"Tìm bạn đời cái gì? Năm xưa dì Thẩm của con cũng là nhân lúc ba uống say, xảy ra chút quan hệ với ba, sau đó ba cũng nghĩ giống con bây giờ, bên cạnh thiếu một người, nên mới cưới bà ta về, kết quả cuối cùng náo loạn thành cái dạng gì?" Quý Hoằng Văn vừa rót rượu vào ly vừa nói: "Mấy hôm trước lúc con không có nhà, Thẩm Hách Như còn về làm loạn mấy lần, nói là cúc cung tận tụy ở nhà họ Quý bao nhiêu năm, cuối cùng bị đuổi ra khỏi nhà mà không mang theo được một đồng nào, còn nói cái gì mà muốn kiện ra tòa, nhà họ Quý không chia cho bà ta vài trăm triệu hay vài tỷ thì bà ta tuyệt đối không bỏ qua."
Sắc mặt Quý Noãn hơi lạnh đi: "Chỉ riêng những loại thuốc độc mãn tính bà ta cho ba uống lúc trước, con tùy tiện gửi mấy bản ghi chép kiểm nghiệm thuốc đó đến tòa án là đủ cho bà ta lãnh đủ rồi, bà ta còn dám kiện tụng? Thịnh Dịch Hàn bây giờ không quản bà ta sao?"
"Không rõ, đại quyền của nhà họ Thịnh hiện tại đều nằm trong tay Thịnh Dịch Hàn. Cậu ta tuy không đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với dì Thẩm của con, nhưng tính tình vốn dĩ thân tình đạm bạc, đoán chừng giữa mẹ con họ ngày thường cũng chẳng có giao lưu gì. Rõ ràng bây giờ cuộc sống của Thẩm Hách Như cũng không tệ, lại cứ muốn đến nhà họ Quý gây sự. Mấy lần trước khóc lóc ầm ĩ đòi gặp ba, muốn nói chuyện trực tiếp với ba, ba không thèm để ý, trực tiếp bảo bảo vệ đuổi người đi rồi."
Nói đến đây, Quý Hoằng Văn thở dài thườn thượt: "Ba lúc trước cũng không biết là trúng gió gì mà rước loại phụ nữ này vào cửa. Bây giờ tốt biết bao, nhớ con cái thì gọi điện thoại là con về được ngay, bình thường muốn tự do thì cũng chẳng ai quản ba, muốn uống chút rượu thì uống chút rượu. Trước đây ba con ra ngoài xã giao ngay cả eo của phụ nữ cũng không dám ôm, bây giờ ít nhất cuộc sống trung niên về già này còn phong lưu khoái hoạt hơn một chút..."
Khóe miệng Quý Noãn giật giật, nhưng nghĩ lại Quý Hoằng Văn cũng mới hơn năm mươi tuổi, nếu thật sự muốn sống phong lưu một chút thì cũng rất bình thường.
Cho dù người nhà họ Quý không nhiều, cuộc sống này vẫn phải tiếp diễn, huống hồ Quý Hoằng Văn còn là trụ cột của tập đoàn Quý thị. Cô bây giờ xã giao đã nhiều thế này, càng đừng nói đến loại cáo già trên thương trường như ông, đoán chừng cuộc sống bên ngoài cũng đặc sắc hơn cô không ít.
Cô ngày nào cũng lo lắng Quý Hoằng Văn ở nhà một mình cô đơn lẻ loi, bây giờ nghĩ lại, quả nhiên là lo bò trắng răng.
Ông giúp người khác nuôi con gái bao nhiêu năm trời không oán không hối, nhưng cũng không thể cứ khổ mãi như vậy được, cũng nên tận hưởng cuộc sống thôi.
Sau bữa cơm, Quý Noãn đi thẳng đến thư phòng.
Khi treo bức tranh "Đào Nguyên Đồ" của Trương Đại Thiên vào vị trí cũ, cô đứng trước bức tranh nhìn rất lâu, cho đến khi cửa thư phòng mở ra, Quý Hoằng Văn bước vào. Nhìn thấy bức tranh đó, ánh mắt ông khựng lại, rồi lại đột ngột quay đầu tiếp tục nhìn chằm chằm vào bức tranh.
"Bức con mang từ Kinh Thị về chính là bức này?" Quý Hoằng Văn vừa nói vừa đi tới, ánh mắt dán chặt vào bức tranh, hiển nhiên cảm xúc còn nhiều hơn cả Quý Noãn.
"Vâng, dù sao cũng là thứ hồi nhỏ từng thấy ở nhà. Khi đó mẹ thường bế con đi đi lại lại trong thư phòng của ba, con ấn tượng sâu sắc nhất chính là bức tranh này. Ở Kinh Thị nhìn thấy, con liền nghĩ muốn mang về, treo lại ở chỗ này."
"Bức tranh này năm xưa ba cũng là nhịn đau bỏ những thứ yêu thích để nhường lại, vẫn luôn tiếc nuối rất nhiều năm, không ngờ sinh thời còn có thể treo lại ở đây." Quý Hoằng Văn ngắm nghía một hồi, lại cười nói: "Con gái, thứ này bây giờ không rẻ đâu nhỉ?"
"Cũng được ạ." Quý Noãn đầy ẩn ý nói hai chữ.
Dù sao tiền mua tranh cũng đâu phải do cô bỏ ra.
Thấy Quý Hoằng Văn cứ nhìn mãi bức tranh, đoán chừng là vì bức tranh này mà nhớ tới tâm sự gì đó, Quý Noãn ở lại thư phòng thêm một lúc rồi đi ra ngoài. Cô không định ngủ lại nhà họ Quý tối nay, muốn về Nguyệt Hồ Loan nghỉ ngơi vài ngày.
Trước khi đi, Quý Noãn kéo dì Cầm ngồi nói chuyện ở phòng khách dưới lầu một lát. Lúc chuẩn bị đi, Quý Hoằng Văn từ trên lầu đi xuống, thấy Quý Noãn vẫn chưa đi, trầm giọng nói: "Noãn Noãn, con lên đây, ba nói với con vài chuyện."
Ánh mắt Quý Noãn khựng lại, ngước mắt nhìn ông.
Quý Hoằng Văn lại xoay người đi lên trước.
Mơ hồ, Quý Noãn cảm thấy chuyện Quý Hoằng Văn muốn nói chắc không phải chuyện nhỏ, suy nghĩ một chút mới đi theo lên lầu.
Trở lại thư phòng, Quý Hoằng Văn thấy cô đóng cửa, quay đầu nhìn cô một cái, nói: "Thật ra trước giờ con đều rất muốn biết chuyện về mẹ con, nhưng ngại ba cứ kín như bưng không nhắc tới, cho nên con cũng không hỏi. Nhưng hôm nay thấy con mang bức tranh này về, ba mới ý thức được, tuy rằng lúc mẹ con đi con còn rất nhỏ, nhưng không có nghĩa là con không quan tâm đến tình cảm mẹ con này, không có nghĩa là con thật sự không muốn biết gốc gác của mình ở đâu."
Ánh mắt Quý Noãn bình tĩnh nhìn ông: "Ba, con thật sự chỉ vì bức tranh này mà nhớ lại chuyện hồi nhỏ, muốn treo lại vị trí cũ thôi, không có suy nghĩ nào khác."
"Phải không?" Quý Hoằng Văn nhìn cô, cười đầy ẩn ý, vừa cười vừa than: "Chuyện thân thế của con ba vẫn luôn không muốn nhắc tới, dù sao những chuyện đó đối với ba, đối với mẹ con, còn có đối với người kia nữa, đều không phải chuyện vui vẻ gì, thậm chí kết quá nhiều thù oán. Ba không muốn nhắc tới, con thật sự định cả đời bị che mắt sao? Nếu đây là lựa chọn của con, ba đương nhiên sẽ không nói nhiều, cũng chẳng muốn nói nhiều."
Quý Noãn không nói gì nữa.
Quý Hoằng Văn hiểu sự im lặng của cô, thở dài: "Thời gian này, ba cũng nghe được một số tin tức, con và nhà họ Tiêu cũng có chút qua lại. Với sự nhạy bén của con, chắc hẳn có một số việc dù ba không nói, con cũng có thể nhận ra được."
Có một thứ gì đó như chực trào ra, dường như chỉ ẩn giấu dưới một lớp giấy mỏng manh này. Bên ngoài Quý Noãn tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dậy lên vô số sóng gió.
Nhà họ Tiêu...
"Vốn dĩ thật sự không muốn nhắc tới, nhưng ba thấy người họ Tiêu kia sau khi biết sự thật thì không định để con ở bên ngoài. Có một số việc đã không giấu được nữa, thì chi bằng kể cho con nghe từ đầu đến cuối." Quý Hoằng Văn nói rồi đặt một tờ giấy ghi địa chỉ lên bàn: "Nơi này, con tìm thời gian về xem thử đi."
Quý Noãn nhìn địa chỉ viết trên tờ giấy đó, ánh mắt không khỏi trầm xuống.
...
Rời khỏi nhà họ Quý, Quý Noãn đi thẳng về Nguyệt Hồ Loan.
Tóc gần đây lại dài ra nhiều, độ dài đã qua vai hơn mười centimet. Sau khi tắm xong, cô vừa sấy tóc vừa đi ra, liếc nhìn chiếc điện thoại đặt trên bàn trà và tờ giấy ghi địa chỉ mang về lúc nãy.
Sấy khô tóc, đặt máy sấy xuống, cô ngồi lên sô pha, cầm tờ giấy đó lên xem một lúc. Nghĩ đến việc gần đây mình quả thực không có việc gì, nhân lúc cho bản thân nghỉ phép đi một chuyến đến nơi này cũng được.
Cầm điện thoại lên định gửi tin nhắn cho người trong công ty, dặn dò một số việc, thuận tiện nói mình định nghỉ phép vài ngày.
Kết quả vừa mở WeChat liền nhìn thấy ảnh đại diện của Mặc Cảnh Thâm vẫn nằm trong dãy lịch sử tin nhắn đó, tin nhắn cuối cùng vẫn là hôm đó nửa đêm anh hỏi cô muốn ăn mì vị gì, cô nói một câu tùy tiện.
Ảnh đại diện WeChat của người đàn ông này đến giờ vẫn là ảnh của cô, tên cũng vẫn để trống không đổi, càng là một dòng trạng thái cũng không đăng.
Dường như WeChat của anh chỉ dùng để liên lạc với cô mà thôi, hoàn toàn không cần cho người khác xem.
Đề xuất Cổ Đại: Phế Phụ Trọng Sinh, Khó Lòng Vãn Hồi