Chương 1371: Nhà

Ngọc Lộ khẽ nghiêng đầu, ý cười nơi đáy mắt càng thêm đậm, nàng chỉ vào cái cây trước mặt: “Thiếp đang cười cái cây nhỏ kia, không ngờ nó lại có thể chịu được sức nặng của lớp tuyết dày đến thế.”Nàng không nói thật lòng mình, chẳng lẽ lại đi than thở với trượng phu rằng đời người vốn chẳng dễ dàng? Vạn nhất hắn lại nghĩ nhiều, cho rằng nàng ở Uông gia sống không vui vẻ...
BÌNH LUẬN