Quý Noãn nhìn anh, trong lòng hoảng loạn.
Anh đã biết rồi sao?
Anh đã biết tất cả rồi sao?
Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nói: "Em không có bí mật gì cả."
Mặc Cảnh Thâm cười lạnh: "Không có? Quý Noãn, em thật sự cho rằng anh là đồ ngốc sao? Em cho rằng em có thể lừa dối anh cả đời sao!"
Anh đột nhiên bước tới, giữ chặt lấy vai cô.
Anh gầm lên: "Nói cho anh biết!"
"Em không có gì để nói cả."
Anh nhìn cô, ánh mắt đỏ ngầu, giống như một con thú bị thương, vừa đau đớn vừa phẫn nộ... còn có cả sự thất vọng.
Anh buông cô ra, lùi lại một bước.
Anh nhìn cô, ánh mắt phức tạp, một lúc lâu sau mới nói: "Em có biết không? Anh đã tìm thấy XI rồi."
Quý Noãn sững sờ: "..."
Anh đã tìm thấy cô ta rồi?
Anh đã tìm thấy cô ta ở đâu?
Không thể nào!
"Em... em nói dối!" Cô lắp bắp.
Anh không nói gì, chỉ lấy điện thoại ra.
Anh mở một đoạn video, đưa cho cô xem: "Em tự xem đi, xem xem người phụ nữ trong video này có phải là XI mà em quen không."
Quý Noãn nhìn vào màn hình điện thoại, cả người cứng đờ.
Trong video, là hình ảnh của XI, cô ta đang bị trói trên một chiếc ghế, cả người đầy vết thương.
Cô ta hỏi: "Các người là ai? Tại sao lại bắt tôi!?"
Mặc Cảnh Thâm: "Cô là ai?"
"Cứu mạng! Cứu mạng với!" Cô ta hét lên.
Quý Noãn nhìn chằm chằm vào màn hình.
Cô ta hỏi: "Các người muốn gì??"
Mặc Cảnh Thâm: "..."
Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô ta.
Đúng vậy!
Anh hỏi: "Cô là ai?"
"Tôi không biết các người đang nói gì, tôi không phải là XI gì cả? Các người nhận nhầm người rồi? Mau thả tôi ra?"
Mặc Cảnh Thâm: "...Nhận nhầm người?"
Anh cười lạnh: "Quý Noãn, em xem đi, đây chính là XI mà em hết lòng bảo vệ.
Cô ta thà chết cũng không chịu thừa nhận thân phận của mình.
Cô ta thà bị tra tấn cũng không chịu khai ra em.
Em nói xem, tình cảm của hai người thật sâu đậm.
Anh thật sự rất tò mò."
Anh nhìn cô, ánh mắt sắc bén: "Nói cho anh biết, tại sao!"
Quý Noãn nhìn anh, nước mắt không ngừng rơi: "Anh đã làm gì cô ấy??"
Cô nhìn chằm chằm vào những vết thương trên người XI trong video, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt.
Anh đã tra tấn cô ấy.
Anh đã dùng hình với cô ấy.
Anh đã làm tổn thương cô ấy.
"Mặc Cảnh Thâm, anh là đồ cầm thú." Cô hét lên, giọng nói khàn đặc.
Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô.
"Anh thả cô ấy ra." Cô cầu xin.
Anh hỏi: "Tại sao?"
Quý Noãn nhìn anh, ánh mắt đầy căm hận.
Cô không ngờ anh lại tàn nhẫn như vậy.
Cô không ngờ anh lại đối xử với một người phụ nữ như vậy.
Đề xuất Cổ Đại: Tướng Môn Độc Hậu