"Anh muốn em, anh muốn em ở bên cạnh anh.", anh ta nói.
Anh ta: "Anh yêu em."
Cô không nói gì, chỉ im lặng.
"Anh sẽ đối xử tốt với em."
Cô khẽ hỏi: "Thật không?"
Anh ta: "Thật."
Cô không tin, cô biết.
"Anh ta" không phải là người tốt, cô nghĩ.
Cô khẽ hỏi: "Tại sao?"
Cô không hiểu.
Cô khẽ nói: "Anh đi đi."
?
?
Cô biết.
Anh ta sẽ không đi.
Cô khẽ nói: "Anh đừng ép em."
Anh ta: "Tại sao?"
Anh ta: "Anh yêu em, anh thật sự yêu em."
"Thật không?"
"Thật, anh không lừa em.", anh ta nói: "Tại sao em lại không tin anh?"
Cô khẽ nói: "Bởi vì anh không phải là anh ấy."
Cô nhìn anh ta, trong lòng cảm thấy kiên định.
Cô biết.
Cô yêu Mặc Cảnh Thâm.
Cô chỉ yêu một mình anh, cô sẽ không phản bội anh.
Cô biết.
Cô sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương anh.
Cô biết, cô phải mạnh mẽ, cô không thể yếu đuối.
Cô biết, cô phải bảo vệ tình yêu của mình.
Cô hỏi: "Anh có biết không, anh rất đáng ghét?"
Anh ta: "Anh biết."
"Vậy tại sao?", cô hỏi.
Anh ta: "Bởi vì anh yêu em, anh không thể không có em."
Anh ta: "..."
Cô nhìn anh ta, trong lòng cảm thấy mệt mỏi, cô không muốn nói thêm gì nữa.
Cô biết, anh ta sẽ không nghe.
Cô biết.
Cô phải đi.
Cô phải đi tìm Mặc Cảnh Thâm.
XI, anh ta nhìn cô, anh ta biết, XI.
Cô biết.
"Sao vậy?", anh ta hỏi.
Cô không trả lời.
Cô chỉ im lặng, trong lòng cảm thấy rối bời, cô không biết phải làm gì.
Cô hỏi: "Anh có thể để em đi không, em xin anh?"
"Không."
Cô khẽ nói: "Vậy thì, anh đừng trách em, là anh ép em."
Đề xuất Cổ Đại: Trùng Sinh: Dùng Ngọc Bội Kết Nối Cổ Kim