Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 50: Luyện đan sư Lâm gia

Giang Nghiên Băng đi theo Lâm Vân Tiêu bước vào một khu rừng rậm, sau khi đi xuyên qua rừng rậm thì xuất hiện một trận pháp phòng hộ.

Vượt qua trận pháp phòng hộ xong thì hiện ra một tòa biệt viện.

Giang Nghiên Băng ngẩn ra một lúc, tới Lâm gia lâu như vậy rồi đây là lần đầu tiên hắn thấy một biệt viện bí ẩn thế này.

Vừa mới lại gần biệt viện, một luồng đan hương lập tức truyền tới.

Ngửi thấy đan hương, sắc mặt Giang Nghiên Băng lập tức thay đổi.

Lâm Vân Tiêu quay đầu lại hối thúc: "A Nghiên ca nhanh chân lên nào!"

Giang Nghiên Băng: "Được."

Vừa bước vào biệt viện, Giang Nghiên Băng đã thấy một cái lò luyện đan khổng lồ, bên cạnh lò luyện đan chất đống một lượng lớn Hỏa Sơn Thạch.

Lâm Vân Dật đang ở bên cạnh lò luyện đan, không biết đang bận rộn chuyện gì.

Giang Nghiên Băng bàng hoàng nhận ra mình dường như đã đâm sầm vào bí mật gì đó, có chút căng thẳng nói: "Xin lỗi, ta không biết huynh đang bận."

Lâm Vân Dật liếc nhìn Giang Nghiên Băng một cái, nói: "Không sao! Đã kết thúc rồi."

Giang Nghiên Băng nhìn Lâm Vân Dật, có chút kinh ngạc hỏi: "Huynh đang luyện đan sao?"

Lâm Vân Dật: "Đúng vậy."

Giang Nghiên Băng: "Đây là Dưỡng Linh Đan?"

Lâm Vân Dật: "Đúng, Dưỡng Linh Đan có tác dụng ôn dưỡng linh lực nhất định, không phải thứ gì quá ghê gớm."

Giang Nghiên Băng: "Đan dược trong tiệm của Lâm gia là do huynh luyện chế sao?"

Lâm Vân Dật: "Đúng vậy, đan dược luyện nhiều quá tu sĩ trong tộc ăn không hết nên sẽ để một ít ở thương phô để bán."

Giang Nghiên Băng bỗng nhiên nhớ tới các thành viên của tiểu đội nuôi gà.

Linh căn của các thành viên tiểu đội nuôi gà hình như đều không ra sao, nhưng tốc độ tu luyện đều không quá chậm, những thành viên này chắc hẳn đều không thiếu đan dược.

Các gia tộc nhỏ thông thường đều sẽ nghiêng tài nguyên cho những đệ tử có tư chất ưu việt trong tộc, sự đãi ngộ dành cho tu sĩ tầng lớp dưới của Lâm gia dường như ưu việt hơn nhiều so với tu sĩ tầng lớp dưới của các gia tộc khác.

Giang Nghiên Băng: "Đan dược này phụ thân ta cũng từng mua đó."

Lâm Vân Dật: "Vậy sao?"

Giang Nghiên Băng: "Đan dược rất hiệu quả."

Lâm Vân Dật: "Có ích là tốt rồi."

Giang Nghiên Băng bỗng nhớ lại lời Lâm Vân Tiêu nói, vì vẽ phù kiếm linh thạch quá chậm nên Lâm Vân Dật không còn hứng thú nữa.

Vì luyện đan kiếm linh thạch nhanh hơn nên mới không còn hứng thú với vẽ phù sao?

Giang Nghiên Băng bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó: "Chẳng lẽ Sứ Linh Hoàn cũng là do huynh luyện chế."

Lâm Vân Dật: "Đúng vậy."

Giang Nghiên Băng: "Nhiều như vậy đều là huynh luyện chế sao?"

Lâm Vân Dật: "Đúng vậy! Sứ Linh Hoàn không phải đan dược gì to tát, nhưng muốn mua số lượng lớn thì vẫn rất tốn linh thạch, tự mình luyện thì có thể tiết kiệm được không ít linh thạch."

Giang Nghiên Băng đầy kinh ngạc, Sứ Linh Hoàn không phải đan dược gì to tát, nhưng lượng dùng của Lâm gia thật sự quá lớn, lại còn dùng trên linh kê.

Trước đây hắn thấy Lâm Vân Tiêu bốc từng nắm Sứ Linh Hoàn cho linh kê ăn còn thầm cảm thán Lâm gia thật hào phóng.

Hóa ra đan dược là do Lâm Vân Dật luyện chế, hèn chi Lâm Vân Tiêu cho ăn lại hào khí đến vậy.

Giang gia thấy Lâm gia nghèo rớt mồng tơi, nhưng đâu biết gà của Lâm gia đều được ăn tốt như vậy.

Giang Nghiên Băng bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó: "Đan dược tiệm Lâm gia bán ra đều là do huynh luyện chế sao?"

Lâm Vân Dật: "Luyện nhiều quá ăn không hết nên để ở cửa tiệm bán."

Giang Nghiên Băng đầy kinh ngạc nói: "Huynh thế mà lại là luyện đan sư."

Dưỡng Linh Đan, Sứ Linh Hoàn tuy không phải đan dược gì to tát, nhưng có thể luyện chế ra được cũng đại biểu cho việc đã chính thức bước chân vào hàng ngũ luyện đan sư rồi.

Tư chất của Giang Đàm Nhi rất hợp để trở thành luyện đan sư, không ngờ Lâm Vân Dật đã đi xa hơn nàng ta rất nhiều rồi.

Trước đây phụ thân dường như cũng từng nghi ngờ Lâm gia âm thầm bồi dưỡng một luyện đan sư, nhưng nghĩ đến độ khó khi bồi dưỡng luyện đan sư lại thấy là mình lo xa rồi.

Không ngờ Lâm gia thực sự bồi dưỡng ra được một luyện đan sư, lại còn là Lâm Vân Dật.

Lâm Vân Dật là đan sư chắc hẳn là bí mật của Lâm gia, người biết chắc không nhiều.

Giang Nghiên Băng liếc nhìn Lâm Vân Tiêu một cái, vị này thật đúng là không coi mình là người ngoài nha! Thế mà lại để lộ bí mật như vậy trước mặt mình.

Lâm Vân Dật: "Tu sĩ hỏa mộc linh căn là thích hợp nhất để luyện đan, ta là ngũ linh căn, có hỏa, có mộc, nghiên cứu luyện đan có gì lạ đâu?"

Giang Nghiên Băng có chút kỳ lạ nhìn Lâm Vân Dật một cái, ngũ linh căn là phế linh căn mà ai ai cũng biết, nhiều tu sĩ ngũ linh căn đừng nói là Trúc Cơ, tiến giai lên Luyện Khí trung kỳ cũng khó khăn, cho nên nhiều gia tộc tu chân đều sẽ không coi trọng tu sĩ linh căn loại này.

Luyện đan là một nghề cực kỳ đốt linh thạch, bồi dưỡng một luyện đan sư cần đầu tư lượng lớn tài nguyên.

Trong tình huống thông thường, tu vi của luyện đan sư càng cao thì đẳng cấp đan dược luyện chế ra cũng càng cao.

Độ khó tiến giai tu vi của tu sĩ ngũ linh căn cực lớn, nếu tu vi khó lòng thăng tiến thì đã định sẵn là luyện đan cũng không đi được bao xa, Lâm gia thế mà lại bồi dưỡng hắn làm luyện đan sư.

Lâm Vân Dật cũng lạ lùng vô cùng, nhiều tu sĩ ngũ linh căn đều thấy xấu hổ vì linh căn của mình, vị này nhắc tới ngũ linh căn lại đầy vẻ tự hào, cứ như thứ hắn mang trong người không phải ngũ linh căn mà là thiên linh căn vậy.

Giang Nghiên Băng nhìn Lâm Vân Dật, có chút tò mò hỏi: "Huynh dường như rất vui vì mình có nhiều linh căn?"

Lâm Vân Dật: "Cũng tàm tạm, linh căn nhiều thì việc có thể làm cũng nhiều."

Giang Nghiên Băng: "Hóa ra là vậy!"

Lâm Vân Tiêu: "Giang Đàm Nhi hỏa mộc song linh căn, rất hợp luyện đan, ta nghe nói Giang gia có ý bồi dưỡng nàng ta thành luyện đan sư, A Nghiên ca có biết luyện đan thuật của nàng ta đã đến mức nào rồi không, so với Tam ca thì ai mạnh ai yếu."

Giang Nghiên Băng: "Giang gia quả thực có ý bồi dưỡng Giang Đàm Nhi, nhưng tài nguyên không đủ, Giang Việt Nhiễm cũng là hỏa mộc song linh căn, vả lại đã vào Ngự Thú Tông, nghe nói nữ tử này ở trong Ngự Thú Tông rất được coi trọng, không ít tài nguyên của Giang gia đều được gửi tới Ngự Thú Tông để lo lót, còn Giang Đàm Nhi thì rất có khả năng là phải gả đi."

Lâm Vân Tiêu: "Giang gia là lo lắng Giang Đàm Nhi sau khi gả đi sẽ coi trọng nhà chồng hơn bản gia, cho nên mới có điều cố kỵ sao?"

Giang Nghiên Băng: "Chắc là vậy, luyện đan thuật của Giang Đàm Nhi căn bản không thể so được với Tam ca đệ."

Đừng nói là Giang Đàm Nhi, ngay cả thiên phú luyện đan của Giang Việt Nhiễm e là cũng khó lòng sánh được với Lâm Vân Dật.

Lâm Vân Dật rũ mắt, rơi vào trầm tư.

Trong nguyên tác, Giang Đàm Nhi chắc hẳn là đã trở thành luyện đan sư, còn là luyện đan sư có trình độ không tệ.

Lâm gia đã gửi không ít tài nguyên hỗ trợ, nàng ta còn lấy được Hồng Nguyệt Trạc của mẫu thân.

Giang Đàm Nhi gả vào Lâm gia, đã hoàn thành xuất sắc việc mượn gà đẻ trứng.

Nay thiếu đi phần hỗ trợ này của Lâm gia bọn họ, không biết Giang Đàm Nhi còn có thể đi được đến bước nào.

Lâm Vân Dật lấy ra một lọ đan dược đưa cho Giang Nghiên Băng: "Lọ Dưỡng Khí Đan này khá hợp với huynh, tặng cho huynh này."

Giang Nghiên Băng xua xua tay nói: "Không cần đâu."

Lâm Vân Dật: "Không cần khách khí, chẳng qua chỉ là sản phẩm luyện tay thôi."

Giang Nghiên Băng: "Đa tạ."

Giang Nghiên Băng nhìn lọ đan dược trên tay, mặc dù phẩm cấp đan dược không cao nhưng phẩm chất lại cực kỳ cao, có thể thấy thiên phú đan thuật của Lâm Vân Dật cực mạnh.

Phế vật ngũ linh căn Lâm Vân Dật trong miệng đệ tử Giang gia thế mà lại có luyện đan thuật đáng sợ như vậy, tin tức này nếu truyền về Giang gia chắc người Giang gia sẽ thấy thật khó tin nhỉ.

Giang Nghiên Băng cầm lấy lọ đan dược, lấy một viên đan dược ra uống.

Giang Nghiên Băng: "Đan dược này?"

Lâm Vân Dật liếc nhìn Giang Nghiên Băng một cái, hỏi: "Sao vậy?"

Giang Nghiên Băng: "Phẩm chất đan dược này hình như rất tốt, linh khí dồi dào hơn nhiều so với đan dược ta ăn trước đây."

Lâm Vân Dật: "Huynh thích là được rồi."

Giang Nghiên Băng: "Huynh hình như rất giỏi luyện đan."

Lâm Vân Dật: "Thiên phú của ta cũng không tệ."

Thiên Càn Chi Thể sau khi Trúc Cơ là có thể thức tỉnh Càn Dương Chân Hỏa, tu sĩ thể chất này chính là luyện đan thánh thể.

Hiện tại mặc dù hắn chưa Trúc Cơ nhưng trong việc luyện đan cũng đã đạt được thành tựu không tệ.

Giang Nghiên Băng: "Đâu chỉ là không tệ, là cực kỳ tốt mới đúng!"

Lâm Vân Dật: "Quá khen rồi."

Lâm Vân Tiêu: "A Nghiên ca, huynh nhìn chỗ này này."

Giang Nghiên Băng thấy một cái giá để đồ, trên giá để đồ bên cạnh xếp không ít lọ đan dược.

Lâm Vân Tiêu: "Đây là giá đan dược, trong các lọ đan dược đều là các loại đan dược khác nhau, A Nghiên ca có cái nào thích thì có thể lấy đi hết luôn."

Giang Nghiên Băng bước tới kiểm tra một chút, nói: "Những đan dược này phẩm tướng đều không tệ nha!"

Lâm Vân Tiêu: "Cũng tàm tạm thôi, đều là do Tam ca luyện chế đó."

Giang Nghiên Băng nhìn đống Hỏa Sơn Thạch chất ở một bên, cảm thán: "Thật nhiều Hỏa Sơn Thạch nha."

Giang Nghiên Băng nhớ có một khoảng thời gian, lời đồn về việc Lâm gia sở hữu lượng lớn Hỏa Sơn Huyền Thạch xôn xao khắp nơi, Lâm gia vẫn luôn không phản hồi, theo thời gian trôi qua thì tiếng gió cũng dần nhạt đi.

Theo hắn biết, lô Hỏa Sơn Thạch này dường như rất không đơn giản.

Giang Việt Nhiễm hình như rất có hứng thú với lô Hỏa Sơn Huyền Thạch này, nhưng nàng ta là thân truyền đệ tử của Kim Đan, dù sao cũng phải cố kỵ thân phận, không thể trực tiếp cưỡng đoạt.

Tranh đấu phe phái trong Ngự Thú Tông cực kỳ khốc liệt, Giang Việt Nhiễm tuy là thân truyền đệ tử của Kim Đan nhưng muốn hành động không kiêng nể gì là chuyện không thể nào.

Nếu không phải vậy thì Lâm gia muốn giữ được lô Hỏa Sơn Thạch này cũng không phải chuyện dễ dàng.

Lâm Vân Dật: "Đã dùng hết rất nhiều rồi."

Giang Nghiên Băng: "Ta nghe nói lô Hỏa Sơn Thạch này là do nhị ca huynh mua?"

Theo Giang Nghiên Băng biết, Lâm Vân Vũ đã bỏ ra hai vạn linh thạch mới mua được lô Hỏa Sơn Thạch này, Lâm gia trong mắt Giang gia chính là một gia tộc nghèo kiết xác, nhưng Lâm Vân Vũ vung tay hai vạn linh thạch mua Hỏa Sơn Thạch đã phá vỡ nhận thức của người Giang gia.

Người Giang gia thấy người Lâm gia bên trọng bên khinh, Lâm Vân Vũ lãng phí như vậy, Lâm Vân Dật lại keo kiệt như thế, đều là do người Lâm gia thiên vị mà ra.

Lâm Vân Dật: "Là nhị ca mua, nhị ca biết ta muốn trở thành luyện đan sư nên đặc biệt mua lô Hỏa Sơn Thạch này."

Giang Nghiên Băng: "Hóa ra là vậy, nhị ca huynh đối xử với huynh tốt thật đấy!"

Lâm Vân Dật: "Đó là đương nhiên!"

Giang Nghiên Băng thầm nghĩ: Người Giang gia đoán mò rằng bề trên Lâm gia thiên vị, anh em Lâm gia quan hệ chắc chắn sẽ căng thẳng, đúng là nghĩ quá nhiều rồi.

Giang Nghiên Băng: "Ta nghe nói trong lô Hỏa Sơn Thạch này có rất nhiều Hỏa Sơn Huyền Thạch."

Lâm Vân Dật: "Quả thực là có, nhưng cũng không tính là quá nhiều."

Giang Nghiên Băng: "Hóa ra là vậy!"

Lâm Vân Tiêu: "Vẫn có không ít đâu, Tam ca và đệ có thể tiến giai Luyện Khí tầng năm cũng nhờ có những khối Hỏa Sơn Huyền Thạch đó đấy."

Giang Nghiên Băng: "Hóa ra là vậy."

Lâm Vân Tiêu có chút đắc ý nói: "Lúc trước đệ đã phát hiện ra một khối Hỏa Sơn Huyền Thạch thượng phẩm trong lô Hỏa Sơn Thạch đó đấy."

Giang Nghiên Băng đầy kinh ngạc hỏi: "Còn có cả thượng phẩm sao?"

Lâm Vân Tiêu gật đầu nói: "Có chứ."

Lâm Vân Dật: "Nếu huynh muốn thì ta có thể tặng huynh vài khối Hỏa Sơn Huyền Thạch nghi ngờ là thượng phẩm."

Giang Nghiên Băng vội vàng xua tay nói: "Không, không cần đâu."

Lâm Vân Dật: "Không cần khách khí, tu sĩ tu luyện Hỏa Linh Quyết trong nhà không nhiều, Hỏa Sơn Huyền Thạch dùng không hết, thứ này dùng nhiều rồi hiệu quả cũng không còn tốt như vậy nữa."

Giang Nghiên Băng: "..."

Giang Nghiên Băng trợn to mắt, bên ngoài đều nói Lâm gia nghèo, Lâm gia dường như giàu có ngoài dự liệu nha!

Lâm Vân Dật lấy ra một túi Hỏa Sơn Thạch đưa cho Giang Nghiên Băng.

Giang Nghiên Băng đưa tay nhận lấy, nói: "Đa tạ nha."

Lâm Vân Dật: "Không cần khách khí, huynh vừa mới tiến giai Luyện Khí tầng năm, có lẽ có thể mượn Hỏa Sơn Huyền Thạch để củng cố tu vi."

Giang Nghiên Băng: "Huynh đang xử lý Yêu Huyết Đằng sao?"

Lâm Vân Dật: "Đúng vậy, dự định luyện chế một lô Yêu Huyết Đan."

Giang Nghiên Băng: "Ta tới giúp một tay."

Lâm Vân Dật: "Được."

Lâm Vân Dật dự định luyện chế Yêu Huyết Đằng thành Yêu Huyết Đan.

Yêu Huyết Đan người ăn tuy có thể nâng cao tu vi nhưng sẽ khiến tâm phù khí táo, yêu thú ăn thì hiệu quả sẽ tốt hơn một chút.

Lâm Vân Tiêu nhìn hai người bận rộn, mình bị gạt sang một bên, nhịn không được khẽ ho một tiếng để thu hút sự chú ý của hai người.

Lâm Vân Dật liếc nhìn Lâm Vân Tiêu một cái, hỏi: "Có chuyện gì?"

Lâm Vân Tiêu: "Phụ thân đã vẽ một lô phù lục, huynh có muốn xem không?"

Lâm Vân Dật: "Được."

Lâm Vân Tiêu đưa một xấp phù lục qua, nói: "Chính là những thứ này."

Lâm Vân Dật: "Phù thuật của phụ thân có tiến bộ nha!"

Giang Nghiên Băng liếc nhìn Lâm Vân Dật một cái, tư thế Lâm Vân Dật đánh giá phù thuật của Lâm Viễn Kiều này không giống vãn bối đánh giá tiền bối, mà giống tiền bối đánh giá vãn bối hơn, đúng là đảo lộn cương thường.

Lâm Vân Tiêu: "Lão tổ nói uy lực của phù lục phụ thân vẽ lần này tăng thêm hai phần so với lần trước, chắc là vì kiếm ý của phụ thân đã tinh tiến hơn."

Lâm Vân Dật: "Chuyện tốt."

Lâm Vân Tiêu: "Tam ca, huynh giữ lấy vài tấm đi."

Lâm Vân Dật: "Cũng được, phù lục phụ thân vẽ uy lực vẫn mạnh hơn so với ta vẽ."

Lâm Vân Tiêu: "Với thiên phú của Tam ca thì sẽ nhanh chóng vẽ ra được phù lục lợi hại hơn thôi."

Lâm Vân Dật: "Chắc là vậy."

Lâm Vân Dật mặc dù thiên phú vẽ phù lục mạnh hơn, nhưng Lâm Viễn Kiều dù sao cũng tu vi cao hơn, lại chỉ chuyên tâm nghiên cứu một loại phù lục, nếu chỉ xét về Kim Kiếm Phù thì Lâm Vân Dật bị hạn chế bởi tu vi nên có chút không bằng.

Đề xuất Cổ Đại: Ngẫu Hương
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện