“Thu Nhã, cậu sao thế? Lại đau dạ dày à?”
“Không có gì.”
Tôi bừng tỉnh, buông bàn tay đang ôm chặt lấy bụng ra, ánh mắt dần trở nên rõ nét.
Tôi thực sự đã trọng sinh rồi! Trở về năm nhất đại học, thời điểm tôi vừa mới bắt đầu tài trợ cho Ngụy Hân, và Chúc Huy cũng chỉ mới bắt đầu theo đuổi tôi.
Tôi đang ở độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, chưa có căn bệnh dạ dày hành hạ do phải gồng gánh cả gia đình lẫn công việc, cũng chưa bị Ngụy Hân đòi hỏi hết thứ này đến thứ khác để rồi dần dần nuôi lớn dã tâm của ả! Trở lại lần này, tôi sẽ rũ bỏ tất cả những xiềng xích đã trói buộc và hủy hoại cuộc đời mình!
“Chị ơi, chị có đang nghe em nói không?” Khi tôi còn đang bàng hoàng nhận ra hoàn cảnh hiện tại, giọng nói ở đầu dây bên kia lại vang lên.
Giọng của Ngụy Hân mang theo chút thắc mắc và cả sự oán trách vô thức: “Sao chị đang nói lại im lặng thế, cuộc gọi này của Hân Hân tốn nhiều tiền lắm đấy.”
Tôi cười lạnh trong lòng, tốn bao nhiêu thì chẳng phải cũng là tiền của tôi sao? Hóa ra ngay từ đầu, sự biết ơn của Ngụy Hân đã chẳng hề chân thành.
Khác hẳn với thái độ ôn hòa ở kiếp trước, tôi lạnh lùng hỏi: “Có việc gì quan trọng không? Không có thì tôi cúp máy đây.”
“Chị!” Ngụy Hân ở đầu dây bên kia vội vàng kêu lên, “Không có việc gì thì Hân Hân không được tìm chị sao?”
“Chúng ta chỉ là quan hệ tiền bạc trên danh nghĩa tài trợ, tôi không có thời gian tán gẫu với cô.” Tôi nói.
Trong đầu tôi đã bắt đầu vạch ra kế hoạch làm sao để thuyết phục bố mẹ, tìm bằng chứng để hủy bỏ cái việc tài trợ chết tiệt này, mặc kệ con yêu tinh hại người đó tự sinh tự diệt.
Ngụy Hân hạ giọng buồn bã: “Nhưng thầy giáo khuyên em nên mua một chiếc điện thoại để tiện cảm ơn chị, cũng là để đề phòng bố mẹ bắt em về nhốt lại. Nếu chị bận thì em không làm phiền nữa ạ.”
Ả nói là không làm phiền, nhưng lại chẳng chịu cúp máy, chỉ thút thít ở đầu dây bên kia như thể đáng thương lắm. Ả đang đợi tôi mở lời để giải quyết nỗi lo trước mắt, chiêu trò này kiếp trước tôi đã nếm đủ rồi.
Đời này tôi đâu dễ để ả toại nguyện?
“Thầy giáo của cô nói sai rồi, vật ngoài thân chỉ làm xao nhãng việc học thôi.” Tôi chậm rãi nói, “Thành tích học tập năm nay của cô thế nào? Gửi cho tôi xem, để tôi xem đồng tiền mình bỏ ra có xứng đáng hay không.”
Tôi vừa dứt lời, đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, rồi Ngụy Hân tìm cớ vội vàng cúp máy. Nhìn màn hình điện thoại đã tối đen, tôi trầm tư suy nghĩ, xem ra cái danh hiệu học sinh ưu tú kiếp trước của Ngụy Hân cũng có không ít khuất tất.
Đang mải suy nghĩ, cửa phòng ký túc xá đột ngột mở toang, một bó hoa tươi rói chìa thẳng vào trước mặt tôi, sau đó là khuôn mặt lém lỉnh của cô bạn cùng phòng.
“Thu Nhã, nhìn này! Hoa hồng của đại nam thần Chúc Huy tặng cậu đấy, tận 99 bông nhé!”
Hình ảnh gương mặt điển trai của Chúc Huy bất chợt hiện lên trong tâm trí tôi.
“Lệ Lệ, phiền cậu mang trả lại giúp mình với.” Tôi chắp tay, chân thành nói, “Mình sẽ không thích anh ta đâu.”
Kiếp trước Chúc Huy đã theo đuổi tôi gần một năm trời tôi mới đồng ý. Sau này, khi tình cờ cùng nhau làm tình nguyện tại một trại trẻ mồ côi, tôi mới dần thân thiết với anh ta. Lúc đó, tôi cứ ngỡ một người có thể kiên nhẫn và tỉ mỉ chăm sóc trẻ nhỏ như vậy chắc chắn sẽ là một người đàn ông dịu dàng, biết quan tâm.
Nhưng sau đó anh ta lại dây dưa với Ngụy Hân, tôi không thể nào đối diện với anh ta thêm được nữa. Cứ kết thúc như vậy đi.
Cô bạn cùng phòng hỏi đi hỏi lại chắc chắn tôi không nhận mới hậm hực đi xuống lầu, trả lại bó hoa cho Chúc Huy đang đứng đợi phía dưới.
“Thu Nhã ơi là Thu Nhã, đến nam thần như Chúc Huy mà cậu cũng không ưng, chẳng biết sau này ai mới lọt được vào mắt xanh của cậu đây?”
Tôi mỉm cười: “Tạm thời mình chưa muốn yêu đương thôi.”
Tâm trí tôi lúc này không đặt ở đó, tôi chỉ muốn về nhà.
Kiếp trước, đến tận lúc cuối đời tôi cũng không kịp nhìn mặt bố mẹ lần cuối. Kiếp này, điều tôi khao khát nhất chính là được sà vào lòng họ mà khóc một trận thật lớn, rồi sẽ không bao giờ rời xa hai người già đã dành cả nửa đời người lo lắng cho tôi nữa.
Và quan trọng nhất, tôi phải giải quyết triệt để mầm họa mang tên Ngụy Hân!
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Từ Chiến Trường Trở Về, Ta Mang Theo Một Nữ Tử, Phu Nhân Lại Nhất Quyết Đòi Hòa Ly Với Ta.