Biển sâu mùa đông, ngân nga khúc ca trầm mặc, dưới màn trời xám trắng, hiện lên vẻ lười biếng và tĩnh lặng. Bãi cát phủ một lớp tuyết tàn loang lổ, tựa như vạt áo của biển cả, ấp ôm sắc xanh thẳm kia.
Khi hoàng hôn buông xuống, mặt trời cuối cùng cũng xuyên phá tầng mây dày đặc, những tia sáng tựa lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng xuống mặt biển. Nó chầm chậm hạ mình, dốc cạn chút sức lực cuối cùng, từng bước một thắp cháy cả đại dương, đỏ rực đến thấu tâm can, đỏ tươi đến chói mắt, như thể máu đã thấm đẫm vào làn nước. Tuyết tàn ven bờ dưới ánh chiều tà khẽ lấp lánh sắc hồng phấn, phải chăng đó là giọt lệ của ai?
"Thiên Hữu, anh đã đưa em đến ngắm biển rồi đây — biển lúc hoàng hôn, em có thấy không?"
Tư Thần chầm chậm đưa bàn tay trái về phía biển, chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út lấp lánh một thứ ánh đỏ kỳ lạ dưới ráng chiều tàn. Ánh sáng ấy rung động, ánh sáng ấy tràn đầy sinh khí, hòa quyện cùng sắc máu còn vương trên mặt biển, nhảy múa như ngọn lửa… Tư Thần dõi mắt về nơi xa xăm, đôi mắt sâu thẳm của anh cũng bập bùng lửa, gương mặt anh dưới ánh sáng càng thêm góc cạnh, trầm mặc như một pho tượng.
Tư Thần lấy ra một cây vĩ cầm từ hộp đàn dưới chân. Đó là một cây vĩ cầm cũ kỹ, màu sắc nhạt nhòa không rực rỡ, lớp sơn mỏng manh không bóng bẩy, trên cần đàn hằn rõ những vết ngón tay đã bạc màu. Tư Thần khẽ vuốt ve thân đàn, một giọt nước mắt lăn dài.
Tiếng đàn tuôn chảy, thấm đẫm vẻ mênh mang và bi thương. Từng đợt sóng biển rì rầm hòa theo tiếng đàn, như đóng băng cả ráng chiều tàn nơi xa. Khúc nhạc ấy vừa bi ai vừa mỹ lệ, lại mang theo một sức xuyên thấu không thể ngăn cản, khiến mọi sinh linh nghe thấy đều nín thở, thổn thức, tựa mũi dao nhọn đâm thẳng vào sâu thẳm tâm hồn Tư Thần…
"Thiên Hữu, nếu ngày ấy anh không đến Quan Hà Trấn, không gặp em… thì tất cả những chuyện sau này sẽ không xảy ra, phải không? Em sẽ vẫn là cô gái thị trấn bình dị ấy, bình an vô sự trải qua một đời, phải không? Nhưng giờ đây… tất cả những điều này… liệu có phải là lỗi của anh? Hay đó là định mệnh mà chúng ta không thể nào thoát khỏi?"
"Bí mật của em, bí mật của họ, và cả bí mật trăm năm về ‘người ấy’ cuối cùng cũng đã được hé mở từng lớp. Tội lỗi và cứu rỗi, chấp niệm và tình yêu, điên cuồng và vĩ đại, số phận của mỗi người cuối cùng cũng đã được xáo trộn, rồi an bài vào đúng vị trí! Việc em cần làm đã xong, anh cứ ngỡ chúng ta có thể cùng nhau hàn gắn vết thương, cùng nhau bắt đầu một cuộc sống mới, nhưng… em… tại sao lại…"
Lòng Tư Thần có quá nhiều lời muốn thổ lộ cùng Thiên Hữu. Anh khẽ nhắm mắt lại, tiếng đàn vẫn tiếp tục ngân nga trên mặt biển hư ảo, ngân nga, ngân nga… cho đến khi mặt trời lặn hoàn toàn dập tắt ngọn lửa của nó, vạn vật xung quanh chìm vào một màu đen đặc quánh. Chỉ có viên kim cương trên chiếc nhẫn vẫn không ngừng rung động thứ ánh sáng kỳ dị, bất diệt.
"Có người từng nói: ‘Sinh mệnh là vô tận, chúng ta chưa từng thực sự chết đi, cũng chưa từng thực sự sinh ra. Chúng ta chỉ đi qua những giai đoạn khác nhau, không có điểm kết thúc.’ Thiên Hữu, đây thật sự là một vòng luân hồi sao? Vì sao anh lại bắt đầu tin vào điều đó? Dù thế nào đi nữa, anh sẽ luôn ở bên em, xin em hãy đợi anh…"
Tiếng đàn ngừng bặt, Tư Thần mở mắt. Anh khẽ hôn lên chiếc nhẫn trên ngón áp út, xuyên qua ánh sáng mờ ảo từ viên kim cương, anh dường như nhìn thấy một ngọn hải đăng nơi biển xa. Ngọn hải đăng chớp nháy thứ ánh sáng hư ảo, tựa như một sinh mệnh đang vật lộn giữa biển khơi, kiên cường nhảy múa, mãi mãi không chịu tắt…
Đề xuất Cổ Đại: Nữ Phẫn Nam Trang: Chọc Giận Bạo Quân, Khó Thoát Thân