Chương 978: Gió Nam Có Chuông, Gió Bắc Có Cây (276)

Cô thậm chí còn tưởng mình nhìn nhầm. Giữa trời đông giá rét này, hơi thở phả ra thành làn sương trắng xóa che khuất một nửa tầm nhìn.Phong Lăng nheo mắt, nhìn kỹ về hướng đó nhưng chẳng thấy gì cả.Ánh mắt cô trầm xuống, lại nhìn quanh một lượt, vẫn không thấy gì.Vốn dĩ cũng không nên có ai ở đó.Cô xoay người rời khỏi cây thông Noel, vào cửa hàng tiện lợi dưới lầu mua một hộp...
BÌNH LUẬN