Mặc Cảnh Thâm lập tức cho người điều tra nguồn gốc của bưu phẩm.
Kết quả cho thấy nó được gửi từ một địa chỉ ma ở nước ngoài.
"Kẻ này rất cẩn thận." Trợ lý báo cáo.
"Tiếp tục theo dõi, đừng để sót bất cứ manh mối nào." Mặc Cảnh Thâm ra lệnh, giọng lạnh lùng.
Anh biết kẻ này đang muốn chơi trò mèo vờn chuột với mình.
Nhưng anh không có thời gian để chơi với hắn.
Anh cần phải bảo vệ Quý Noãn.
Trong khi đó, Quý Noãn cũng không ngồi yên.
Cô bắt đầu tìm hiểu về những người từng có liên quan đến căn cứ XI.
Cô muốn biết ai là kẻ có thù hằn sâu đậm nhất với Mặc Cảnh Thâm.
Và cô đã tìm thấy một cái tên: [K].
K là một trong những người đứng đầu căn cứ XI, và cũng là đối thủ lớn nhất của Mặc Cảnh Thâm năm xưa.
Hắn ta đã biến mất sau một cuộc thanh trừng nội bộ, nhưng có vẻ như hắn đã quay trở lại.
Quý Noãn cảm thấy rùng mình.
Nếu thật sự là K, thì chuyện này sẽ vô cùng phức tạp.
Cô quyết định nói chuyện này với Mặc Cảnh Thâm.
"Cảnh Thâm, anh có biết K không?"
Mặc Cảnh Thâm khựng lại, ánh mắt lóe lên một tia sát khí.
"Sao em biết cái tên này?"
"Em đã điều tra." Cô thành thật: "Có phải hắn là người đã gửi bưu phẩm đó không?"
"Có khả năng." Anh gật đầu: "Hắn là một kẻ điên cuồng và tàn nhẫn."
"Vậy chúng ta phải làm gì?"
"Đừng lo, anh sẽ xử lý hắn."
"Cảnh Thâm, đừng đi một mình!" Cô lo lắng nắm lấy tay anh.
"Anh biết, anh sẽ cẩn thận."
Nhưng K không để họ chờ lâu.
Ngay tối hôm đó, một vụ nổ lớn đã xảy ra tại một trong những kho hàng của Mặc thị.
Lửa cháy ngùn ngụt, khói đen bốc cao ngút trời.
"Chết tiệt!" Mặc Cảnh Thâm đập tay xuống bàn.
Đây là lời khiêu chiến của K.
Hắn đang muốn phá hủy mọi thứ mà anh đã dày công xây dựng.
"Anh phải đi xem sao." Anh đứng dậy.
"Em đi cùng anh!"
"Không được, ở đây nguy hiểm lắm!"
"Em không thể để anh đi một mình được!" Quý Noãn kiên quyết.
"Nghe lời anh, ở nhà chờ anh!" Anh ôm lấy vai cô, ánh mắt đầy khẩn thiết.
"Nhưng..."
"Anh hứa sẽ về sớm." Anh hôn lên môi cô một nụ hôn vội vã, rồi quay người rời đi.
Quý Noãn nhìn bóng lưng anh khuất dần, lòng đầy lo âu.
Cô không thể ngồi yên được.
Cô gọi điện cho trợ lý: "Chuẩn bị xe, tôi muốn đến kho hàng ngay lập tức!"
"Nhưng Mặc tổng đã dặn..."
"Tôi nói là chuẩn bị xe!" Cô quát lớn.
Khi Quý Noãn đến nơi, hiện trường vô cùng hỗn loạn.
Lực lượng cứu hỏa đang nỗ lực dập lửa, cảnh sát đang phong tỏa hiện trường.
Cô nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm đang đứng giữa đám đông, gương mặt anh lạnh lùng như băng.
"Cảnh Thâm!" Cô chạy lại phía anh.
Anh quay lại, thấy cô thì vô cùng ngạc nhiên và tức giận: "Sao em lại đến đây? Anh đã bảo em ở nhà mà!"
"Em không thể ở nhà được!" Cô ôm lấy anh: "Anh có sao không?"
"Anh không sao." Anh thở dài, ôm chặt cô vào lòng.
Đúng lúc đó, một tiếng cười vang lên từ phía sau.
"Thật là một cảnh tượng cảm động."
Quý Noãn quay lại, thấy một người đàn ông đang đứng đó, gương mặt hắn bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ.
"K?" Cô thốt lên.
"Đúng vậy, là tôi đây." Hắn ta bước lại gần: "Mặc Cảnh Thâm, lâu rồi không gặp."
"Ngươi muốn gì?" Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng hỏi.
"Ta muốn ngươi phải nếm trải cảm giác mất đi tất cả." K cười điên cuồng: "Bắt đầu từ người phụ nữ này."
Hắn ta rút súng ra, chĩa thẳng về phía Quý Noãn.
"Dừng lại!" Mặc Cảnh Thâm hét lớn, chắn trước mặt cô.
"Đừng lo, ta sẽ không giết cô ta ngay đâu." K mỉm cười tàn nhẫn: "Ta muốn ngươi phải nhìn cô ta đau đớn trước mặt mình."
Hắn ta bóp cò.
Đoàng!
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Thấu Cảm Ánh Trăng Sáng Của Tổng Tài, Kẻ Thế Thân Quyết Đoạn Tuyệt