“Tài liệu của cậu rất có ích với chúng tôi.”
“Tôi đã bàn bạc với họ rồi, quyết định tặng cậu một phần quà kỷ niệm.”
Tôi mỉm cười, định xua tay bảo mình chẳng giúp được gì nhiều. Giang Nhiên lại rút từ trong túi ra một phong thư dày cộp, đặt vào tay tôi.
“Nghe nói bạn... trai cậu đang khởi nghiệp, đây là số tiền tôi tích cóp được.”
Nghe vậy tôi càng không thể nhận, đầu lắc nguầy nguậy như trống bỏi. Nhưng dưới ánh mắt kiên định của Giang Nhiên, cuối cùng tôi vẫn nhận lấy. Đợi đến khi Phó Thần thành công, tôi đã đem trả lại cho Giang Nhiên.
Nhắc đến chuyện này, Giang Nhiên có chút tủi thân. Giọng cậu ấy đượm vẻ đau lòng: &ldq...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 38 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 1.200 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Nàng Là Của Ta Không Được Trốn