Quý Noãn ở Ngự Viên mấy ngày, Mặc Cảnh Thâm không hề đến.
Anh đang giận cô sao?
Quý Noãn ngồi trên sofa, nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng có chút buồn bã.
Anh đang bận tìm XI, hay là anh không muốn nhìn thấy cô?
Cô lấy điện thoại ra, muốn gọi cho anh, nhưng lại do dự.
Cô nói: "..."
Mấy ngày nay, hai người chiến tranh lạnh!!
"Chị dâu?" Giọng nói của K vang lên từ đầu dây bên kia.
Quý Noãn hoàn hồn, vội vàng nói.
Cô không gọi cho Mặc Cảnh Thâm, mà là gọi cho Tần Tư Đình, hỏi thăm tình hình công ty.
"Không có gì, tôi chỉ lơ đãng một chút thôi." Cô nói, giọng điệu bình thản.
Tần Tư Đình ở đầu dây bên kia nói: "Chị Noãn, mấy ngày nay chị không đến công ty, mọi người đều rất lo lắng cho chị."
"Tôi không sao, chỉ là có chút chuyện riêng."
Tần Tư Đình: "...Vâng."
"XI có liên lạc với cô không??" Quý Noãn do dự một lúc, cuối cùng vẫn hỏi: "Cô ta có nói gì với cô không?"
"Không có." Tần Tư Đình đáp.
Quý Noãn nghe vậy, trong lòng có chút thất vọng, nhưng cũng có chút nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt rồi."
"..."
Cô cúp máy.
Cô biết, XI đã đi rồi.
Cô ta sẽ không quay lại nữa.
Cô ta đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, cũng đã trả được món nợ ân tình.
"Cô Quý, cô có muốn ăn chút gì không?" Dì Trần bưng một đĩa trái cây đến.
Quý Noãn nhìn đĩa trái cây, lắc đầu: "Con không đói, cảm ơn dì."
"Cô lại cãi nhau với cậu chủ rồi à."
Quý Noãn hỏi: "Dì Trần, dì nói xem, có phải con đã làm sai rồi không?"
Dì Trần không nói gì.
Bà không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì.
Bà chỉ biết rằng, mấy ngày nay, không khí trong nhà rất ngột ngạt.
Quý Noãn thở dài.
Cô đứng dậy, đi lên lầu.
Cô vào phòng làm việc, mở máy tính lên.
"Cô đang làm gì vậy?" Một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên.
Quý Noãn giật mình, quay đầu lại.
Mặc Cảnh Thâm không biết đã đứng sau lưng cô từ lúc nào.
Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính của cô, ánh mắt sắc bén.
"Anh... anh về lúc nào vậy..."
Anh không trả lời.
Anh chỉ nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng.
Quý Noãn vội vàng đóng máy tính lại: "Em!! Em không làm gì cả! Em chỉ xem tin tức thôi!"
Anh không nói gì.
Anh chỉ lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt đó khiến cô cảm thấy chột dạ.
Anh đã nhìn thấy gì rồi?
Anh đã biết được bao nhiêu rồi?
Cô nói: "Anh có chuyện gì sao?"
"Em nói xem? Anh về nhà của mình, cần phải có chuyện gì sao?" Anh lạnh lùng đáp: "Hay là, em không muốn anh về, vì sợ anh phát hiện ra bí mật của em..."
Đề xuất Trọng Sinh: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sống Sót Trong Đại Nạn Tận Thế