Quý Noãn thở dài, giấc ngủ này tuy rất ngon nhưng lúc này chân cô vẫn hơi tê. Cô đấm đấm chân mình, rồi ngước mắt nhìn anh: “Quần áo lát nữa em sẽ dọn, trời sáng rồi, anh lại thức trắng đêm nữa phải không? Là vì em chiếm phòng nghỉ của anh, hay là…”
“Khi nào mệt, anh sẽ tự tìm thời gian nghỉ ngơi.”
Một câu nói chặn đứng mọi sự quan tâm của cô.
Thôi bỏ đi.
Không thèm so đo với anh.
Quý Noãn dứt khoát đứng dậy mở tủ quần áo, không nói tiếng nào bắt đầu thu dọn đồ của mình, lấy từng chiếc một ném lên giường sau lưng, vừa ném vừa nói: “Lát nữa em sẽ gọi người mang vali đến. Hồi đó anh mua cho em nhiều quần áo thế này, không dùng vali thì không mang đi hết được.”
Người đàn ông không nói gì.
Quý Noãn mất hơn mười phút mới lấy hết nửa tủ quần áo nữ ra, sau đó ánh mắt dừng lại trên những chiếc áo sơ mi bên trong, đột nhiên đưa tay kéo thêm mấy chiếc áo sơ mi nữa xuống, ném mạnh lên giường.
Cô quay lại thì thấy Mặc Cảnh Thâm đang nhìn mấy chiếc áo sơ mi với ánh mắt sâu thẳm, dường như đang suy tư.
“Mấy chiếc áo sơ mi này của anh em cũng từng mặc rồi, không chỉ một lần mặc áo của anh nghênh ngang đi lại ở đây. Bây giờ đã dọn đi thì đương nhiên cũng phải mang theo mấy chiếc áo này.” Quý Noãn nghiêng mặt không nhìn anh, cũng nhìn chằm chằm vào mấy chiếc áo sơ mi.
Người đàn ông chỉ im lặng một thoáng, rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hờ hững nói như không quan tâm: “Tùy em.”
Quý Noãn bĩu môi, đột nhiên quay người lại lôi mạnh hai chiếc áo vest từ trong tủ ra ném lên giường. Khi người đàn ông rời khỏi cửa sổ, không nhìn cô nữa mà lạnh lùng đi ra ngoài, cô nói với theo bóng lưng anh: “Mấy cái áo khoác này em cũng từng khoác rồi!”
“Ừ.” Người đàn ông đáp khẽ một tiếng, mở cửa phòng nghỉ rồi bước ra ngoài.
Ừ cái con khỉ!
Thật sự không có chút phản ứng nào!
Quý Noãn vốn định chạy ra ngoài nói, người đàn ông này em cũng ngủ qua nhiều lần rồi, có cần em mang anh ta đi luôn không?
Nhưng lý trí đã níu chân cô lại, bảo cô phải biết điểm dừng. Bây giờ Mặc Cảnh Thâm còn cứng rắn hơn cô nhiều, nếu cô thật sự làm ra chuyện gì quá mất lý trí, chưa chắc đã không gây ra hậu quả tồi tệ hơn.
Cô gọi điện cho Hạ Điềm, lát nữa Hạ Điềm sẽ lái xe mang vali đến đón cô.
Quý Noãn vệ sinh cá nhân trong phòng nghỉ, sấy khô tóc, thay quần áo rồi bước ra ngoài. Vừa lúc đó, Thẩm Mục bước vào văn phòng, nhìn thấy Quý Noãn, anh ta theo thói quen gật đầu chào cô. Quý Noãn cũng vẫy tay với anh ta như chưa có chuyện gì xảy ra.
Ngược lại, Mặc Cảnh Thâm từ đầu đến cuối vẫn không có biểu cảm gì.
Quý Noãn liếc nhìn bàn làm việc của anh.
Bát cháo đã không còn, đồ ăn tối qua cô gọi điện nhờ Thẩm Mục cho người mang đến cũng không thấy đâu, chắc là đã có người dọn đi rồi.
Cũng không biết Mặc Cảnh Thâm rốt cuộc có ăn không, nhưng khả năng anh ăn chắc là rất nhỏ.
------
Hạ Điềm đồng ý lái xe đến đón Quý Noãn, nhưng cô ấy không nói cho Quý Noãn biết, hôm qua đã hẹn ngày thảo luận phương án hợp tác mới với tập đoàn BGY, còn hẹn một bữa ăn với Tổng giám đốc của họ là ngài Vinse.
Thế nên chiều hôm sau, khi Quý Noãn đang chuẩn bị tan làm, Hạ Điềm đột nhiên nói có một bữa tiệc như vậy, Quý Noãn cảm thấy vô cùng khó hiểu.
“Không phải nói phương án hợp tác lần này định vào tháng sau sao? Sao lại đột ngột thế?”
“Dù sao đơn hàng này rơi vào tay chúng ta cũng không chạy đi đâu được. Ngài Vinse kia cũng có ý muốn lấy lòng cậu, nên đưa phương án cho chúng ta trước, ký hợp đồng sớm một tháng thôi mà.” Hạ Điềm nháy mắt với cô: “Bữa tiệc tối nay cậu bắt buộc phải đi, nếu dám cho tớ leo cây, tớ sẽ từ chức cho cậu xem!”
Quý Noãn: “…”
Trước đây khi cô và BGY thường xuyên hợp tác, cô tiếp xúc với ngài Vinse kia khá nhiều. Nhưng từ sau khi biết chuyện tặng hoa, cô gần như cắt đứt liên lạc với ngài Vinse. Cô tưởng đối phương là người biết điều, cũng hiểu rõ thái độ của cô, nên vẫn luôn không làm phiền gì.
Kết quả lần này không tặng hoa nữa mà đổi thành đưa trước phương án đã lên kế hoạch cho họ. Tuy kiểu đi cửa sau này Quý Noãn cũng không phải lần đầu trải qua, nhưng cảm giác bị ép buộc thế này thật sự không dễ chịu chút nào.
Rõ ràng là bắt cô phải nợ ngài Vinse một ân tình.
Quý Noãn lườm Hạ Điềm một cái, Hạ Điềm nheo mắt cười với cô, vẻ mặt đáng đòn như thể “bà đây cố tình giúp mày tìm mùa xuân thứ hai, mày đi cũng phải đi, không đi cũng phải đi”.
…
Tối hôm đó, Quý Noãn vẫn bị Hạ Điềm lôi đến bữa tiệc. Nói là tiệc nhưng thực chất chỉ là cùng nhau ăn uống trong một khách sạn cao cấp, tiện thể bàn về dự án hợp tác.
Ăn xong cũng không thể giải tán ngay, họ tìm một câu lạc bộ giải trí gần đó để uống rượu hát hò. Lần nào cũng vậy, những buổi xã giao không ngoài ăn uống, đánh bài, uống rượu hoặc một vài hoạt động sâu hơn. Người trong giới kinh doanh đều quá hiểu, đối với nhiều chuyện cũng đã quen thuộc.
Nhưng những người chính trực, chỉ đơn thuần mượn những dịp thế này để vun đắp tình cảm, bàn chuyện làm ăn, bàn chuyện hợp tác cũng không phải là ít. Hơn nữa, những buổi xã giao mà Quý Noãn tham gia đã được xem là rất cao cấp rồi. Nếu đổi lại là những buổi xã giao của Mặc Cảnh Thâm, có lẽ ai nấy đều xem anh như Phật sống mà cung phụng, chẳng ai dám bắt anh hạ mình tham gia những chuyện này.
Lúc ăn tối, vì đa số là món cay, mà gần đây dạ dày Quý Noãn không khỏe nên cô không ăn nhiều. Đến câu lạc bộ, mọi người đang vui vẻ, Quý Noãn mới lấy một đĩa bánh ngọt matcha và một ly rượu vang để lót dạ.
Vừa ăn được vài miếng, ngài Vinse đã đi thẳng về phía cô, ngồi xuống bên cạnh một cách rõ ràng.
Quý Noãn vội đặt ly rượu và đĩa bánh xuống, khách sáo nói: “Xin lỗi, lúc nãy tôi không ăn được nhiều nên hơi đói.”
“Đói thì cứ ăn đi, có gì mà phải ngại?” Ngài Vinse cười cười, ngồi bên cạnh nhìn dáng vẻ mộc mạc của cô, hoàn toàn không giống những người phụ nữ khác cố tình trang điểm lộng lẫy trong các buổi xã giao. Vẻ đơn giản, tùy ý của cô khiến người ta nghi ngờ liệu khi ôm cô có thể ngửi thấy mùi sữa tắm và dầu gội sạch sẽ như vậy không.
Thấy Quý Noãn vẫn ít nói như mọi khi, anh ta lại nói: “Nghe nói trước đây cô ăn cay được mà, hôm nay sao vậy, dạ dày không khỏe à?”
“Vâng, hơi khó chịu một chút.” Quý Noãn khách sáo cười với anh ta, không giải thích nhiều, khéo léo nhích sang bên cạnh một centimet để giữ khoảng cách.
Không phải không nhận ra hành động nhỏ của cô, ngài Vinse không tỏ ra bất mãn, ngược lại chỉ cười rồi cầm lấy ly rượu cao chân mà cô vừa uống cạn, rót thêm cho cô một ly rượu vang: “Cô Hạ nói tửu lượng của cô không tốt lắm, loại rượu vang này vị rất ngọt, độ cồn thấp, cô có uống mười ly cũng không sao, cứ yên tâm uống.”
Đề xuất Hiện Đại: Thiên Hà Chẳng Thể Chạm Tay