Hóa ra không chỉ là vài căn, mà anh ta đã mua rất nhiều căn hộ gần công ty cô, những nơi mà cô có khả năng sẽ dọn đến ở.
Trái tim Quý Noãn cũng chẳng phải làm bằng sắt đá, dù về mặt tình cảm cô có thể không chấp nhận được, nhưng trong thâm tâm quả thực vẫn có chút cảm động và áy náy.
Dù sao suốt ba năm qua, anh ta luôn tìm cơ hội để được phái đến Anh, thường xuyên tới London giúp đỡ cô. Mấy năm nay cô có thể đi thuận lợi như vậy, quả thực là nhờ có nhiều quý nhân phù trợ. Vinse tuy thời gian ở London không tính là quá lâu, nhưng những việc anh giúp cô cũng không ít, thậm chí thường xuyên giúp cô giải quyết những rắc rối lớn.
"Cà phê hôm nay để tôi mời nhé." Quý Noãn trầm ngâm một lát rồi cao giọng nói: "Lần nào tôi muốn cảm ơn anh cũng đều nói muốn mời khách, nhưng lần nào tôi mời anh cũng tranh trả tiền. Giữa chúng ta ai cũng không thiếu mấy đồng này, nhưng ở những phương diện khác tôi có lẽ thực sự nợ anh không ít, cũng phải để tôi tìm cách đơn giản nhất trả lại chứ."
Vinse im lặng một thoáng, cười khẽ: "Nếu em có thể đừng khách sáo với tôi như vậy nữa, thì coi như là đã trả hết rồi."
"Chuyện nào ra chuyện đó, không thể gộp chung được. Buổi tối anh mời tôi ăn tối, buổi chiều tôi mời anh uống cà phê, thế này gọi là có qua có lại."
"Có qua có lại?" Vinse bỗng nhiên dừng xe, quay sang nhìn Quý Noãn đang ngồi ở ghế phụ: "Quý tiểu thư thân mến, cái kiểu 'có qua có lại' mà tôi hy vọng nó có chiều sâu hơn thế này nhiều."
Quý Noãn nhếch môi, nụ cười rạng rỡ, nhưng rốt cuộc vẫn không đáp lời.
Vinse tiếp tục lái xe, sau khi tìm được chỗ đậu xe gần khu phố thương mại, anh nói: "Lần trước tặng lắc tay em không chịu nhận, hại tôi để ở nhà bị mẹ tôi bất ngờ về nước nhìn thấy. Bà ấy cứ truy hỏi có phải tôi đã thích cô gái nhà nào rồi không, nhất quyết bắt tôi phải giới thiệu cho bà ấy xem. Nếu không cho bà ấy thấy bên cạnh tôi có một người phụ nữ ổn định sắp kết hôn, bà ấy sẽ không chịu đi. Em nói xem có phải tôi thực sự đã đến tuổi rồi không, nếu không kết hôn nữa thì cha mẹ tôi đều sắp sầu bạc cả tóc rồi?"
Quý Noãn lờ mờ nghe ra được điều gì đó từ lời nói của anh, quay sang nhìn: "Tối nay anh đặc biệt mời tôi ra ngoài ăn cơm, không phải là để tôi gặp mẹ anh đấy chứ?"
Vinse có chút khổ sở day day mi tâm: "Đúng là có ý định này, nhưng không dám thực hiện. Chưa được sự đồng ý của em thì sao tôi dám dùng cách này để ép em chứ?"
"Vậy mẹ anh hiện giờ vẫn đang ở Hải Thành sao?"
"Đang ở đây, bà ấy cũng biết tối nay tôi định mời em ăn cơm, cứ nói muốn đến xem em thế nào, nhưng bị tôi cản lại rồi. Tuy tôi chưa nói rõ quan hệ giữa tôi và em, nhưng bà ấy cứ khăng khăng cho rằng tôi có bạn gái mà không chịu báo cho gia đình. Phụ nữ có tuổi rồi bắt đầu lo lắng cho con cái, bây giờ lại càng đặc biệt lo lắng chuyện kết hôn của con cái, tôi thực sự sắp không lay chuyển được bà ấy nữa rồi." Vinse vừa nói vừa ra hiệu cô có thể xuống xe.
Quý Noãn xuống xe, nhìn thoáng qua quán cà phê cách đó không xa, ánh mắt lại liếc về phía Vinse vừa xuống xe, hai người nhìn nhau cười, cô liền chỉ tay về hướng quán cà phê đó, ý bảo anh quán cô vừa nói chính là quán này.
Quý Noãn xoay người đi thẳng qua đó, không chú ý tới chiếc Bugatti màu đen đậu ở bên kia bãi đỗ xe và chiếc Ghost màu đen chỉ cần nhìn một cái là thấy quen thuộc đậu ngay phía sau.
Vào quán cà phê, hai người chọn một chỗ trống ở tầng một gần quầy bar ngồi xuống. Quý Noãn gọi một ly Americano, Vinse nói muốn một ly giống cô.
Chỉ là một buổi chiều nhàn rỗi, Quý Noãn nhắc tới vài chuyện thú vị xảy ra lúc còn ở London và một số sự kiện Vinse cũng tham gia, hai người trò chuyện càng lúc càng vui vẻ. Bỗng nhiên bên cạnh có một người phụ nữ lớn tuổi ăn mặc sang trọng đi tới. Người phụ nữ kia vừa tới gần, vẻ mặt đang cười nói tự nhiên của Vinse bỗng cứng đờ, nhìn người phụ nữ đó, rồi lại nhìn Quý Noãn đang không hiểu chuyện gì.
Người phụ nữ xinh đẹp lớn tuổi nháy mắt với Vinse, sau đó lại nhìn Quý Noãn, nói một câu không đầu không đuôi: "Chính là cô gái này phải không?"
Quý Noãn nhìn người phụ nữ xinh đẹp kia, thấy ánh mắt tha thiết lại phấn khích của bà thì đại khái hiểu ra chút gì đó, khách sáo gật đầu với bà: "Cháu chào bác ạ."
Vinse trong khoảnh khắc này thay đổi hẳn vẻ điềm nhiên thường ngày trước mặt cô, lúc này dường như có chút bất lực và xấu hổ ho một tiếng, đặt ly cà phê xuống, sắc mặt hơi trách cứ nhìn người phụ nữ: "Mẹ, sao mẹ lại đi theo tới đây?"
Quý Noãn: "..."
Quả nhiên đoán không sai, đúng là lén lút đi theo cả một đoạn đường.
Người phụ nữ cười cười ngồi thẳng xuống bên cạnh Vinse, sau đó cười híp mắt nhìn Quý Noãn: "Cô gái, năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?"
Quý Noãn: "... Hai mươi tư ạ."
"Hai mươi tư? Ui chao, nhỏ hơn con trai bác mười tuổi. Thằng con bác quanh năm ở bên ngoài quen tự lập rồi, hơn ba mươi tuổi đầu đến giờ cũng chưa nói cưới vợ hay dẫn bạn gái về nhà. Bác và cha nó quanh năm sống ở nước ngoài cũng không có thời gian qua đây trông chừng nó, hiếm khi về nước thăm nó, khó khăn lắm mới phát hiện nó có chút dấu hiệu yêu đương, thế mà lại còn giấu giấu giếm giếm không chịu cho bác xem. May mà hôm nay bác phát hiện trạng thái lúc nó ra cửa không giống đi làm, nên mới lén bắt taxi đi theo, thấy nó đi đón cháu, rồi hai đứa lại tới đây uống cà phê, bác mới rốt cuộc được nhìn thấy con dâu tương lai của bác..."
"Khụ khụ." Quý Noãn trực tiếp bị tiếng "con dâu tương lai" này làm cho kinh hãi đến mức sặc nước bọt, trong nước bọt còn lẫn chút vị cà phê, đắng nghét khiến cô ho liên tiếp hai tiếng, ho đến mức hai má cũng hơi đỏ lên.
Người phụ nữ thấy cô có vẻ đỏ mặt, càng ngó lơ Vinse bên cạnh, đưa tay trực tiếp nắm lấy tay Quý Noãn trên mặt bàn, cười híp mắt hỏi: "Cô gái, cháu họ gì thế?"
"Bác ơi, có thể bác hiểu lầm rồi, giữa cháu và Vinse không phải kiểu quan hệ như bác nghĩ đâu..."
"Ui chao, không cần giải thích với bác, bác biết đám thanh niên các cháu đứa nào cũng có suy nghĩ độc lập, yêu đương cũng muốn giấu gia đình, kết hôn rồi cũng chơi trò kết hôn ẩn, thực ra là sợ gia đình giục sinh con chứ gì? Nếu các cháu không muốn sinh, bác không giục, nhưng đã có bạn gái rồi mà cứ mãi không chịu dẫn về ra mắt chúng ta, thế là quá đáng rồi." Người phụ nữ vừa nói vừa kéo tay Quý Noãn, vô cùng nhiệt tình nói: "Thằng nhóc nhà bác đừng thấy nó đã hơn ba mươi tuổi, nhưng bên cạnh trước giờ chưa từng có người phụ nữ lăng nhăng nào, phẩm hạnh bác có thể vỗ ngực đảm bảo. Nếu tình cảm hai đứa tốt thì cứ kết hôn sớm một chút, bác và cha nó ở nước ngoài cũng yên tâm, nếu không cả ngày cứ lo lắng chuyện hôn sự của nó. Kết quả thằng nhóc hỗn hào này đến giờ cũng không tiết lộ chút tin tức nào, may mà hôm đó bác nhìn thấy cái lắc tay để trên ghế sofa trong nhà..."
Đề xuất Trọng Sinh: Đêm Trừ Tịch Cả Nhà Ép Ta Đưa Tiền, Ta Tiễn Bọn Họ Ra Hỏa Táng Trường