Tiếng súng vang lên khô khốc giữa màn đêm tĩnh mịch, khiến tim Quý Noãn như ngừng đập.
Nhưng cơn đau mà cô dự tính đã không đến.
Cô mở mắt ra, thấy Mặc Cảnh Thâm vẫn đứng vững trước mặt mình.
Viên đạn đã sượt qua vai anh, máu bắt đầu thấm đỏ lớp áo sơ mi trắng.
"Cảnh Thâm!" Cô hét lên, nước mắt trào ra.
"Anh không sao." Anh nghiến răng chịu đựng, ánh mắt vẫn sắc lạnh nhìn chằm chằm vào K.
K cười khẩy, vẻ mặt đầy đắc ý: "Chậc chậc, đúng là tình sâu nghĩa nặng. Để xem ngươi còn đỡ được bao nhiêu phát đạn nữa."
Hắn ta lại giơ súng lên, nhưng lần này, lực lượng bắn tỉa của Mặc Cảnh Thâm đã kịp thời nổ súng.
Viên đạn trúng vào tay cầm súng của K, khiến khẩu súng rơi xuống đất.
"Chết tiệt!" K gầm lên, hắn ta nhanh chóng lẩn vào bóng tối.
"Đuổi theo!" Mặc Cảnh Thâm ra lệnh.
Đám người của anh lập tức đuổi theo hướng K vừa biến mất.
Quý Noãn vội vàng đỡ lấy Mặc Cảnh Thâm: "Anh bị thương rồi, chúng ta phải đến bệnh viện ngay!"
"Chỉ là vết thương ngoài da thôi, không sao đâu." Anh trấn an cô, nhưng gương mặt đã hơi tái đi vì mất máu.
"Không sao cái gì mà không sao! Anh chảy nhiều máu thế này..." Cô nức nở, dùng khăn tay bịt vết thương cho anh.
Xe cứu thương nhanh chóng đến nơi, đưa Mặc Cảnh Thâm vào bệnh viện.
Quý Noãn ngồi bên cạnh anh suốt quãng đường, tay cô run rẩy không ngừng.
"Đừng sợ, Noãn Noãn, anh vẫn ở đây." Anh nắm lấy tay cô, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên định.
Tại bệnh viện, bác sĩ nhanh chóng xử lý vết thương cho anh.
May mắn là viên đạn không trúng vào xương hay mạch máu lớn, nên không nguy hiểm đến tính mạng.
Quý Noãn ngồi bên giường bệnh, nhìn anh ngủ thiếp đi vì mệt mỏi.
Trong lòng cô dâng lên một nỗi hận thù tột độ đối với K.
Hắn ta đã đi quá giới hạn rồi.
Sáng hôm sau, Mặc Cảnh Thâm tỉnh dậy, thấy Quý Noãn vẫn đang nắm tay mình.
"Em không ngủ sao?" Anh khẽ hỏi.
"Em không ngủ được." Cô ngước nhìn anh, đôi mắt thâm quầng: "Anh thấy trong người thế nào rồi?"
"Anh thấy tốt hơn nhiều rồi." Anh mỉm cười, đưa tay xoa mặt cô: "Vất vả cho em rồi."
"Cảnh Thâm, chúng ta phải bắt bằng được K." Cô kiên quyết: "Em không thể để hắn tiếp tục làm hại anh được."
"Anh biết, anh đã cho người phong tỏa toàn bộ khu vực rồi, hắn không thoát được đâu."
Đúng lúc đó, trợ lý bước vào, vẻ mặt nghiêm trọng.
"Mặc tổng, có tin tức về K rồi."
"Hắn ở đâu?"
"Hắn đang lẩn trốn trong một căn hầm cũ ở ngoại ô, nhưng..."
"Nhưng sao?"
"Hắn đang giữ một con tin."
"Ai?"
"Là... An Thư Ngôn."
Quý Noãn sững người: "An Thư Ngôn? Chẳng phải cô ta đang bị tạm giam sao?"
"Hắn đã cho người cướp ngục." Trợ lý giải thích: "Có vẻ như hắn muốn dùng cô ta để uy hiếp chúng ta."
Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng cười: "Hắn nghĩ ta sẽ quan tâm đến mạng sống của cô ta sao?"
"Nhưng nếu cô ta chết, chúng ta sẽ gặp rắc rối với pháp luật." Quý Noãn nhắc nhở.
"Anh biết." Mặc Cảnh Thâm đứng dậy, mặc dù vết thương vẫn còn đau: "Chuẩn bị xe, tôi sẽ đi gặp hắn."
"Cảnh Thâm, anh đang bị thương mà!" Quý Noãn ngăn cản.
"Anh không sao, chuyện này phải kết thúc ngay hôm nay."
Quý Noãn biết mình không thể ngăn cản được anh, cô đành nói: "Vậy em đi cùng anh."
Anh nhìn cô, rồi gật đầu: "Được, nhưng em phải tuyệt đối nghe lời anh."
"Em hứa."
Hai người cùng nhau rời khỏi bệnh viện, hướng về phía ngoại ô.
Trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu.
Đề xuất Trọng Sinh: Chồng Cũ Ép Tôi Chia Sẻ Mệnh Cách Điểm Thạch Thành Kim