Trúc Lan gặp Tứ Hoàng Tử trước. Ngài ấy có bốn phần giống Thái Tử, dáng người không cao, lại hơi mập mạp. Tuy tính tình có phần hiếu động, nhưng rốt cuộc vẫn là Hoàng tử, lễ nghi vô cùng chu toàn.
Trúc Lan trò chuyện vài câu rồi sai người dẫn Tứ Hoàng Tử đến viện của tiểu nhi tử.
Vừa vào viện, Tứ Hoàng Tử đã không còn giữ vẻ mặt nghiêm nghị nữa, người chưa vào phòng tiếng đã tới trước: “Xương Trung, bản Hoàng tử đến rồi đây.”
Xương Trung vội vàng xỏ giày, đợi Tứ Hoàng Tử bước vào liền hành lễ: “Thần tham kiến Tứ Hoàng Tử.”
Tứ Hoàng Tử xua tay: “Mẫu Hậu ta nói chúng ta là thân thích, ngươi không cần đa lễ.”
Xương Trung mỉm cười không đáp. Chu gia và hoàng thất vốn là họ hàng xa bắn đại bác mới tới, nếu hắn tin là thật thì đúng là kẻ ngốc.
Tứ Hoàng Tử đảo mắt nhìn quanh phòng, ánh mắt đầy vẻ hiếu kỳ: “Chỗ này của ngươi có không ít đồ lạ mắt nha, món đồ trang trí hình thuyền này ta chưa từng thấy qua, mua ở đâu vậy?”
Xương Trung thầm nghĩ mắt nhìn của ngài ấy thật tinh tường: “Nhị ca của thần trấn thủ ở ngoại quốc mấy năm, đây là huynh ấy mua được ở nước ngoài, nghe nói là chiến lợi phẩm thu giữ từ hải tặc thuyền.”
Đó là một khối ngà voi nguyên vẹn được điêu khắc thành, Xương Trung vô cùng trân quý.
Tứ Hoàng Tử cũng thích, nhưng đành dời mắt đi chỗ khác. Đây không phải ngoại tổ gia, nơi mà chỉ cần một ánh mắt là đồ sẽ được dâng tận tay. Đây là Chu Hầu phủ, nơi Mẫu Hậu đã dặn dò kỹ lưỡng phải giao hảo vì Thái tử đại ca và vì tương lai làm một Tiêu Dao Vương của ngài, nên ngài phải nhẫn nhịn.
Xương Trung coi như không thấy ánh mắt luyến tiếc của Tứ Hoàng Tử, ai mà chẳng là bảo bối trong nhà mình chứ: “Tứ Hoàng Tử mời ngồi.”
Tứ Hoàng Tử nhìn bàn trà nhỏ trên giường sưởi: “Chỗ ngươi quả thực có nhiều loại trái cây thật đấy.”
Xương Trung bắt đầu khoe huynh trưởng: “Nhị ca thần là người chịu chi tiền, phần lớn đều là huynh ấy mua từ tay ngoại thương. Biết Điện hạ sắp tới, nương thần đã đặc biệt chuẩn bị.”
Ý là không phải lúc nào cũng được ăn, vì có khách quý mới mang ra. Tứ Hoàng Tử tuy hiếu động nhưng tâm cơ không thiếu, tự nhiên hiểu ý, lại hâm mộ nói: “Nhị ca ngươi thật hào phóng.”
Chẳng bù cho ca ca ruột của ngài, đường đường là Thái Tử mà đối với đệ đệ lại keo kiệt vô cùng!
“Điện hạ mời nếm thử.”
Tứ Hoàng Tử không khách khí, đợi tiểu công công bên cạnh nếm thử xong liền tự mình ăn lấy ăn để. Tuy là Đích tử nhưng phần lệ của ngài cũng có hạn, trái cây mùa đông vốn quý giá, lại gặp lúc Hoàng cung đang thực hiện tiết kiệm, phần lệ bị cắt giảm, ngài lại không nỡ sang ăn của Mẫu Hậu, đã lâu rồi chưa được ăn thỏa thích như vậy.
Xương Trung thấy Tứ Hoàng Tử thích nên không động vào trái cây nữa, trái lại chỉ ăn các loại hạt khô, trong lòng cảm thán, Tứ Hoàng Tử đôi khi sống còn chẳng tự tại bằng hắn. Là con út trong nhà, được các ca ca cưng chiều, hắn chưa bao giờ thiếu miếng ngon.
Tại chính viện, Trúc Lan đang trò chuyện cùng Đào Thị. Đào Thị nói: “Năm nay ăn không ít đồ của Hầu phủ, vừa hay Uông Úy có được ít lộc nhục, hôm qua mới về tới Kinh, ta liền đích thân mang một con sang đây. Mùa đông nên tẩm bổ cho tốt, đừng có tiếc, hết ta lại sai người mang tới.”
Trúc Lan đáp: “Yên tâm, ta sẽ không khách khí đâu. Mà này, Uông Úy có nói khi nào về không?”
“Nói rồi, đã chuẩn bị khởi hành rồi. Nghe bảo công việc họ phụ trách đều tạm dừng, cụ thể thế nào ta cũng không rõ. Nhưng Uông Úy về cũng tốt, Ngọc Lộ đang mang thai, có hắn ở bên cạnh bầu bạn thì hay biết mấy.”
Trúc Lan trong lòng khẽ động, xem ra Đông Bắc biên cảnh có biến, các công trình xây dựng mới phải dừng lại. Rút về sớm cũng tốt, tránh để xảy ra chuyện không an toàn.
Trúc Lan nghĩ đến tôn nữ: “Ta nghe đại nhi tức nói, Ngọc Lộ dạo này béo lên nhiều?”
“Đúng là béo lên một vòng, đứa nhỏ cũng không quấy phá. Lão thái thái nhà ta nói e là một tiểu nha đầu ngoan ngoãn.”
Trúc Lan nhướng mày: “Bà cũng nghĩ là con gái sao?”
Đào Thị từ tận đáy lòng mong là tiểu tử, nhưng miệng lại cười nói: “Con gái hay con trai đều quý như nhau, Uông gia chúng ta cũng đang thiếu Đích nữ mà!”
Trúc Lan mỉm cười, Lão thái thái và Đào Thị nói vậy chẳng qua là để trấn an thôi: “Sinh ra rồi sẽ biết.”
Đào Thị tiếp lời: “Cả nhà ta đều coi Ngọc Lộ như bảo bối. Con dâu ta từ khi Ngọc Lộ mang thai, đồ tốt cứ mỗi tháng lại gửi về Kinh thành, nếu không phải vì vướng bận công việc, hận không thể đích thân về chăm sóc nó.”
Trúc Lan thầm nghĩ: Thôi đừng, về thật thì mâu thuẫn lại chẳng ít đâu.
Đào Thị ngồi một lát rồi về, mang theo ít rau xanh tươi. Bà ấy thương trọng tôn tử, đúng là cách bối thân, cộng thêm Uông gia con cháu đơn chiếc, trưởng tử của Ngọc Lộ đúng là được cả nhà cưng chiều.
Có lộc nhục, lại vì Tứ Hoàng Tử tới chơi, Trúc Lan sai nhà bếp chuẩn bị một chút. Lộc nhục quá bổ nên không làm nhiều, chủ yếu chuẩn bị thêm nhiều rau xanh.
Chiều đến, Chu Thư Nhân trở về, Trúc Lan cười nói: “Nếu không phải trong cung sai người tới giục, Tứ Hoàng Tử chắc cũng chẳng muốn về đâu.”
Chu Thư Nhân đáp: “Lần này Tứ Hoàng Tử ở lại hơi lâu, lần sau muốn tới e là không dễ.”
Trúc Lan cười: “Ta mới nhận ra vị Tứ Hoàng Tử này cũng là người ham ăn, ở nhà ta cái gì ngài ấy cũng thấy ngon.”
“Hoàng Thượng là người lấy mình làm gương, chi tiêu trong cung tiết kiệm, phần lệ của các Hoàng tử bị giảm bớt. Tứ Hoàng Tử ở nhà ta được ăn uống thỏa thuê, bảo sao chẳng muốn rời đi.”
Trúc Lan tiếp lời: “Sau này vị Tứ Hoàng Tử này mà được xuất cung, chắc chắn sẽ tìm Xương Trung cho xem.”
Chu Thư Nhân mỉm cười: “Con trai chúng ta tự có chừng mực, sẽ không chịu thiệt đâu.”
“Ta chỉ sợ Hoàng Thượng lại muốn làm mai cho Xương Trung thôi.”
Chu Thư Nhân trầm ngâm một lát: “Chắc là không đâu, cái tên Xương Trung là do Thái Thượng Hoàng đặt cho, bấy nhiêu đó là đủ rồi.”
Trúc Lan nghe vậy liền thấy nhẹ lòng: “Vậy thì tốt.”
Ngày hôm sau, tại Bình Cảng, Xương Nghĩa là quan viên đón tiếp sứ thần. Đến nơi mới biết triều đình định dùng vũ lực uy hiếp, nhìn hải quân phía trước, hắn tặc lưỡi cảm thán, quy mô lần này thật không nhỏ.
Lễ bộ quan viên dẫn các quốc sứ thần lên khán đài. Theo lệnh truyền xuống, hỏa pháo khai hỏa, những chiếc đào thải ngư thuyền ở phía xa trong tầm bắn chẳng mấy chốc đã bị đánh chìm.
Xương Nghĩa trợn tròn mắt, hắn mượn vọng viễn kính từ hộ vệ, nhướng mày kinh ngạc. Sao hắn cảm thấy tầm bắn lại xa hơn trước rồi?
Rất nhanh thắc mắc đã được giải đáp, hỏa pháo đã được cải tiến, tầm bắn xa hơn, uy lực lớn hơn và cũng chính xác hơn.
Xương Nghĩa cùng các Lễ bộ quan viên vô cùng phấn khích và tự hào, đây chính là minh chứng cho sự cường thịnh của triều đình.
Sắc mặt các sứ thần thì xanh mét, những kẻ mang dã tâm thì mặt mày cứng đờ. Đây rõ ràng là cố ý, họ càng tức giận hơn khi thám tử chẳng hề truyền về chút tin tức nào.
Nếu Chu Thư Nhân ở đây hẳn sẽ nở nụ cười thâm sâu, bởi vì đây vẫn chưa phải là loại hỏa pháo tiên tiến nhất, rõ ràng màn uy hiếp này vẫn còn giữ lại một tay.
Đường về Kinh thành vô cùng yên tĩnh, các quốc sứ thần lòng đầy thấp thỏm, cảm thấy chuyến đi này sẽ không hề thuận lợi.
Xương Nghĩa thì thong dong ngồi trong mã xa thưởng trà, thần thái vô cùng thư thái. Vốn tưởng phải tốn công đối phó với sự dò xét của sứ thần, không ngờ sau màn thị uy, tất cả đều im như thóc.
Tại Chu phủ ở Kinh thành, Trúc Lan lo lắng nhìn Khương Bình: “Vết thương của con mới đỡ hơn một chút, vẫn chưa toàn dũ, sao không đợi khỏi hẳn rồi hãy đi?”
Khương Bình lòng đầy áy náy nhưng không thể không đi: “Ngoại bà, triều đình cần tình báo của hai nước, con cũng lo cho Khương An.”
Nếu không phải vì lúc trốn về bị gầy đi quá nhiều, sợ quay lại sẽ bị lộ tẩy, thì dù có bị thương hắn cũng không về nhà. Nay đã dưỡng được hòm hòm, đến lúc phải khởi hành rồi.
Trúc Lan xót xa vô cùng, hai đứa ngoại tôn này dù ai xảy ra chuyện bà cũng không chịu nổi, nhưng cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành dặn dò: “Con mang theo nhiều thuốc dự phòng một chút, chú ý an toàn, vạn sự phải cẩn trọng. Cả nhà đều đợi các con trở về.”
Khương Bình cay xè mắt, cuối cùng giữa quốc và gia, hắn vẫn chọn vì quốc.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Cuộc Trốn Chạy, Hoàng Hậu Nương Nương Muốn Tái Giá