Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 1556: Đại đấu

Hoàng Thượng nhìn Chu Thư Nhân với ánh mắt tán thưởng: “Năm ngoái nước ta vì thiếu lương thực mà không ít bá tánh phải chịu cảnh đói khát qua đời, trẫm vô cùng đau lòng. Năm nay toàn quốc tiết kiệm chi tiêu cũng chỉ để dành lương thực cho dân chúng, đúng như lời Chu hầu nói, số lương thực nước ta có thể đưa ra không nhiều.”

Vì vậy, ai đổi trước thì được trước, đừng chần chừ nữa.

Chu Thư Nhân vuốt râu, trong lòng không khỏi xúc động. Tại sao ư? Bởi vì sứ thần của hơn mười quốc gia đều đang nói tiếng Hán, lần này chẳng cần đến phiên dịch nữa, có thể thấy mấy năm qua bọn họ đã dốc lòng học tập ngôn ngữ nước ta đến nhường nào.

Điều duy nhất khiến ông không vui là khi các sứ thần trao đổi riêng với nhau, họ vẫn dùng ngôn ngữ của nước mình.

Hoàng Thượng ngồi vững trên cao như câu cá trên đài. Thời buổi này, kẻ nào có lương thực, kẻ nào có vũ khí tuyệt đối, kẻ đó chính là đại ca. Hoàng Thượng chẳng hề vội vã, nếu không phải các sứ thần cứ liên tục thúc giục, ngài còn muốn kéo dài thêm ít ngày nữa.

Ôn lão đại nhân u uất trong lòng. Hoàng Thượng quá đỗi tin tưởng Chu Thư Nhân, sự ăn ý giữa quân thần bọn họ khiến lão cảm thấy bất lực. Lão thật không hiểu nổi, triều đình nhân tài lớp lớp, nhưng hai đời hoàng đế lại chỉ trọng dụng một mình Chu Thư Nhân. Không đúng, còn có Thái Tử nữa, Thái Tử chạy đến Hộ bộ vô cùng siêng năng, siêng tới mức lão phải đến tận Hộ bộ để chặn đường, nghĩ đến thôi đã muốn hộc máu.

Thái Tử nhận được ám thị của phụ hoàng, tiến lên một bước: “Chư vị đại nhân, bá tánh các nước đang đợi lương thực để cứu mạng đấy.”

Ánh mắt Chu Thư Nhân thoáng hiện vẻ châm biếm. Có quốc gia là vì bá tánh, nhưng cũng có kẻ là vì quyền quý. Lương thực đổi về bị tầng tầng lớp lớp xâu xé, đến tay dân chúng chẳng còn bao nhiêu, cuối cùng bá tánh vẫn phải tự dựa vào chính mình.

Chu Thư Nhân tiếp lời, không quên bồi thêm một câu gây hoang mang: “Còn sống mới có mọi khả năng. Nếu thật sự đợi đến lúc bá tánh đói quá mà bạo động, e là các vị muốn về nước cũng khó.”

Cả điện đều đổ dồn ánh mắt về phía Chu Thư Nhân. Ông khẽ mỉm cười, như thể những lời nguy hiểm vừa rồi không phải do mình thốt ra.

Hoàng Thượng nắm chặt lòng bàn tay, ngài lại nhớ đến giấc mộng của phụ hoàng. Nước có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền, bá tánh an cư thì hoàng quyền mới vững chắc. Ngài không sợ, vì đã có Chu Thư Nhân, hoàng quyền hiện tại vô cùng kiên cố.

Khí thế muốn tranh luận của các sứ thần bị đâm thủng, lập tức xì hơi. Có người thậm chí còn tỏ ra vô cùng cấp bách, đủ thấy tầng lớp thống trị của họ đã áp bức nô dịch dân chúng không ít.

Chuyện sau đó diễn ra thuận lợi hơn. Có người dẫn đầu, những người khác cũng lần lượt chọn vật tư muốn đổi, cũng có kẻ cần suy nghĩ thêm nên đã xin cáo lui ra khỏi cung.

Hoàng Thượng không hài lòng: “Lại dùng gạo trắng mặt mịn để đổi than đá, chẳng có kẻ nào chịu đổi khoáng sản cả.”

Ôn lão đại nhân nói: “Quyền chủ động nằm trong tay triều ta, đổi than đá thì chỉ có thể dùng lương thực thô thôi.”

Chu Thư Nhân không xen vào nữa, chuyện phía sau cứ để người khác thảo luận đi.

Tại phủ Lương Vương, Dung Xuyên dẫn theo con trai đến thăm Lương Vương.

Lương Vương vô cùng kinh ngạc: “Sao đệ lại tới đây?”

Vị vương gia này thuở nhỏ từng chịu khổ, giờ đây đang tận hưởng hết thảy vinh hoa phú quý còn thiếu trước kia, khiến người ta phải cảm thán Dung Xuyên thật tốt số.

Dung Xuyên đáp: “Đệ ở trong phủ rảnh rỗi không có việc gì làm nên muốn ra ngoài đi dạo. Tứ ca cũng biết đệ đã đi thảo nguyên, ở đó xảy ra không ít chuyện. Đệ vốn là người nên ra chiến trường, cuối cùng lại là Tứ ca đi, đệ vẫn chưa có dịp nghe huynh kể về chiến trường, nay dẫn con trai tới để nghe một chút.”

Lương Vương không nghĩ nhiều. Tuy không ở kinh thành nhưng ông cũng biết việc phân chia châu huyện ở thảo nguyên gian nan thế nào. Vị đệ đệ này đã khai sát giới, lúc về còn phải vào chùa tu thân dưỡng tính: “Nếu đệ không thấy phiền, ta tự nhiên sẵn lòng kể.”

Trạch Nhi cười híp mắt: “Tứ bá, để điệt nhi rót trà cho người.”

Lương Vương ồ lên một tiếng: “Ta còn có thể uống trà do đích thân Tần Vương Thế Tử rót, mấy vị bá bá khác của con chắc chắn sẽ ghen tị lắm đây.”

Đây chính là đứa cháu trai được phụ hoàng yêu chiều nhất. Tuy đều là hoàng tôn nhưng vì sự yêu thích của phụ hoàng mà phân ra đẳng cấp rõ rệt. Con trai ông rất khó gặp được phụ hoàng, ngay cả trong yến tiệc gia đình, phụ hoàng cũng chẳng mấy khi để mắt tới.

Trạch Nhi lễ phép: “Điệt nhi là phận con cháu, rót trà cho trưởng bối là điều nên làm ạ.”

Lương Vương cảm thấy xót xa trong lòng. Đây là đứa cháu được phụ hoàng mang theo bên mình dạy dỗ, trái tim của phụ hoàng đều dành hết cho dòng đích rồi.

Dung Xuyên cảm nhận được cảm xúc của Tứ ca nhưng không lên tiếng. Đích thứ vốn dĩ đã đối đầu gay gắt, chàng sẽ không đi an ủi một cách giả tạo.

Lương Vương nhanh chóng thu lại cảm xúc, kể về những chuyện gặp phải trên chiến trường Đông Bắc: “Uy lực của hỏa pháo vô cùng lớn, như một chiếc máy xay thịt, một phát pháo có thể lấy đi bao nhiêu mạng người. Cảnh tượng lúc đó thực sự rất chấn động.”

Khi dùng đến hỏa pháo, chính ông cũng kinh ngạc hồi lâu.

Lương Vương cũng thật sự không có ai để trò chuyện, hiếm khi Dung Xuyên tới thăm nên ông đã nói rất lâu, còn chia sẻ không ít cảm ngộ: “Nếu không phải vì sức khỏe không tốt, ta nhất định phải xây dựng Đông Bắc thật tốt rồi mới trở về.”

Dung Xuyên chỉ mỉm cười, đừng nằm mơ nữa, còn muốn xây dựng tốt sao, Hoàng huynh sẽ không đồng ý đâu: “Hiện tại biên cảnh tập trung ngày càng nhiều bá tánh ngoại quốc, sớm muộn gì cũng sinh chuyện, vẫn nên giải quyết sớm thì tốt hơn, tránh để lúc đó loạn lên.”

Dừng một chút, chàng nói tiếp: “Hai nước ở biên giới Đông Bắc đang có dị động.”

Lương Vương nghe xong nheo mắt lại. Tin tức này chưa được truyền ra ngoài, có thể thấy đây là bí mật. Hoàng Thượng thật sự tin tưởng vị đệ đệ ruột thịt này mà. Ông rũ mắt nói: “Uống trà đi.”

Mục đích chuyến đi này của Dung Xuyên đã đạt được, chàng mỉm cười chạm chén.

Tại Ngô phủ, Trúc Lan nhận được tin tức liền đến thăm Tống Lan: “Đứa nhỏ không sao chứ?”

Vẻ lạnh lùng trên mặt Tống Lan tan biến: “Lão phu nhân, bà đã tới, làm bà phải lo lắng rồi.”

Tay Trúc Lan đã chạm lên trán đứa trẻ, đây là con trai út của Ngô Minh: “Đứa nhỏ đang yên đang lành sao lại ngã thế này?”

Tống Lan lấy khăn lau nước mắt: “Đứa nhỏ này ham chơi, mùa đông giá rét cũng đòi ra ngoài. Con chỉ lơ là một chút, nó đã ngã từ trên bậc thềm xuống. May mà nó biết bảo vệ đầu, lại mặc chiếc quần bông dày bà gửi tới nên không bị thương, chỉ là bị kinh sợ thôi.”

Tim Trúc Lan đập thình thịch. Bà rất thích đứa con út này của Ngô Minh, trông rất kháu khỉnh, đứa nhỏ này cũng hay chạy sang Chu phủ. Nghe tin nó bị thương bà vội vàng chạy tới, chỉ là bà dù sao cũng không phải mẹ ruột của Ngô Minh: “Chuyện trong phủ này vẫn phải giao cho con xử lý.”

Trong lòng Tống Lan bốc hỏa. Cô không để đám thiếp thất vào mắt, dù là người khác tặng cho Ngô Minh đi chăng nữa, trong lòng cô chỉ cần có con trai là đủ. Thiếp thất mang thai cô cũng chưa từng bạc đãi, không cần thiết. Nhưng cô vẫn còn quá nhân từ rồi: “Để bà phải lo lắng.”

“Đại phu nói sao?”

“Đã uống thuốc an thần rồi, nghỉ ngơi vài ngày là sẽ không sao nữa.”

Trúc Lan sờ má đứa trẻ, gương mặt nhỏ nhắn nóng hổi: “Nếu thật sự không ổn thì đưa hai đứa nhỏ sang hầu phủ đi.”

Tống Lan cũng có ý định đó, chỉ là không tiện nói ra trước. Dù sao đây cũng không phải mẹ chồng, cô cũng muốn đưa con về nhà ngoại nhưng chuyện đó sẽ xé ra to: “Làm phiền càn nương rồi.”

“Phiền phức gì chứ, trong nhà trẻ con đông, vừa hay bọn chúng có thể chơi cùng nhau.”

Hẹn xong ngày mai đưa bọn trẻ qua, Trúc Lan định ra về. Bà chỉ đến để thăm đứa nhỏ, nhưng vừa khoác thêm áo choàng, chưa kịp bước ra ngoài đã nghe thấy tiếng kêu gào từ bên ngoài: “Lão phu nhân cứu mạng, lão phu nhân cứu mạng!”

Trúc Lan: “...”

Tiếng gọi lão phu nhân đó chắc là gọi bà nhỉ! Tuy rất muốn xem kịch đấu đá trong phủ ở cự ly gần, nhưng với thân phận của mình, bà không muốn dính líu vào.

Sắc mặt Tống Lan đen kịt lại. Trong phủ này rốt cuộc có bao nhiêu người bị mua chuộc rồi, mà tin tức lại linh thông đến thế.

Trúc Lan hắng giọng: “Ta tạm thời không ra ngoài nữa.”

Bà vẫn còn nghe thấy tiếng kêu, bà tử này làm việc không xong rồi, sao còn chưa bịt miệng kẻ kia lại!

Đề xuất Hiện Đại: Đạo Tình
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện