Ngọn gió xuân se lạnh thổi qua, một cành cây trơ trụi ngoài viện đã đâm ra những chồi non xanh mướt.
Trong bồn tắm hơi nước nghi ngút, ngăn cách bởi một tấm bình phong thêu mây biển rực rỡ, Vân Đái nhìn bộ trung y nhuốm máu và những dải băng gạc, vành mắt không nhịn được lại đỏ lên, cố nén cảm xúc, sai người mang thuốc trị thương tới.
Đợi Tạ Bá Cẩn tắm rửa xong bước ra, liền thấy cô gái nhỏ ôm hộp thuốc chặn ngay trước mặt, nhìn chằm chằm vào ngực hắn không rời mắt, ánh mắt như xuyên thấu qua lớp trung y màu ngà mỏng manh.
"Đại ca ca, để ta bôi thuốc cho huynh."
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, Tạ Bá Cẩn không từ chối.
Nhưng rất nhanh hắn đã hối hận vì không từ chối——
Nhìn Vân Đái vừa bôi thuốc vừa không ngừng rơi lệ, Tạ Bá Cẩn lau đi nước mắt của nàng, dỗ dành như dỗ trẻ con, "Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không có gì đáng ngại, việc gì phải khóc thành thế này."
Vân Đái cẩn thận từng li từng tí bôi thuốc lên vết thương...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 3.900 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Không Phải Thiên Thần Nhỏ, Là Sói Con Mới Đúng