Người của ban quản lý lại nói đã có nhân viên sửa chữa khẩn cấp qua đó rồi, dự kiến trong vòng một tiếng nữa sẽ sửa xong, Quý Noãn mới cúp điện thoại.
Đã là trong vòng một tiếng sẽ sửa xong, Quý Noãn vốn định đợi sửa xong rồi mới lên lầu.
Nhưng bây giờ đã mười một giờ đêm rồi, bốn bề trống trải không một bóng người, điện thoại cô cũng chỉ còn chưa đến mười phần trăm pin, căn bản không đủ để duy trì một tiếng đồng hồ.
Cô ở tầng mười lăm, leo thang bộ lên không phải là không được, nhưng đoán chừng sẽ mệt đến mức bắp chân run rẩy.
Đứng tại chỗ cân nhắc lợi hại một lát, Quý Noãn vẫn bật đèn pin có sẵn trên điện thoại lên, nương theo chút ánh sáng này và mấy phần trăm pin cuối cùng, đi thẳng vào lối cầu thang bộ.
May mà hôm nay cô không đi giày cao gót, leo lên đến tầng tám, đứng tại chỗ thở hổn hển một lúc, nhưng kiểu leo cầu thang cường độ cao này tuyệt đối không thể dừng lại nghỉ ngơi, dừng lại một lúc chỉ càng không leo nổi nữa, cô dựa vào tay vịn lại thở dốc nửa ngày, mới nhấc đôi chân nặng trịch tiếp tục đi lên.
Đến tầng mười ba, Quý Noãn cảm thấy lồng ngực mình sắp nổ tung, cảm giác mình leo thêm hai tầng nữa có thể sẽ chết.
Cắn răng đi lên, khó khăn lắm mới đến tầng mười lăm, quả thực mệt đến mức bắp chân run rẩy, cả người vô lực lảo đảo mò mẫm trong bóng tối đi đến trước cửa căn hộ nhà mình.
Chút pin trên điện thoại vừa rồi đã cạn sạch sau khi qua tầng mười vì đèn pin điện thoại ngốn pin quá mạnh, mấy tầng sau đó cô mò mẫm trong bóng tối mà đi lên.
Bây giờ không có điện, khóa vân tay và thẻ từ cũng vô dụng, cô cất điện thoại vào túi, sau đó tay lục lọi trong túi nửa ngày, mới từ ngăn kẹp ít khi đụng tới trong túi tìm thấy chìa khóa cửa, lấy chìa khóa ra đang định mở cửa, lại bỗng nhiên cảm thấy như ngửi thấy một mùi khói thuốc thoang thoảng.
Tay cô đang cầm chìa khóa khựng lại, trong một mảnh tối đen như mực, theo bản năng nhìn về phía lối cầu thang bộ, chỉ thấy có một đốm lửa đỏ trên đầu ngón tay một người lúc sáng lúc tối, thế mà lại có người nửa đêm nửa hôm hút thuốc ở đây.
Ở đây quá tối, cái gì cũng không nhìn rõ, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy hình dáng một người đàn ông cao lớn, thấy người đàn ông ở chỗ cửa cầu thang giữa tầng mười lăm và mười sáu, từng bước từng bước đi xuống về phía cô.
Quý Noãn theo bản năng siết chặt chìa khóa, trong bóng tối cái gì cũng không nhìn rõ, nhưng bao năm nay trong nước mấy vụ cướp bóc hay giết người cướp của cũng không phải chưa từng nghe qua, muộn thế này, lại tối thế này, cô mà mở cửa thì chẳng khác nào dẫn trộm vào nhà mình.
Nhưng thang máy bây giờ không có điện không thể vận hành, trong hành lang cũng tối om, tòa nhà này lại là kiểu một tầng một hộ, mỗi tầng chỉ có một hộ gia đình, không có hàng xóm hay người đối diện nào, nếu cô xảy ra chuyện gì ở đây, e rằng kêu trời trời không thấu.
"Ai đó?" Quý Noãn lạnh giọng để tỏ vẻ mình không phải người dễ chọc.
Thế nhưng "gan trộm" của đối phương không hề có ý bị cô dọa sợ, cô thậm chí còn nghe thấy anh như cười một tiếng, tiếng cười rất nhẹ rất nhạt phát ra từ lồng ngực.
Cô siết chặt chìa khóa trong tay, nghĩ nghĩ, đang định hỏi anh ta rốt cuộc có mục đích gì, nếu là cầu tài thì cô có thể đưa cho anh ta ít tiền, dù sao giữ mạng quan trọng hơn, thời buổi này sính cường lung tung mới là kẻ ngốc, báo cảnh sát hay không báo cảnh sát, cũng phải đợi giữ được mạng rồi tính.
Nhưng cô còn chưa mở miệng, chỉ thấy người đàn ông tùy ý ném điếu thuốc xuống đất, đốm lửa nhỏ bị anh giẫm tắt, phát ra tiếng "xèo" khiến tim người ta cũng run lên trong lối cầu thang trống trải yên tĩnh.
Quý Noãn có một khoảnh khắc còn đang nghi ngờ đối phương rốt cuộc là hàng xóm quên mang chìa khóa ở tầng nào hay là người nào, đang cân nhắc rốt cuộc có nên hỏi anh ta rốt cuộc có phải cướp tiền không, tránh xảy ra hiểu lầm, kết quả bóng dáng người đàn ông trong chớp mắt đã tới gần, ngay trong khoảnh khắc cô dựng đứng cả tóc gáy theo bản năng vội muốn mở miệng hét lớn kêu cứu thì trực tiếp đè mạnh cô lên cửa.
"Anh làm gì... Cứu... Ưm..."
Trong khoảnh khắc cơ thể bị giam cầm trên cánh cửa, âm thanh thốt ra còn chưa tạo được động tĩnh và uy lực lớn bao nhiêu đã đột ngột bị người đàn ông dùng nụ hôn chặn lại, mùi vị thanh liệt xen lẫn mùi thuốc lá ngay lập tức bịt kín đôi môi cô.
Đầu óc Quý Noãn ong lên, vừa rồi leo mười lăm tầng lầu, đến giờ cả người vẫn chưa hoàn hồn, khoảnh khắc này hai chân càng mềm nhũn run rẩy, theo bản năng giơ tay định đẩy người ra, lại bị người ta đè chặt cứng.
Nụ hôn trên môi đầy tính xâm lược, khiến cô nhất thời không thể phân biệt, cả trái tim đều đang run rẩy kịch liệt, đang định dùng cách phòng thân mà Phong Lăng từng dạy cô để ra tay, kết quả khoảnh khắc cổ tay giơ lên người đàn ông dường như đã dự đoán trước, trực tiếp giơ một tay nắm lấy cổ tay cô, rồi ấn tay cô sang hai bên người cô, nụ hôn cuồng nhiệt nóng bỏng dây dưa trên môi cô, lại nhân lúc Quý Noãn vừa leo lầu đến đây cả người vô lực mà dễ dàng cạy mở môi lưỡi cô.
Người đàn ông càng hôn sâu như xâm lược, lại khiến Quý Noãn vốn đang liều mạng muốn phản kháng dần dần yên tĩnh lại, cô vô lực dựa vào cửa, lúc này không chỉ mệt đến mức hai chân run rẩy, hiện tại càng là máu toàn thân đều đang run rẩy trong cơ thể.
Vừa rồi quá hoảng loạn cô còn chưa phân rõ người đàn ông trước mắt là ai, nhưng cho dù bị mùi khói thuốc ảnh hưởng một chút khả năng phân biệt, nhưng nụ hôn thế này sự dây dưa thế này hơi thở thế này, không cái nào là không quen thuộc.
Cô cứng đờ dựa vào cánh cửa không nhúc nhích, người đàn ông lại hôn còn dữ dội hơn lúc cô giãy giụa vừa rồi, dường như hận không thể cắn nát môi cô, hận không thể trực tiếp nuốt chửng cô vào bụng mà hôn rất sâu.
Quý Noãn vốn đã mệt đến mức ngay cả thở cũng thấy đau trong phổi, lúc này càng bị tước đoạt hết không khí, bị hôn đến mức trước mắt nổ đom đóm, dựa vào cửa gần như đứng không vững.
Người đàn ông thấy cô không giãy giụa nữa, ghim chặt cô lên cánh cửa, một tay ấn eo cô, tay kia cố định mặt cô không cho cô nửa điểm đường lui, hôn dây dưa tùy ý, giống như hận không thể trong khoảnh khắc này bù đắp lại tất cả những trống vắng trong ba năm qua.
Mãi cho đến khi nếm được một chút mùi máu tanh, không biết là lưỡi anh bị cô cắn rách, hay môi cô bị anh mút rách da, chỉ là trong khoảnh khắc mùi máu tanh nhàn nhạt lan tỏa trong miệng hai người, nụ hôn của anh nhẹ đi một chút, như thương xót lại như không thể kiềm chế mà từ từ mút lấy vị ngọt trong miệng cô, dù là mùi máu cũng cam chịu như đường mật.
Quý Noãn bị hôn đến mức trước mắt từng trận hoảng hốt, mãi cho đến khi người đàn ông cuối cùng cũng buông tha đôi môi cô, mà dùng trán tựa vào trán cô, giống như đang kìm nén lại như khắc chế mà dựa vào người cô từ từ bình ổn hơi thở.
Trên môi thấm đẫm hơi lạnh trong không khí nơi hành lang tối tăm.
Cuối cùng cũng có thể thở được rồi.
Quý Noãn hít sâu một hơi, bàn tay vốn vẫn luôn vô lực dán trên cánh cửa dần dần nắm chặt thành nắm đấm, giọng nói khàn khàn lại lạnh lùng vang lên: "Mặc tổng, anh thế này là có ý gì?"
Đề xuất Hiện Đại: Phụ Thân Với Danh Tiếng Yêu Chiều Thê Tử Sụp Đổ Rồi