Chương 40

Mí mắt Chu Khanh Khanh nặng tựa ngàn cân, dường như chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ dính chặt lấy nhau. Nàng cũng không hiểu vì sao mình lại buồn ngủ đến thế. Nhớ năm đó khi nàng theo Chu Lão Ngũ đi bộ lánh nạn, thâu đêm suốt sáng bôn ba vất vả hơn thế này nhiều, vậy mà khi ấy nàng chưa từng ngủ say bao giờ, chỉ cần một tia động tĩnh nhỏ cũng đủ...
Quay lại truyện Khinh Khinh, Lại Đây Ăn Cơm
BÌNH LUẬN