"Mặc tổng, đã tìm ra vị trí của K, hắn ta đang ở một căn biệt thự ngoại ô phía Tây." Giọng nói của trợ lý vang lên trong điện thoại.
Mặc Cảnh Thâm đứng bên cửa sổ, ánh mắt anh sắc lạnh như dao, nhìn về hướng Tây của thành phố.
Anh khẽ gật đầu: "Được, chuẩn bị xe, tôi sẽ đến đó ngay."
"Nhưng Mặc tổng, chuyện này quá nguy hiểm, hay là để chúng tôi đi?" Trợ lý lo lắng hỏi.
"Không cần, tôi phải đích thân giải quyết chuyện này." Giọng nói của anh không cho phép phản kháng.
"Vâng, tôi hiểu rồi." Trợ lý đành phải tuân lệnh.
Mặc Cảnh Thâm cúp máy, quay lại nhìn Quý Noãn đang ngủ say trên giường, ánh mắt anh bỗng trở nên dịu dàng: "Đợi anh về."
Nói rồi, anh dứt khoát bước ra khỏi phòng.
Bên ngoài, chiếc xe đã đợi sẵn.
Mặc Cảnh Thâm bước lên xe, chiếc xe nhanh chóng lao đi trong đêm.
Anh biết, K không phải là một đối thủ dễ dàng.
Hắn ta mưu mô, xảo quyệt và vô cùng tàn nhẫn.
Nhưng anh không sợ, vì anh có thứ cần phải bảo vệ.
"Mặc tổng, chúng ta sắp đến nơi rồi." Trợ lý lên tiếng, phá tan bầu không khí im lặng trong xe.
Mặc Cảnh Thâm nhìn ra ngoài, căn biệt thự hiện ra trước mắt, nằm cô lập giữa một khu vườn rộng lớn.
"Dừng xe ở đây, chúng ta đi bộ vào." Anh ra lệnh.
Họ xuống xe, lặng lẽ tiến về phía căn biệt thự.
Mọi thứ xung quanh đều im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió thổi xào xạc qua những tán lá.
Mặc Cảnh Thâm ra hiệu cho mọi người tản ra, bao vây lấy căn biệt thự.
Anh tiến về phía cửa chính, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Bên trong tối om, không một bóng người.
Mặc Cảnh Thâm nhíu mày, cảm giác có điều gì đó không ổn.
Đột nhiên, ánh đèn trong phòng bật sáng, khiến anh phải nheo mắt lại.
"Mặc Cảnh Thâm, anh đến sớm hơn tôi tưởng đấy." Giọng nói của K vang lên từ phía cầu thang.
Mặc Cảnh Thâm nhìn lên, K đang đứng đó, trên tay cầm một ly rượu vang, nụ cười trên môi đầy vẻ đắc ý.
"K, thả Quý Noãn ra, tôi sẽ để anh đi." Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng nói.
K cười lớn: "Thả cô ấy ra? Anh nghĩ tôi ngốc đến thế sao? Cô ấy là quân bài duy nhất của tôi để đối phó với anh mà."
Mặc Cảnh Thâm siết chặt nắm đấm, gân xanh trên trán nổi lên: "Anh dám!"
"Tại sao tôi lại không dám?" K nhấp một ngụm rượu, ánh mắt đầy vẻ thách thức.
"Anh muốn gì?" Mặc Cảnh Thâm cố gắng giữ bình tĩnh.
"Tôi muốn gì ư? Tôi muốn anh phải nếm trải cảm giác mất đi người mình yêu thương nhất." Giọng nói của K bỗng trở nên cay nghiệt.
Mặc Cảnh Thâm nhìn hắn, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ: "Anh thật thảm hại."
"Anh nói cái gì?" K tức giận, đập vỡ ly rượu trên tay.
"Anh không có được tình yêu, nên anh muốn phá hủy tình yêu của người khác. Đó không phải là thảm hại thì là gì?"
K nghiến răng: "Mặc Cảnh Thâm, anh im miệng cho tôi!"
Hắn ta rút súng ra, chĩa thẳng về phía Mặc Cảnh Thâm.
Mặc Cảnh Thâm không hề sợ hãi, anh vẫn đứng đó, ánh mắt bình thản nhìn hắn.
"Bắn đi, nếu anh nghĩ điều đó có thể giải quyết được vấn đề."
K run rẩy, ngón tay đặt trên cò súng không ngừng run rẩy.
Hắn ta biết, nếu hắn bắn, hắn cũng sẽ không thể thoát khỏi đây.
Nhưng sự hận thù đã che mờ lý trí của hắn.
"Chết đi!" Hắn ta hét lên, bóp cò.
Đoàng!
Tiếng súng vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng.
Nhưng Mặc Cảnh Thâm vẫn đứng đó, không hề hấn gì.
Viên đạn đã găm vào bức tường phía sau anh.
K sững sờ, hắn ta không tin vào mắt mình.
"Anh..."
Mặc Cảnh Thâm tiến lại gần hắn, từng bước một, đầy uy quyền.
"K, trò chơi kết thúc rồi." Anh nói, giọng lạnh lùng như từ địa ngục vọng về.
K lùi lại, gương mặt đầy vẻ sợ hãi.
Hắn ta biết, mình đã thua.
Thua một cách thảm hại.
Đề xuất Trọng Sinh: Trùng Sinh: Em Cưới Chàng Yểu Mệnh, Chồng Cũ Kiếp Trước Hối Hận Đến Phát Điên