Sang năm thứ hai, tôi đột nhiên nhận được điện thoại của bố.
Ông nói ông bị bệnh nặng, chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa, muốn tôi về bên cạnh bầu bạn với ông.
Tôi từ chối không chút do dự.
"Ngày trước khi con đau khổ tột cùng, bố lại làm ngơ như không thấy, giờ đây bố lại muốn lãng phí tâm sức của con để thỏa mãn tâm nguyện của bản thân, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy."
Bố im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ thốt ra một câu xin lỗi bằng giọng khàn đặc.
Tôi lặng lẽ cúp máy.
Lời xin lỗi chỉ là tấm vải che đậy cho những tổn thương, ngay từ khoảnh khắc ông làm ra những hành động đó, ông nên chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ không bao giờ được tha thứ....
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 53 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 500 linh thạch
Đề xuất Ngược Tâm: Tình Ái Tan Theo Gió Bụi