Tình nghĩa bao nhiêu năm nay, cậu ta không thể không màng đến.
Cho nên dù Vương Kiệt có không đáng tin đến đâu, cậu ta cũng chưa từng nghĩ đến việc cắt đứt qua lại với hắn.
Về sau nữa, bố mẹ Vương Kiệt bị tai nạn xe cộ, công ty bảo hiểm bồi thường một khoản tiền, Vương Kiệt dứt khoát không đi làm nữa, cầm tiền bồi thường đi đánh bạc.
Tiền bồi thường cả triệu tệ, tiêu chưa đến nửa năm, đã thua sạch sành sanh.
Sau khi hết tiền bồi thường, hắn đã nghiện cờ bạc, lại bán luôn căn nhà bố mẹ để lại.
Đợi tiền bán nhà thua hết, lại đi vay nặng lãi.
Năm ngoái, Vương Kiệt vì nợ nặng lãi hai triệu, chủ nợ dọa không trả tiền thì chặt tay chân hắn, ném hắn xuống hồ cá sấu cho cá sấu ăn, Vương Kiệt sợ chết khiếp, tìm đến cậu ta khóc lóc thảm thiết nhờ cậu ta giúp đỡ, nói chỉ cần trả hết hai triệu tiền nặng lãi này, sẽ không bao giờ đi đánh bạc nữa.
Sau này sẽ tìm một công việc, đi làm đàng hoàng.
Cuối cùng, Trịnh Dương giúp hắn trả hai triệu.
Để Vương Kiệt có thể làm việc đàng hoàng, lại bỏ vốn mấy chục vạn, giúp Vương Kiệt mở một quán ăn, để Vương Kiệt làm ông chủ quán ăn.
Vương Kiệt lúc đó ôm cậu ta khóc lóc chân thành tha thiết, nói sau này chắc chắn sẽ cải tà quy chính, làm lại cuộc đời, không phụ lòng tốt của cậu ta.
Nghĩ đến những chuyện này, trong mắt Trịnh Dương mang theo sự đau lòng và phẫn nộ: "Vương Kiệt, tớ tự thấy mình không có chỗ nào có lỗi với cậu, những năm nay tớ giúp cậu bao nhiêu, trong lòng cậu tự rõ."
"Cậu bây giờ vì tiền, táng tận lương tâm, không sợ có báo ứng sao!"
"Báo ứng?" Vương Kiệt như nghe được chuyện gì cực kỳ buồn cười, cười lớn thành tiếng, "Ông đây chưa bao giờ tin cái gì gọi là báo ứng! Ông đây chỉ biết, cái xã hội này không có tiền thì chó cũng không bằng, có tiền mới là ông lớn! Đừng có nói nhảm nữa, mau nói thẻ ngân hàng cậu để đâu, mật mã là bao nhiêu!"
"Nể tình nghĩa bao năm của chúng ta, chỉ cần cậu đưa tôi ba mươi triệu, tôi sẽ không giết cậu. Trịnh Dương, ba mươi triệu đối với cậu cũng không nhiều nhặn gì, cậu đều làm ngôi sao rồi, mấy chục triệu đối với cậu chẳng phải chuyện nhỏ sao."
"Ha ha." Trong cơn cực độ phẫn nộ, Trịnh Dương bỗng bật cười, "Vương Kiệt, tớ quả thực có thể lấy ra ba mươi triệu cho cậu..."
Mắt Vương Kiệt lập tức sáng lên: "Cậu đồng ý rồi?"
Trịnh Dương lại bỗng nhiên sa sầm mặt, trừng mắt nhìn hắn, từng chữ từng chữ nghiến răng nghiến lợi nói: "Nhưng cậu một xu cũng đừng hòng lấy được, tớ cho dù có quyên góp hết, cũng không thể cho cậu!"
Vương Kiệt sững sờ, sau đó giận tím mặt, đưa tay bóp cổ cậu ta: "Trịnh Dương, mày mẹ nó là không muốn sống nữa à, được, ông đây bây giờ sẽ thành toàn cho mày."
Trước khi bị Vương Kiệt bóp cổ, Trịnh Dương quay đầu, hét lớn ra bên ngoài: "Cứu mạng, giết người rồi, cứu mạng!"
Vương Kiệt bóp chặt cổ cậu ta: "Mày đừng có nằm mơ, sẽ không có ai đến cứu mày đâu! Trịnh Dương, mày hoặc là đưa tiền, hoặc là tao bây giờ bóp chết mày!"
Khu biệt thự Trịnh Dương ở, vừa mới nhận nhà không lâu, mấy căn biệt thự xung quanh đều đang để trống, chỉ có Trịnh Dương là người đầu tiên sửa sang xong vào ở.
Cho nên Vương Kiệt hoàn toàn không lo lắng, sẽ có người nghe thấy tiếng kêu cứu của Trịnh Dương.
Trịnh Dương bây giờ có kêu rách cổ họng, cũng vô dụng thôi.
"Rầm" một tiếng.
Cánh cửa khép hờ bỗng nhiên bị đá văng ra.
Vương Kiệt và mấy gã đàn ông đang trói Trịnh Dương trên mặt đều lộ ra biểu cảm kinh ngạc, đồng thời quay đầu nhìn ra cửa.
"Cảnh sát đây, đứng im!"
Vương An và mấy cảnh sát trẻ tuổi xông vào trong phòng, chĩa súng vào mấy người.
Vương Kiệt lập tức sắc mặt đại biến, vừa kinh hoàng vừa kinh ngạc nói: "Cảnh sát? Sao lại có cảnh sát?"
Đề xuất Ngược Tâm: Tương Tư Đoạn Tuyệt Cùng Chàng
[Pháo Hôi]
Có ai đọc rồi mình xin review truyện với ạ