Tiếng quỷ kêu thê lương sắc nhọn từ bốn phương tám hướng ập tới.
Mặt đất vẫn đang rung chuyển dữ dội.
Những xúc tu đỏ như máu vươn ra từ khe nứt.
Khương Nguyễn Ninh đã mở thiên nhãn, tầm nhìn không bị ảnh hưởng chút nào, cho dù không khí tràn ngập sát khí đen đặc, cô vẫn có thể nhìn rõ mọi chuyện xảy ra trong khoảnh khắc vừa rồi.
Là con bạch tuộc đã triệu hồi tất cả oan hồn trong quỷ vực này ra.
Và lúc này, những xúc tu đỏ vươn ra từ mặt đất mới chính là bản thể của con bạch tuộc.
Yêu vật tu hành, nếu không gặp nguy hiểm đến tính mạng thì tuyệt đối sẽ không dễ dàng để lộ bản thể.
Bình thường những gì chúng dùng đều là phân thân biến hóa ra.
Xem ra con bạch tuộc này thực sự muốn đồng quy vu tận với cô rồi.
"Tỷ tỷ, sao trời bỗng nhiên tối sầm vậy, động đất à, em sợ quá!" Hoắc Thư Đình bị biến cố này dọa đến mức giọng nói cũng mang theo tiếng khóc.
Khương Nguyễn Ninh bắt một pháp quyết, vỗ lên người cô bé: "Ngủ một giấc thật ngon đi, tỉnh dậy là về đến nhà rồi."
Hoắc Thư Đình chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, liền chìm vào hư vô hỗn độn.
Hồn phách cô bé được một luồng bạch quang bao bọc, hút vào chiếc nhẫn ngọc Khương Nguyễn Ninh mang theo bên người.
Linh khí trong nhẫn ngọc ôn hòa thuần khiết, sẽ không gây tổn hại gì cho hồn phách, Khương Nguyễn Ninh để chuyên tâm ứng chiến nên đã thu nạp hồn phách Hoắc Thư Đình vào trong đó trước.
Vừa làm xong tất cả những việc này, oan hồn bay tới từ bốn phương tám hướng liền lao về phía cô.
Xúc tu đỏ khổng lồ cũng vươn ra từ lòng đất, kèm theo tiếng gầm rú chói tai của quái bạch tuộc, cuốn về phía cô.
Khương Nguyễn Ninh không nhanh không chậm, cơ thể bay lên không trung, hai tay chắp lại kết ấn.
Giữa các ngón tay cô tỏa ra một luồng kim quang cực kỳ mãnh liệt, kim quang dần mở rộng giữa các ngón tay, trong chốc lát đã hình thành một cột sáng khổng lồ.
Trong nháy mắt, bóng tối bị xua tan.
Trong luồng ánh sáng mạnh như ban ngày này, oan hồn và sát khí rợp trời dậy đất tấn công về phía cô đều bị kim quang tiêu diệt.
Vô số tiếng kêu thảm thiết vang lên cùng lúc.
Một cái xúc tu của quái bạch tuộc vừa chạm vào góc áo Khương Nguyễn Ninh đã hóa thành mảnh vụn.
Kim quang mang theo linh lực mạnh mẽ quét ngang mọi ngóc ngách của quỷ vực này.
Nơi nó đi qua, đất rung núi chuyển, trời long đất lở.
Tất cả mọi thứ trong quỷ vực, bao gồm cả những nhân viên nhà nghỉ đã bỏ trốn trước đó, đều bị kim quang tiêu diệt sạch sẽ.
Quỷ vực đầy rẫy sát khí dần dần khôi phục lại diện mạo ban đầu.
Bầu trời sáng trở lại.
Không còn là bầu trời xám xịt âm u lơ lửng một tầng sát khí nữa, mà là trời xanh mây trắng, nắng đẹp muôn dặm.
Con phố bị nuốt chửng xuống lòng đất cũng trồi lên lại, biến thành một con phố mới sạch sẽ gọn gàng, trồng đầy cây xanh hoa đỏ.
Mùi máu tanh khiến người ta buồn nôn trong không khí cũng biến mất.
Khắp nơi đều tỏa ngát hương hoa trong lành dễ chịu.
Còn có vài con bướm rực rỡ bay lượn trong bụi hoa dưới chân Khương Nguyễn Ninh.
Khương Nguyễn Ninh nhìn lĩnh vực mới sau khi được thanh tẩy, ngón tay khẽ vẫy, ánh sáng vàng được cô thu hồi.
Trước mặt xuất hiện một cánh cửa tỏa ra ánh sáng trắng.
Cô nhấc chân bước vào trong cửa.
Mở mắt ra lần nữa.
Thần hồn Khương Nguyễn Ninh quay về cơ thể, trở lại phòng bệnh.
Khoảnh khắc cô mở mắt ra, bên tai vang lên một giọng nói trong trẻo dễ nghe: "Khương tiểu thư, cô ổn chứ?"
Khương Nguyễn Ninh ngước mắt, thấy Hoắc Trầm đứng trước mặt mình, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng kia dường như mang theo vài phần lo lắng, đang nhìn cô không chớp mắt.
Cô đứng dậy, đi về phía Hoắc Thư Đình đang nằm trên giường bệnh: "Tôi không sao, hồn phách em gái anh tôi đã đưa về rồi, để cô ấy hồn phách nhập thể trước đã."
Đề xuất Bí Ẩn: Gỡ Từng Sợi Tơ: Tôi Và Mèo Cưng
[Trúc Cơ]
Truyện hay, mê thể loại huyền học như này :3
[Pháo Hôi]
Có ai đọc rồi mình xin review truyện với ạ