận không được, bực không xong, chỉ lo lắng nói: “Hình như là, là Lục nương tử làm Thái tử điện hạ không vui, bị đuổi về rồi...”

Bà ta đây cũng là lời nói của mình. Thôi Giao đều có thể đoán được không phải Lục Như Ý làm Phù Diễm không vui, là cái mưu kế bà ta bày cho Lục Như Ý làm Phù Diễm chán ghét rồi. Lục Như Ý nghe lời bà ta nên gặp xui xẻo, bà ta còn muốn đẩy hết trách nhiệm lên đầu Lục Như Ý.

Lừa nàng vào điện Bồng Lai lấy hương thực chất là muốn cưỡng ép giữ nàng lại điện Bồng Lai, không loại trừ khả năng muốn hại mạng nàng, lại bày mưu hèn kế bẩn cho Lục Như Ý, chuốc lấy sự chán ghét của Phù Diễm.

Cái bà Lưu phó mẫu này đúng là một kẻ gậy chọc bánh xe, nếu nàng còn ở lại nơi ở mới, nhất định sẽ quấy nhiễu mọi người không được yên ổn.

Lưu phó mẫu nói: “Chuyện vợ chồng cãi vã cũng chẳng phải chuyện gì lớn, Lục nương tử đóng cửa không gặp người, truyền đến tai Thái tử điện hạ thì không hay chút nào.”

Thôi Giao lười nghe bà ta nói nhảm, bảo một câu: “Để tôi vào khuyên nhủ, Lưu phó mẫu bà đi làm việc của bà đi.”

Lưu phó mẫu như được giải thoát, chạy nhanh như bay.

Thôi Giao hừ một tiếng, gõ cửa nói: “Lục nương tử, thiếp về rồi, người mở cửa cho thiếp vào đi.”

Một lát sau, cửa phòng từ bên trong mở ra một khe hở. Thôi Giao đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Lục Như Ý gục trên bàn trang điểm nức nở, tóc tai rũ rượi, trâm cài rơi đầy đất.

Thôi Giao im lặng ngồi xổm xuống đất, nhặt những chiếc trâm đó lên bỏ vào hộp trang điểm.

Nàng suy nghĩ một chút, đi đến cửa, nhỏ giọng bảo nữ sử mang chậu nước nóng đến. Nàng tự tay bưng vào phòng, rồi hầu hạ Lục Như Ý rửa mặt thay quần áo, chải lại tóc cho nàng, vẽ kiểu trang điểm thường ngày của nàng, trên tóc cài hai chiếc trâm ngọc, cài một bông hoa lụa màu xanh nhỏ nhắn, thanh nhã đoan trang.

Thôi Giao nói: “Lục nương tử thế này rất đẹp.”

Lục Như Ý được nàng khen thì phá lên cười, đầu lắc lắc: “Ta đâu phải đứa trẻ ba tuổi, cần cô khen ta.”

Nàng thở dài một tiếng thật nặng, nói: “Cũng là ta đáng đời, nghe lời Lưu phó mẫu thật sự đi tìm Điện hạ. Điện hạ nhìn thấy bộ dạng này của ta đã không thích, ta còn sán lại gần, Điện hạ không nể mặt bảo ta đi ra ngoài đừng làm phiền ngài ấy, mặt mũi mất sạch rồi.”

Hôn ước không hủy được, nàng sớm đã nghĩ đến việc bổn phận làm một Thái tử phi. Lần này Lưu phó mẫu bảo nàng buông bỏ sự dè dặt để thân cận Thái tử, nàng cũng chỉ có thể làm theo. Vốn dĩ đã biết Thái tử là người lạnh lùng, nhưng không ngờ lại mất mặt đến mức bị nói thẳng thừng đuổi đi như vậy. Nàng khóc chính là cảm thấy mất mặt. Lục thị họ cũng được coi là gia đình thư hương, lời nói việc làm của nữ lang thế gia đều có thể coi là điển hình. Nàng đã làm một nữ lang cử chỉ đoan trang suốt mười bảy năm, lần đầu tiên làm chuyện quá giới hạn, mất mặt lớn.

Nàng bây giờ làm Thái tử không vui, Thái tử nếu vì vậy mà hủy hôn, tuy cũng đúng ý nàng, nhưng danh tiếng xấu của nàng cũng sẽ lan truyền ra ngoài, sau này muốn tìm một mối hôn sự tốt khác, sẽ không dễ dàng như vậy nữa.

Thôi Giao nghĩ đến cảnh tượng đó, có chút lúng túng, lại có chút buồn cười. Nàng trước kia cũng từng bị Phù Diễm đuổi như vậy, nhưng nàng da mặt dày, căn bản không để tâm. Lục Như Ý da mặt mỏng, liền cảm thấy mặt mũi không qua được, đại khái cũng sợ Phù Diễm không thích.

“Điện hạ xưa nay mặt lạnh, có lẽ ngài ấy đang bận rộn chính sự, không rảnh quan tâm đến Lục nương tử. Lục nương tử đừng để tâm, thiếp ở Đông Cung mấy tháng nay, cũng từng thấy thực khách của Điện hạ làm phiền Điện hạ, bị Điện hạ đuổi ra khỏi thư phòng, nhưng sau đó, Điện hạ cũng không để bụng thực khách, vẫn cùng họ bàn bạc chính sự.”

Lục Như Ý biết nàng có lòng an ủi mình, trong lòng dễ chịu hơn đôi chút, nghiêm túc nói với nàng: “Ta trước kia đã hứa với cô, ngày ta và Điện hạ đại hôn, sẽ thả cô ra khỏi cung, nhưng nếu Điện hạ hủy hôn với ta, cô đừng trách ta.”

Thôi Giao nói một tiếng sao có thể, che giấu sự hổ thẹn trong lòng: “Lục nương tử lương thiện, thiếp chỉ nguyện, tương lai bất luận thế nào, Lục nương tử cũng đừng quên người bạn là thiếp đây.”

Nhận được một tiếng “được” trịnh trọng của Lục Như Ý.

Hai người trò chuyện nửa ngày, Lục Như Ý đã hoàn toàn được giải tỏa, buổi tối còn có thể bình thường cùng Phù Diễm ngồi chung một chỗ dùng bữa tối, chỉ là ít lời hơn.

Thôi Giao hầu hạ Lục Như Ý nghỉ ngơi xong, ra ngoài nhìn trời đất một màu bạc. Hành lang đều treo đèn lồng, chỉ có bốn nữ sử trực đêm, còn lại đều sợ lạnh trốn trong phòng không ra.

Thôi Giao dặn dò một phen, liền rời khỏi phòng ngủ này, cầm đèn giả vờ về phòng, đến lối đi thì thổi tắt đèn, lần mò lẻn vào phòng ngủ của Phù Diễm.

Phù Diễm ngồi trên sập cửa tò vò, bên cạnh bày những món ăn vặt nàng mua, đang xem cuốn “Thủy Kinh” sắp tu soạn xong.

Thôi Giao để ý thấy những món ăn vặt đó đều vơi đi, hắn vậy mà cũng ăn những món ăn vặt dân dã này.

Phù Diễm đặt “Thủy Kinh” lên án thư, ngước mắt nhìn nàng, là đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, không thấy có vết thương, mới thản nhiên hỏi: “Mẫu hậu có làm khó nàng không?”

Thôi Giao mím môi hồng nói không có, vẫn chỉ nói đã ăn thịt hươu và uống rượu. Đại công chúa nói Phù Diễm trọng tình, Hoàng hậu nuôi nấng hắn lớn lên, không phải mẹ đẻ mà hơn cả mẹ đẻ, cho dù Hoàng hậu có làm gì nàng, hắn cũng sẽ không đứng về phía nàng.

Phù Diễm vẫy tay với nàng, nàng từng bước nhỏ từng bước nhỏ dời qua, rồi bị Phù Diễm ôm eo kéo vào lòng. Phù Diễm bắt đầu cởi quần áo của nàng, nàng đỏ mặt nói: “Phải ở đây sao? Thiếp chịu không nổi, cầu Điện hạ lên giường.”

Nàng cũng không dám đẩy khước Phù Diễm, mặc cho Phù Diễm cởi bỏ chiếc váy nhu quần mặc bên ngoài, kiểm tra trên người nàng không có vết thương. Phù Diễm ôm nàng ngồi lên giường, buông rèm xuống. Thôi Giao vươn dài cánh tay ôm lấy hắn, rướn người lên hôn hắn. Hôn được một nửa, hắn đột nhiên rời ra. Thôi Giao có chút không hài lòng, nàng đã lo sợ suốt một ngày, còn phải về hầu hạ hắn, hắn không thể ngoan ngoãn nằm đó mặc nàng hầu hạ sao?

Phù Diễm rung chiếc chuông vàng ở đầu giường. Một lát sau Gia lệnh dẫn y sư đến gần. Phù Diễm bảo nàng đưa tay ra, nàng ngoan ngoãn đưa ra, y sư bắt mạch xong, nói không sao.

Phù Diễm hỏi: “Có từng uống qua thuốc tuyệt dựng không?”

Y sư trả lời: “Vị nương tử này cơ thể rất khỏe mạnh, chưa từng chạm qua loại thuốc này.”

Phù Diễm bèn bảo họ lui xuống.

Thôi Giao lúc đầu còn ngơ ngác, lúc này mới hiểu ra. Hóa ra Phù Diễm vội vàng vào điện Bồng Lai là vì nàng. Phù Diễm cũng biết, Hoàng hậu có thể gây bất lợi cho nàng.

Phù Diễm ôm nàng lật người ngã xuống, trong đôi mắt sâu thẳm toàn là hình bóng của nàng, hắn khẽ nói: “Đừng sợ, có Cô ở đây, không ai dám làm hại nàng.”

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Bị Đuổi Khỏi Nhà, Bạn Trai Của Cô Bạn Thân Đã Cưu Mang Tôi
Quay lại truyện Khóa Mỹ Nhân
BÌNH LUẬN
hzz
hzz

[Pháo Hôi]

1 giờ trước
Trả lời

Hay ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện