Tiếng súng vừa dứt, không gian rơi vào tĩnh lặng đến nghẹt thở.
K nhìn chằm chằm vào Mặc Cảnh Thâm, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và tuyệt vọng.
"Tại sao... tại sao anh lại không sợ?" Hắn ta gầm lên.
Mặc Cảnh Thâm đứng đó, gương mặt không chút biểu cảm, như thể viên đạn vừa rồi chỉ là một hạt bụi bay ngang qua.
"Vì tôi biết, anh không đủ can đảm để giết tôi." Anh bình thản đáp.
K cười điên dại: "Không đủ can đảm? Anh nghĩ tôi là ai?"
Hắn ta định bóp cò lần nữa, nhưng đôi tay run rẩy đã phản bội hắn.
Đúng lúc đó, một nhóm người mặc đồ đen xông vào, nhanh chóng khống chế K.
"Mặc tổng, anh không sao chứ?" A Tam tiến lại gần, lo lắng hỏi.
Mặc Cảnh Thâm lắc đầu: "Tôi không sao, đưa hắn đi đi."
A Tam gật đầu, ra hiệu cho đàn em đưa K rời khỏi căn biệt thự.
K không ngừng la hét, chửi rủa, nhưng tiếng nói của hắn nhanh chóng bị át đi bởi tiếng động cơ xe.
Mặc Cảnh Thâm đứng một mình trong căn phòng vắng lặng, anh thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã kết thúc.
Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Quý Noãn.
"Alo, Cảnh Thâm à? Anh đang ở đâu vậy?" Giọng nói lo lắng của Quý Noãn vang lên ở đầu dây bên kia.
"Anh đang về đây, em đừng lo, mọi chuyện đã ổn rồi." Anh dịu dàng nói.
"Thật sao? Anh không sao chứ?" Quý Noãn vẫn chưa hết lo lắng.
"Anh không sao, đợi anh một lát, anh sẽ về ngay."
Mặc Cảnh Thâm cúp máy, bước ra khỏi căn biệt thự.
Trời đã bắt đầu hửng sáng, những tia nắng đầu tiên của ngày mới bắt đầu len lỏi qua những đám mây.
Anh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
------
Trong khi đó, tại một nơi khác, K đang bị giam giữ trong một căn phòng tối tăm.
Hắn ta ngồi bệt dưới đất, gương mặt thất thần, không còn vẻ kiêu ngạo như trước.
A Tam đứng trước mặt hắn, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ.
"K, anh đã thua rồi, hãy khai ra kẻ đứng sau anh đi."
K cười lạnh: "Kẻ đứng sau tôi? Anh nghĩ tôi sẽ nói sao?"
"Nếu anh không nói, anh sẽ phải hối hận đấy." A Tam đe dọa.
"Hối hận? Tôi đã không còn gì để mất nữa rồi." Giọng nói của K đầy vẻ tuyệt vọng.
A Tam nhíu mày, anh biết K là một kẻ cứng đầu, không dễ gì khuất phục được.
Nhưng anh cũng biết, mỗi người đều có một điểm yếu.
Và anh sẽ tìm ra điểm yếu của K.
...
Mặc Cảnh Thâm về đến nhà, Quý Noãn đã đứng đợi anh ở cửa.
Thấy anh, cô lao vào lòng anh, ôm chặt lấy anh.
"Cảnh Thâm, anh về rồi, tốt quá rồi." Cô nức nở.
Mặc Cảnh Thâm ôm lấy cô, vuốt ve mái tóc cô: "Đừng khóc, anh đã về rồi đây."
Quý Noãn ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe: "Anh có bị thương ở đâu không?"
Mặc Cảnh Thâm mỉm cười, lắc đầu: "Anh không sao, thật đấy."
Quý Noãn thở phào nhẹ nhõm, cô tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đập đều đặn của anh.
"Cảnh Thâm, hứa với em, sau này đừng bao giờ làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa nhé."
Mặc Cảnh Thâm hôn lên tóc cô: "Anh hứa."
Hai người đứng đó, ôm nhau dưới ánh nắng ban mai, cảm nhận hơi ấm của nhau.
Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được ở bên cạnh người mình yêu thương, bình yên và giản dị.
Nhưng họ biết, cuộc sống không phải lúc nào cũng êm đềm như vậy.
Vẫn còn những thử thách đang đợi họ ở phía trước.
Nhưng chỉ cần có nhau, họ sẽ vượt qua tất cả.
K bị đưa vào phòng thẩm vấn, A Tam nhìn hắn: "Nói đi, ai là người đã chỉ thị anh làm việc này?"
K im lặng, ánh mắt vô hồn nhìn vào bức tường đối diện.
"Anh nghĩ mình im lặng là có thể thoát tội sao?" A Tam gằn giọng.
K vẫn không nói gì, như thể hắn ta đã hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.
A Tam thở dài, anh biết chuyện này sẽ còn kéo dài.
Nhưng anh sẽ không bỏ cuộc.
Anh sẽ tìm ra sự thật, để bảo vệ Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn.
Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi