Chương 1: 26 biến 36

Dương Trúc Lan nhìn trân trân lên xà nhà, kỳ thực chẳng thấy gì cả, ngoài trời vẫn còn mờ tối. Nếu không nhờ tiếp nhận ký ức, nàng đã sớm thét lên thất thanh rồi.Trong bóng đêm, đôi tay nàng siết chặt tấm chăn đang đắp, cốt để trút bớt nỗi lòng. Nàng phát huy tinh thần cứu người, nhưng người chưa cứu được, ngược lại còn tự đẩy mình vào cảnh xuyên không, quả là chuyện hiếm có.Vừa...
BÌNH LUẬN